Phan Đại Phúc vội vàng hỏi: "Người muốn mua gì?"
"Hoa cúc, trần bì, quyết minh tử, sơn tra, địa hoàng, mạch môn đông..."
Dư Niễu Niễu một hơi đọc ra một loạt tên các vị thuốc bắc, sau đó lấy túi tiền từ trong ngực ra, chuẩn bị lấy bạc.
Phan Đại Phúc vội vàng xua tay: "Không phải là thứ gì quý hiếm, sao có thể để thầy phải trả tiền? Người chờ một lát, ta sẽ cho người ra ngoài mua."
Nói xong ông ta liền lớn tiếng gọi một đệ tử, bảo người đó lập tức đến tiệm thuốc.
Sai đệ tử đi rồi, Phan Đại Phúc cẩn thận hỏi:
"Sao thầy lại muốn mua thuốc? Người bị bệnh sao? Ta quen biết một vị đại phu, y thuật rất giỏi, có cần mời ông ấy đến khám cho người không?"
Dư Niễu Niễu mỉm cười: "Ta không bị bệnh, mua thuốc là để làm một loại đồ uống."
Nghe vậy, Phan Đại Phúc càng thêm tò mò.
Đồ uống gì mà lại cần dùng đến nhiều vị thuốc bắc như vậy?
Dư Niễu Niễu vẫn như thường lệ dạy bọn họ vài món ăn.
Chẳng bao lâu sau, tiểu đồ đệ đã trở về, đặt mấy gói giấy căng phồng lên bàn, giọng nói vang dội:
"Thầy! Thuốc thầy dặn đã mua về rồi!"
Phan Đại Phúc lập tức quay ngoắt lại, trừng mắt quát: "Đã bảo không được gọi là 'thầy', ngươi không nhớ nổi à?"
Tiểu đồ đệ cũng không cãi lại, chỉ cười hề hề.
Dư Niễu Niễu mở gói giấy ra xem, xác nhận thuốc không mua nhầm, lập tức sai người chuẩn bị một nồi nước sôi, cho các vị thuốc vào nước theo tỉ lệ, đun nhỏ lửa liu riu.
Nàng nói với tiểu đồ đệ: "Giúp ta trông lửa, đừng để nước cạn."
Tiểu đồ đệ mừng rỡ, vội vàng đáp: "Vâng ạ!"
Thời buổi này, cách phổ biến nhất để truyền dạy tri thức chính là sư phụ sai bảo đồ đệ làm việc, đồ đệ vừa làm vừa học.
Nói cách khác, việc làm càng nhiều thì cơ hội học hỏi cũng càng lớn.
Phan Đại Phúc lập tức xông tới, đẩy đồ đệ sang một bên.
"Để ta làm! Ta kiên nhẫn, giỏi trông lửa nhất."
Nói xong, ông ta liền bê ghế đến, ngồi phịch xuống trước bếp nhỏ, hai mắt chăm chú nhìn vào bếp lửa nhỏ, xem ra là định canh giữ bên cạnh bếp lửa nhỏ rồi.
Tiểu đồ đệ bị đẩy ra, dám giận nhưng không dám nói, uất ức sắp khóc.
Dư Niễu Niễu thấy không đành lòng, nói với tiểu đồ đệ:
"Ngươi đi lấy cho ta một bình giấm trái cây."
Giấm trái cây, chính là giấm được lên men từ trái cây.
Loại giấm này có thể uống trực tiếp, chua chua ngọt ngọt, giúp k*ch th*ch tiêu hóa.
Tiểu đồ đệ lần này sợ lại bị cướp việc, đáp một tiếng rồi chạy nhanh xuống hầm rượu.
Mọi người trong hậu bếp bận rộn một cách có trật tự.
Hôm nay Dư Niễu Niễu vẽ tranh mỏi cổ tay, không muốn tự mình xuống bếp.
Nàng tìm một gói hạt dưa, dựa vào ghế xích đu, vừa nhấm nháp hạt dưa vừa hướng dẫn mọi người nấu nướng.
Có thể nói là vô cùng nhàn nhã.
Đến khi cơm nước đã xong, những người phụ bếp bưng khay lần lượt đi ra, đưa thức ăn đến bàn của những Ưng Vệ bên ngoài.
Dư Niễu Niễu cũng đứng dậy, bưng một cái khay đi vào phòng riêng.
Tiêu Quyện đã ngồi trong phòng riêng rồi.
Đợi Dư Niễu Niễu bày biện thức ăn xong, hắn cầm đũa, gắp một miếng cá nếm thử, rồi nhíu mày.
"Món này không phải do nàng làm?"
Dư Niễu Niễu đang ăn ngon lành, nghe vậy cũng không ngẩng đầu lên đáp: "Đúng vậy."
Nàng tuy thích nấu ăn, nhưng không có nghĩa là ngày nào nàng cũng phải nấu nướng.
Dù là việc gì mình thích, làm suốt ngày cũng sẽ hơi ngán, phải biết thư giãn đúng lúc, biết cân bằng mới là cách lâu dài.
Hơn nữa, Phan mập và đồ đệ của ông ta tay nghề cũng không tồi, nấu ra món nào cũng thơm ngon, không kém gì món nàng làm.
Có đồ ăn sẵn thì tốt quá còn gì? Nàng không cần thiết phải tự mình động tay.