Hôm qua, Dư Niễu Niễu nói sẽ làm gà hầm nước dừa cho Tiêu Quyện, bữa tối hôm nay liền có món này.
Nàng dùng hành động thực tế chứng minh mình là người giữ lời hứa.
Tiêu Quyện trước tiên húp một ngụm canh, sau đó lại ăn một miếng thịt gà.
Thịt gà hầm bằng nước dừa có hương vị rất khác biệt, vừa mềm vừa thơm, lúc đầu ăn vào là vị mặn, nhưng hậu vị lại ngọt, đồng thời còn có hương dừa nồng nàn.
*hậu vị: hương vị cuối cùng
Hắn không ăn cơm, nhưng lại ăn hết cả thịt gà và canh.
Tú Ngôn ma ma đến dọn bát đũa, trong lòng rất vui mừng.
Trước đây, Quận vương điện hạ rất kén ăn, gặp lúc tâm trạng không tốt, đồ ăn vào miệng còn ói ra, thật sự khiến người ta lo lắng.
Từ sau khi Dư tiểu thư đến, mọi chuyện đã khác hẳn.
Tâm lý bài xích việc ăn uống của Quận vương điện hạ ngày càng nhẹ, ba bữa một ngày cơ bản đều ăn đúng giờ, gần như không còn xuất hiện triệu chứng buồn nôn hay nôn mửa nữa, tinh thần của cả người cũng tốt hơn rất nhiều.
Nếu không vướng phải lễ nghi, Tú Ngôn ma ma thật sự hy vọng Dư tiểu thư hiện tại liền gả vào Quận vương phủ.
Sáng hôm sau, Dư Niễu Niễu đem bánh dừa và thịt bò khô đã làm sẵn cho vào hộp đựng thức ăn, lại lấy thêm hai loại trái cây mà Tạ thị và Phong Lương Hàn thích ăn, cùng cho vào hộp.
Đương Quy một tay xách hộp đựng thức ăn, một tay xách giỏ hoa, đi theo sau Dư Niễu Niễu ra khỏi phòng.
Tiêu Quyện đã sớm thay quần áo xong, chờ ở bên ngoài.
Hôm nay hắn đặc biệt mặc một bộ quần áo mới, áo choàng cổ tròn màu đen mực, đai lưng da thắt eo thon gọn, đầu đội mũ ngọc, chân đi giày da hươu, dáng người thẳng tắp như thanh kiếm, nhìn qua sắc bén, nhưng lại trang trọng hơn ngày thường vài phần.
"Đi thôi."
Dư Niễu Niễu hôm nay cũng trở nên đặc biệt yên tĩnh.
Suốt dọc đường nàng không nói gì nhiều.
Đến Vạn Pháp Tự, Tiêu Quyện đi cùng vị phương trượng của chùa bàn bạc, rất nhanh đã dàn xếp xong mọi việc.
Lão phương trượng tự mình dẫn bọn họ đến Trường Minh Điện, bên trong bày đầy đèn trường minh.
Ánh đèn lay động, hương đàn thoang thoảng.
Dư Niễu Niễu nhận lấy bút lông từ tay lão phương trượng, lần lượt viết tên Tạ thị và Phong Lương Hàn lên hai tấm bài vị.
Nàng đặt bài vị xong, lại nhận lấy hai ngọn đèn trường minh từ tay lão phương trượng, cẩn thận châm lửa.
Dư Niễu Niễu quỳ trên bồ đoàn, hướng về phía bài vị cung kính dập đầu ba cái.
Sau khi Tạ thị và Phong Lương Hàn qua đời, được chôn cất ở gần nhà cũ của Phong gia.
Nơi đó cách Ngọc Kinh xa xôi, Dư Niễu Niễu chẳng thể thường xuyên quay về cúng bái, chỉ có thể thắp hai ngọn trường minh đăng trong Vạn Pháp Tự, để sau này có thể thường đến viếng thăm, gửi gắm nỗi niềm thương nhớ.
Nàng cắm nén hương đã thắp vào lư hương.
Đương Quy mở hộp đựng thức ăn, đem thức ăn bên trong bày ra từng món, đặt trước đèn trường minh.
Dư Niễu Niễu lấy một bó hoa mẫu đơn từ trong giỏ, đặt trước ngọn đèn trường minh đại diện cho Tạ thị, nhẹ giọng nói.
"Nương, cha, con bây giờ đang ở Ngọc Kinh, con sống rất tốt, hai người đừng lo lắng cho con.
Con còn tìm được một chàng rể cho hai người nữa.
Chàng không chỉ đẹp trai, mà còn là Quận vương, hôm nay con đặc biệt dẫn chàng đến thăm hai người."
Dư Niễu Niễu quay đầu nhìn Lăng Quận vương.
Ý của nàng là để Tiêu Quyện đến chào hỏi một tiếng là được rồi.
Nào ngờ nam nhân lại vén vạt áo, cung kính quỳ xuống bồ đoàn.
Dư Niễu Niễu không khỏi sững sờ.
Nam nhân không nói gì, im lặng dập đầu ba cái.
Mỗi cái đều dập vô cùng trang trọng.
Như thể đang hứa hẹn điều gì đó.
Không biết tại sao, Dư Niễu Niễu lại thấy mũi hơi cay cay.
Nàng quay đầu nhìn hai ngọn đèn trường minh, vành mắt đỏ hoe nói.
"Hai người yên tâm, sau này con không còn cô đơn nữa."
Như để đáp lại lời nàng, ngọn lửa của đèn trường minh lay động hai cái.
Rời khỏi Trường Minh Điện, tâm trạng Dư Niễu Niễu rất phức tạp.
Ban đầu nàng chỉ xem Tiêu Quyện là lựa chọn bất đắc dĩ, nàng nghĩ Tiêu Quyện cũng có suy nghĩ tương tự.
Cho đến khi vừa rồi nhìn thấy hắn dập đầu, nàng đột nhiên cảm thấy mình đã sai.
Tiêu Quyện không hề cảm thấy cưới nàng là bất đắc dĩ.
Đối với cuộc hôn nhân này, thái độ của hắn chân thành hơn nàng rất nhiều.
Điều này khiến Dư Niễu Niễu có chút hổ thẹn.
Nàng thầm quyết định trong lòng, sau này phải nghiêm túc, vun đắp cuộc hôn nhân này thật tốt, cố gắng để cuộc sống của hai người hạnh phúc mỹ mãn, như vậy cũng không phụ lòng mong đợi của Tạ thị và Phong Lương Hàn khi còn sống.
Trên đường về.
Dư Niễu Niễu vừa bẻ ngón tay tính ngày, vừa nói.
"Tháng này đã hết rồi, còn tám ngày nữa là đến ngày thành hôn, tính ra thời gian trôi qua cũng khá nhanh."
Tiêu Quyện nhàn nhạt đáp: "Ừ."
Sao vẫn còn đến tám ngày nữa chứ?
Hai người trở về Chính Pháp Ty.
Yến Nam Quan đã chờ từ lâu, thấy Lăng Quận vương trở về, lập tức tiến lên hành lễ.
"Bẩm Quận vương điện hạ, thuộc hạ dẫn người đến khách đ**m họ Trương thì bên trong đã trống không, chúng thuộc hạ tìm thấy thi thể của hai Ưng Vệ trong hầm rượu của khách đ**m, bọn họ bị người ta một đao giết c.h.ế.t."
Nói đến cuối cùng, trong mắt hắn ta lộ ra vẻ đau buồn.
Lòng người vốn bằng xương bằng thịt, dù là Ưng Vệ cũng có tình cảm, cũng sẽ đau lòng khi huynh đệ của mình ngã xuống.
Tiêu Quyện đối với kết quả này không hề bất ngờ.
Anh bình tĩnh phân phó: "Cho người an táng tử tế hai Ưng Vệ đó, còn gia đình của họ, cũng phải an ủi chu đáo."
*an táng: chôn cất người c.h.ế.t theo nghi thức trọng thể.
Yến Nam Quan đáp: "Rõ."
Nghĩ đến hai đồng đội c.h.ế.t thảm, Yến Nam Quan lòng đầy căm phẫn.
"Chúng ta không thể cứ thế bỏ qua cho hung thủ!"
Tiêu Quyện: "Đừng vội."
Làm sao Yến Nam Quan có thể không vội?
"Manh mối ở khách đ**m họ Trương đã đứt, chúng ta còn điều tra thế nào nữa?"
Tiêu Quyện nhìn bức thư trong tay, chậm rãi nói.
"Chúng ta còn một manh mối nữa."
Thứ hắn cầm trong tay, là bức thư mà vị đạo sĩ du phương kia để lại cho Mẫn vương, trong thư chỉ có vài lời ngắn ngủi, nhưng đối với Tiêu Quyện đã là đủ rồi.
Hắn cầm bút chấm mực, bắt chước nét chữ trong thư, viết ba chữ lên một tờ giấy trắng.
Đợi mực khô, Tiêu Quyện gấp tờ giấy lại, đưa cho Yến Nam Quan, lại dặn dò kỹ càng một phen.
Yến Nam Quan nghe xong, mắt sáng lên: "Thuộc hạ hiểu rồi, thuộc hạ lập tức đi làm!"
Hắn ta vội vàng rời đi.
Đêm hôm đó, có thích khách lẻn vào ngục giam của Chính Pháp Ty, ý đồ ám sát Lý Kiều đang bị giam giữ.
May mà đám Ưng Vệ phát hiện kịp thời, lập tức bắt sống thích khách ngay tại chỗ.
Lý Kiều ngồi bệt dưới đất, lưng tựa vào tường, toàn thân đầy thương tích, bộ dạng vô cùng chật vật.
Cho dù Lạc Bình Sa bắt được thích khách ngay tại chỗ, Lý Kiều cũng không hề nao núng.
Hắn ta thậm chí còn dùng ánh mắt xem kịch nhìn Yến Nam Quan.
Rõ ràng, hắn ta cho rằng Yến Nam Quan và đám Ưng Vệ đang cố tình diễn kịch, căn bản không có ai muốn ám sát hắn ta, tất cả đều là do Ưng Vệ tự biên tự diễn.
Cho đến khi, Yến Nam Quan tìm thấy một bức thư trên người thích khách.
Trong thư chỉ có ba chữ——
Giết Lý Kiều.
Phản ứng đầu tiên của Lý Kiều khi nhìn thấy bức thư là nghi ngờ.
"Không thể nào! Bức thư này là giả, là do các ngươi ngụy tạo!"
Yến Nam Quan cũng không cãi lại, chỉ lặng lẽ nhìn hắn ta.
Dần dần, Lý Kiều dao động.
Vì hắn ta không cách nào thuyết phục bản thân rằng bức thư là giả.
Hắn ta thường xuyên bí mật liên lạc với người đó, nét chữ trên bức thư này giống hệt nét chữ của người đó, hắn ta tuyệt đối không thể nhận nhầm.