Cả Kinh Thành Đều Đang Hóng Chuyện Ta Và Vương Gia

Chương 124: Nước Ngọt Của Những Người Lười Biếng

Quả thực, những món ăn trước mặt sắc hương vị đều đủ cả, Tiêu Quyện tự nhận không có gì để chê trách.

Nhưng trong lòng hắn vẫn có chút không thoải mái.

Vì thế mà khẩu vị của hắn cũng bỗng nhiên kém đi.

Hắn không động đũa đến những món ăn đó nữa, lặng lẽ ăn cơm.

Đợi cơm trong bát ăn hết, hắn liền đặt đũa xuống, thản nhiên nói.

"Bản vương ăn xong rồi."

Dư Niễu Niễu đang gắp thức ăn động tác khựng lại, kinh ngạc nhìn hắn: "Ngài chỉ ăn có bấy nhiêu thôi sao?"

"Ừm, ngươi cứ từ từ ăn đi, bản vương còn có việc phải làm."

Nói xong hắn liền đứng dậy, chuẩn bị rời đi.

Dư Niễu Niễu cuối cùng cũng chậm chạp nhận ra tâm trạng nam nhân không được tốt.

Không thể trách nàng quá chậm hiểu, thật sự là biểu cảm của Tiêu Quyện thay đổi quá ít, cả ngày đều giữ nguyên khuôn mặt lạnh lùng, đúng là lạnh như băng sương.

Không có chứng chỉ tâm lý học cấp mười, e rằng chẳng ai có thể nhìn ra được sự thay đổi cảm xúc trên khuôn mặt lạnh lùng ấy.

Dư Niễu Niễu vội vàng buông bát đũa xuống, đưa tay ra nắm lấy tay áo hắn.

"Có phải cơm hôm nay không hợp khẩu vị của ngài không?"

Tiêu Quyện cúi đầu nhìn nàng, thản nhiên nói: "Là bản vương không có khẩu vị, không liên quan đến những món ăn này."

Dư Niễu Niễu tiến lại gần, nhìn chằm chằm vào mắt hắn hỏi.

"Thật sao?"

"Ừm."

Hắn rút tay áo ra, xoay người rời đi.

Dư Niễu Niễu nhìn bóng lưng hắn khuất dần, sờ cằm suy nghĩ.

"Rõ ràng trước khi ăn còn rất tốt, chỉ mới nếm thử một miếng, liền cảm thấy không còn khẩu vị, chắc chắn là cảm thấy món ăn không ngon."

Nghĩ đến đây, nàng lại cầm đũa lên, gắp một miếng thức ăn bỏ vào miệng.

Ngon mà!

Nàng nhịn không được lại ăn thêm hai miếng nữa.

Không biết từ lúc nào đã ăn hết hai bát cơm.

Dư Niễu Niễu xoa bụng tròn vo đứng dậy, lại đi đến nhà bếp.

Nàng đi đến bên bếp lò nhỏ, mở nắp ra xem, thấy nước bên trong đã được ninh thành màu nâu đỏ.

Dư Niễu Niễu bảo người mang đến vò đất, lọc bỏ bã thuốc, đổ nước thuốc vào vò, tìm chỗ râm mát để.

Làm xong những việc này, nàng rửa sạch tay, xắn tay áo lên, chuẩn bị thái thịt.

Phan Đại Phúc thấy vậy, lập tức vươn cổ nhìn về phía nàng.

Ông ta rất muốn lại gần xem, nhưng ông ta vẫn phải trông chừng bếp lò nhỏ, tạm thời không thể rời đi.

Dư Niễu Niễu băm nhỏ thịt bò, cho gia vị vào trộn đều.

Buổi trưa làm món bột còn thừa lại một ít bột đã ủ.

Dư Niễu Niễu lấy một cục bột, chia thành những phần bằng nhau, cán thành vỏ bánh, gói nhân thịt bò vào, cho vào chảo dầu nóng chiên chín.

Làm xong hai chiếc bánh thịt bò thơm phức, lại nấu thêm một bát canh nấm đậu hũ đơn giản.

Lúc này nước thuốc trong vò đất đã nguội bớt.

Dư Niễu Niễu đổ giấm trái cây và baking soda tự làm vào trong.

Khoảnh khắc baking soda gặp nước, những bọt khí nhỏ li ti bắt đầu nổi lên.

Nước ngọt phiên bản thảo dược đã hoàn thành!

Dư Niễu Niễu dùng thìa múc một cốc nước ngọt, đưa lên miệng uống một ngụm.

Hương vị không k*ch th*ch như nước ngọt ở xã hội hiện đại, nhưng cũng không tệ, chua chua ngọt ngọt, rất giải khát.

Quan trọng nhất là, nó ít calo, ít natri, uống vào càng tốt cho sức khỏe!

Nàng quay đầu lại, phát hiện Phan Đại Phúc và những người khác đều đang nhìn nàng chằm chằm.

Nàng cười rạng rỡ: "Mọi người đều đến nếm thử đi."

Mọi người lập tức xúm lại, mỗi người rót một cốc nước ngọt.

Lần đầu nếm thử, mọi người đều cảm thấy vị rất lạ, thậm chí có chút không dám nuốt xuống.

Đợi uống được hai ngụm, họ dần dần nếm ra được cái hay của nước giải khát này.

Cảm giác k*ch th*ch bùng nổ trong khoang miệng, vị ngọt còn đọng lại trong miệng sau khi nuốt xuống.

Thật sự khiến người ta nghiện!

Phan Đại Phúc chép miệng nói: "Nếu kết hợp với đồ ăn vặt thì hương vị chắc chắn sẽ càng tuyệt vời hơn!"

Ông ta hỏi tên của loại đồ uống này.

Dư Niễu Niễu buột miệng nói: "Nước ngọt của những người lười biếng."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn