Suốt những năm đại học, thỉnh thoảng Khúc Ổ Đồng mới chủ động liên lạc với Lương Cận Thâm. Mỗi lần thấy ảnh đại diện của cô hiện lên kèm một dấu chấm đỏ trong danh sách tin nhắn, tim cậu lại đập dồn dập mất kiểm soát, như thể cả màn hình máy tính cũng ửng lên sắc hồng. Thế nhưng mười lần cô tìm cậu thì hết bảy lần là nhờ cậu đến cứu nguy làm người tham gia thí nghiệm tạm thời; ba lần còn lại, gần như chín mươi chín phần trăm là cô gửi cho cậu đủ loại liên kết bình chọn hoa hòe lòe loẹt, nhờ cậu bỏ phiếu giúp dựa trên “tình bạn cùng lớp”.
Trong ba lần ấy, chỉ có một lần là Khúc Ổ Đồng vận động bầu chọn cho chính mình, còn lại chia đều cho cuộc thi của Lâm Chi Trừng và Lý Cánh. Nếu người cần bình chọn là Khúc Ổ Đồng, Lương Cận Thâm không chỉ tự bỏ phiếu mà còn lôi kéo cả người quen lẫn người lạ góp phiếu cho cô. Nếu là Lâm Chi Trừng, cậu chỉ lặng lẽ bấm một phiếu; còn đổi sang Lý Cánh, cậu sẽ giả vờ như chưa từng thấy đường liên kết đó.
Mỗi lần sang đại học B bên cạnh làm đối tượng thí nghiệm, Lương Cận Thâm lại thấy rộn ràng vui sướng. Suốt bốn năm đại học, cậu chưa từng đặt chân đến khoa Tâm lý và khoa học nhận thức ở trường mình, vậy mà con đường đến học viện Tâm lý của trường bên lại quen thuộc đến mức có nhắm mắt cũng đi tới nơi.
Thoạt đầu Khúc Ổ Đồng còn ra tận cổng trường đón cậu. Lương Cận Thâm vẫn nhớ như in dáng vẻ của cô trong lần đầu họ gặp riêng bên ngoài lớp học. Chiếc áo khoác mỏng in bóng lá cây rung rinh, váy cotton dài mềm mại, đôi giày canvas cổ cao, đôi khuyên tai chuỗi cườm sặc sỡ đong đưa giữa mái tóc. Mái tóc ngắn ngày đi học giờ đã dài đến ngang xương quai xanh, phần tóc mái được cô kẹp gọn bằng chiếc kẹp đen, để lộ vầng trán và đôi mắt trong veo.
Thấy cậu đến, cô có vẻ hơi ngượng, đưa cho cậu một chai nước có ga ướp lạnh. Nắng tháng Mười hắt xuống làm gò má cô phảng phất sắc hồng như thoa phấn.
“Ôi, làm phiền cậu quá! Nhưng bọn tớ làm xong thí nghiệm sẽ trả thù lao đấy!” Khúc Ổ Đồng lúng túng giải thích, “Tại Chi Trừng đang bận quay clip dự thi, Lý Cánh thì đi tỉnh khác thi đấu, tớ chẳng còn ai để nhờ nữa nên mới bất đắc dĩ làm phiền cậu. Ngại quá đi mất!”
Cô cứ nhắc đi nhắc lại lời xin lỗi và giải thích, đầu cúi thấp, mắt chăm chú nhìn những chiếc lá phong vàng cam chất đầy dưới chân.
Lương Cận Thâm mím môi, muốn đổi chủ đề nhưng vụng về không biết mở lời thế nào đành để mặc cô lặp đi lặp lại hai chữ mà cậu ghét nhất. Quãng đường từ cổng trường đến phòng thí nghiệm vừa dài lại vừa ngắn. Dài đến mức cậu có thể viết chữ “Lý Cánh” một trăm lần trong đầu, nhưng cũng ngắn đến mức cậu chẳng kịp nhìn rõ vết đỏ nơi d** tai cô có phải do bị viêm từ lỗ xỏ khuyên tai hay không.
Thí nghiệm kết thúc, tháo mũ điện cực xuống, Khúc Ổ Đồng dẫn cậu đi gội đầu sơ qua. Trong phòng thí nghiệm chỉ có một loại dầu gội bạc hà do bộ phận đối ngoại xin tài trợ mang về. Cậu ấn vòi mấy lần, tạo bọt rồi cố gắng gội sạch. Vừa cúi xuống thò đầu vào vòi nước, cậu thoáng thấy bóng cô đứng ngập ngừng bên cạnh.
“Hay để tớ gội giúp cậu nhé?” Khúc Ổ Đồng vốn dễ xấu hổ, lại vốn không thích làm phiền người khác, huống hồ lần này người bị cô làm phiền lại là Lương Cận Thâm, người mà cô luôn thấy “chướng mắt” nên càng lộ rõ vẻ để tâm.
Lẽ ra cậu nên từ chối nhưng Lương Cận Thâm lại gật đầu trong khi mái tóc vẫn đang nhỏ nước tong tỏng. Khúc Ổ Đồng kéo ghế cho cậu ngồi, xắn tay áo lên, bọt trắng nở ra mềm xốp trong lòng bàn tay. Ngón tay cô nhẹ nhàng đặt lên đầu cậu. Lương Cận Thâm hơi nghiêng mặt, để tầm mắt lơ đãng nhìn tay áo và đôi khuyên tai cùng lúc khẽ đung đưa. Hương bạc hà mát lạnh bao trùm cả hai, những viên gạch men xanh nhạt phản chiếu trong mắt cậu như một lớp nền mờ, còn cô là đường nét rõ ràng duy nhất.
Cô đưa cậu về chỗ ngồi của mình để sấy tóc. Bàn học của Khúc Ổ Đồng gọn gàng, sạch sẽ. Giáo trình, sách luyện thi CET4-6 được xếp ngay ngắn trên giá gỗ nhỏ, máy tính xách tay cắm sạc, từng phần trăm pin nhích lên chậm rãi, góc bàn đặt mấy hộp trà chanh bưởi và hộp thiếc đựng bánh quy.
Tấm vách nhựa được cô dán kín poster và những tờ giấy nhớ đủ sắc màu. Lương Cận Thâm len lén đọc những hình vẽ và chữ viết trên đó. Một quả cà chua xanh tròn lẳn nổi bật thu hút ánh nhìn, “Fried Green Tomatoes”, cậu đọc thầm.
Bóng lưng Khúc Ổ Đồng mảnh mai như nhành liễu đầu xuân. Cậu theo sau cô đến căng tin.
“Để tớ mời cậu ăn lẩu cay!” Hương bạc hà như cũng ngấm vào người cô, “Tớ thích vị thì là Ai Cập, còn cậu?”
“Giống cậu.”
Hai người bưng khay ngồi xuống chỗ trống. Lòng bàn tay Lương Cận Thâm đẫm mồ hôi, suýt không giữ nổi đôi đũa.
“Ngon đúng không?”
Cậu gật đầu: “Ừ.”
Nhưng thật ra, cậu căng thẳng đến mức miệng đắng ngắt, vị giác gần như biến mất, chẳng nếm ra bất cứ hương vị nào, chỉ còn những bọt khí bạc hà sủi tràn trong lồng ngực. Vốn chẳng hề có sở thích đặc biệt với mùi dầu gội, vậy mà từ hôm ấy trở đi, cậu lại cố chấp dùng duy nhất mùi bạc hà suốt mấy năm liền.
Sau đó, Lương Cận Thâm còn làm đối tượng thí nghiệm cho cô thêm vài lần nữa. Mỗi lần kết thúc đều được sấy tóc ở chỗ cô, và cũng chứng kiến bàn học của cô dần thay đổi. Bộ đề CAT-4, CAT-6 được thay bằng đề IELTS, bánh quy soda đổi thành bánh mì kẹp sô-cô-la, trà chanh bưởi đổi bao bì mấy lần, trong ống bút acrylic nhét thêm vài gói cà phê hòa tan, son dưỡng và kem tay chiếm một góc nhỏ, số lượng cốc uống nước đủ màu của cô ngày một nhiều…
Chiếc bàn của cô hệt như một màn hình máy tính, mọi thứ được sắp xếp gọn gàng thành từng ô giống như các phần mềm. Lương Cận Thâm quan sát bàn học ấy, giải mã từng chi tiết, từng thói quen sở thích của cô rồi cập nhật tất cả vào sổ ghi chú về Khúc Ổ Đồng trong lòng mình.
Mùa hè là khoảng thời gian mọi thứ rất dễ hỏng, dễ sinh nấm mốc. Sau kỳ nghỉ hè năm ba, Khúc Ổ Đồng không còn ghé qua căn phòng trọ bán hầm ấy nữa. Lương Cận Thâm không hiểu vì sao cô lại đột ngột trở nên xa cách. Cuối tháng Chín, khi lướt mạng xã hội thấy cô đăng ảnh được tuyển thẳng lên cao học, cậu chỉ có thể để lại một câu “Chúc mừng” chìm nghỉm giữa vô vàn lời chúc khác.
Điện áp phòng trọ chập chờn, ánh đèn sợi đốt trắng nhợt dần yếu đi. Trên màn hình máy tính là tấm ảnh chụp màn hình bị cậu phóng to đến mấy lần. Lương Cận Thâm nhìn đăm đăm vào dòng chữ “Đại học Q” rõ mồn một, cậu ngắm lâu đến nỗi mắt cay xè. Cậu vẫn đang chờ đợi lá thư mời nhập học chẳng biết bao giờ mới đến. Không biết quyết định dốc toàn lực lần này rốt cuộc đúng hay sai. Ống dẫn nước ngoài cửa sổ lại nhỏ giọt, gõ loạn nhịp lên mái hiên khiến lòng cậu càng thêm bực bội.
Khúc Ổ Đồng không trả lời bình luận của cậu. Cậu chẳng còn nhận được tin tức nào từ cô nữa. Chỉ đôi khi qua cập nhật của Lâm Chi Trừng, cậu mới nhìn thấy một góc mặt nghiêng, bóng dáng phản chiếu thoáng qua, hay một đoạn cánh tay của cô. Cậu ghép những mảnh rời rạc ấy lại, cố đoán xem dạo này cô thế nào. Không biết cô có gầy đi không, có ngủ ngon không, có còn bỏ bữa sáng không.
Cuối tháng Mười, thấy Lý Cánh đăng ảnh kỳ nghỉ Quốc khánh muộn màng, thấy bức hình chụp chung giữa anh ấy và Khúc Ổ Đồng, thấy bàn tay anh ấy đặt lên vai cô một cách tự nhiên, thấy nụ cười vô tư trên khóe môi cô… Mắt cứ mải dán vào màn hình, Lương Cận Thâm sơ ý đập trán vào cạnh bàn. Giữa cái oi bức còn sót lại của mùa hè đã qua, trong tim cậu như có thêm một vết bầm âm ỉ mãi chẳng lành.
Tháng Mười hai, thư mời nhập học từ CMU là món quà Giáng sinh tuyệt nhất, nhưng đi kèm với nó lại là tin dữ rằng Lương Kiều đã qua đời trong một vụ tai nạn. Cậu ở lại thị trấn một thời gian để lo hậu sự, bán căn nhà cũ rồi trả căn phòng trọ bán hầm ở Bắc Kinh.
Tháng Mười hai kéo sang tháng Một. Mưa triền miên, không khí lạnh tràn xuống phương Nam khiến vết bầm trong lòng cậu như mưng mủ, đau nhức không thôi. Đến tháng Sáu, thời tiết ấm dần. Một mùa hè mới lại đến. Lương Cận Thâm cuối cùng cũng tìm được một lý do để gặp cô.
Lễ tốt nghiệp của đại học B được tổ chức vô cùng hoành tráng. Cậu đặt một bó hoa, mang theo chút hy vọng mong manh, dẫu sao họ cũng từng là bạn học, tặng hoa ngày tốt nghiệp chắc cũng chưa vượt quá giới hạn.
Giữa muôn ngàn sắc hoa, Lương Cận Thâm đã chọn hoa linh lan. Những chiếc chuông nhỏ màu xanh trắng ấy nhẹ nhàng thanh thoát giống hệt chiếc áo khoác mỏng và tà váy mà cô mặc hôm đó. Sợ rằng Lý Cánh cũng có mặt, lại lo cái cớ mình tạo ra quá gượng gạo nên cậu đặt thêm một bó vì chợt nhớ ra Trần Bái Bái cũng tốt nghiệp cùng đợt với cô, để tự chừa đường lui cho mình.
Bộ lễ phục tốt nghiệp màu đen được là lượt phẳng phiu chỉnh tề đến từng đường may, nếp gấp. Khúc Ổ Đồng tết mái tóc dài thành bím, đuôi tóc khẽ lay theo từng bước chân. Cô đứng bên cạnh các bạn cùng phòng, hướng về những ống kính khác nhau, lưu lại khoảnh khắc rạng rỡ của ngày tốt nghiệp.
Lương Cận Thâm ôm bó hoa trong tay, bỗng không biết nên bước tới thế nào, mở lời ra sao đành đứng yên tại chỗ, để những cành linh lan run nhè nhẹ như nhịp tim mình.
Cô vẫn nhận lấy bó hoa. Trong khoảnh khắc ấy, cậu thấy những hạt nhũ xanh lam trên hàng mi cô lấp lánh theo từng cái chớp mắt. Khúc Ổ Đồng nói lời cảm ơn, còn bạn cùng phòng của cô thì hùa theo trêu chọc. Lương Cận Thâm siết chặt tay, mồ hôi mỏng rịn ra sau lưng, trong lòng lại hèn nhát ngầm thừa nhận những suy đoán mập mờ về mối quan hệ giữa mình và cô.
Môi cô khẽ mím, gò má ửng đỏ. Bó linh lan kia dường như sinh ra để dành cho cô. Trái tim Lương Cận Thâm lại một lần nữa bị những bong bóng bạc hà đánh úp. Tiếc rằng Trần Bái Bái thình lình hô to một tiếng “Lương Cận Thâm” thừa thãi, phá vỡ khoảnh khắc sóng ngầm cuồn cuộn ấy.
***
“Lương Cận Thâm.”
Khúc Ổ Đồng gọi tên anh. Cơn choáng váng âm ỉ từ trận sốt cao hóa thành cảm giác xây xẩm. Lương Cận Thâm bừng tỉnh, tiếp tục khuấy nồi mứt cà chua trên bếp. Nước cà chua sôi lục bục, dần cô đặc lại thành lớp sốt đỏ sánh, vị chua ngọt hòa quyện.
“Đám cưới của mình thì dùng hoa gì nhỉ?” Khúc Ổ Đồng dần tìm hiểu trước. Một khi đã quyết định tổ chức đám cưới, cô muốn mọi thứ phải thật đẹp.
“Hoa ngô đồng và linh lan nhé?” Lương Cận Thâm hạ nhỏ lửa, quay người cho nguyên liệu vào nồi áp suất để hầm canh. Trong đầu thoáng hiện lên những khung cảnh tưởng tượng, cô cân nhắc sự phối hợp rồi gõ vài chữ vào ghi chú: “Được ạ.”
“Vậy mình tổ chức ở đâu?” Cô hỏi tiếp: “Em muốn gần gũi thiên nhiên, không thích không gian bó buộc trong khách sạn .”
“Tổ chức ngoài đảo được không? Hoặc Shangri-La?” Anh không có kinh nghiệm nên đáp lại một cách ngập ngừng.
“Đi Hawaii đi!” Cô quyết định, “Nhân lúc visa Mỹ của em còn hạn.”
Anh hơi do dự: “Nhưng sợ nhiều người thân và bạn bè không xin được visa.”
“Trừ Chi Trừng và Lý Cánh, em chẳng có ai nhất định phải mời.” Cô nhún vai.
“Một lễ cưới đơn giản chỉ thuộc về hai đứa mình chắc cũng hay ho đấy.”
Nắng chiều nghiêng nghiêng rọi lên gò má cô, Khúc Ổ Đồng chun mũi, hít vào mùi cà chua ngọt lịm trong không khí.
“Ừ.”
Giọng anh vang lên giữa hương chua ngọt ấy. Vết bầm trong tim tưởng chừng không bao giờ lành cuối cùng cũng chậm rãi khép miệng sau bao năm, vào chính những ngày cuối hạ này.
Anh tắt bếp từ, nhấc nồi sốt cà chua vẫn còn sôi lăn tăn đặt sang bàn đảo bếp cho nguội. Vừa qua cơn sốt, Lương Cận Thâm lại tiếp tục đảm nhận việc nấu bữa tối. Tiếp đó anh bật bếp, đổ dầu, quay sang hỏi cô trong lúc chờ dầu nóng: “Tối nay mình ăn mề vịt xào cay, canh vịt già nấu măng với rau cải xào nhé?”
Khúc Ổ Đồng gật đầu như giã tỏi, thấy hơi áy náy bèn đặt điện thoại xuống, bước vào bếp giúp anh.
“Dây tạp dề của anh tuột rồi kìa.” Thoáng thấy hai dải dây lỏng lẻo sau lưng anh, cô tự nhiên bước tới, nắm lấy rồi buộc thành một chiếc nơ đẹp mắt. Khoảnh khắc cô bất ngờ tiến sát khiến người anh căng cứng vì giật mình, suýt thì ném cả nắm hành lá mà cô ghét vào nồi.
Ở góc bếp treo ba chiếc tạp dề đều do Khúc Ổ Đồng tiện tay mua cho anh. Một chiếc hoa nhí màu hồng theo sở thích nghịch ngợm của cô, một chiếc in hình gấu Rilakkuma ngộ nghĩnh, và một chiếc kẻ ô đen mà anh hay mặc nhất, cũng chính là chiếc đang mặc lúc này. Mép tạp dề lấm tấm vết dầu, giấm và nước sốt bắn lên, thế nhưng lại không hề khiến người ta liên tưởng đến sự lôi thôi bởi trông anh lúc nào cũng sạch sẽ, mát lành như một cốc nước có ga.
Ăn xong, Khúc Ổ Đồng chống hông, cố dùng giọng dữ dằn để giấu đi sự quan tâm vụng về, giục anh uống thuốc rồi lên giường nghỉ, còn bát đĩa để cô lo. Lương Cận Thâm chạm nhẹ lên đầu mũi, không dám cãi lời bèn ngoan ngoãn đi đun nước uống thuốc. Nhân lúc cô đang hì hục xếp bát đĩa vào máy rửa, anh lấy phần sốt cà chua đã nguội đổ vào lọ thủy tinh được khử trùng sẵn.
Hiếm hoi lắm mới có dịp cô chủ động xuống phòng gym, tiện đường lấy luôn đơn hàng. Chạy bộ nửa tiếng mà tâm trí cứ mải nghĩ vẩn vơ, Khúc Ổ Đồng không buồn giãn cơ mà ôm chiếc máy cassette cũ chưa mở hộp, lơ đãng đi về nhà.
Lương Cận Thâm bị đuổi vào phòng ngủ nghỉ ngơi, còn cô thì trốn trong phòng làm việc. Ngồi xuống bàn, kéo ngăn tủ, lục tìm trong đống đồ lặt vặt, cô nhanh chóng thấy lại cuộn băng vô danh kia. Cài băng, bật máy, đeo tai nghe. Cô vô thức nín thở, ngón trỏ phải ấn nút “Play”.
Dù đã bấm phát nhưng thời gian trong khoảnh khắc ấy như bị kéo giãn vô hạn. Có những âm thanh thô ráp, lạ lùng vang lên trong tai nghe. Ba phút băng chạy, Khúc Ổ Đồng tua đi tua lại không biết bao lần nhưng vẫn không thể giải mã. Cô chỉ miễn cưỡng xác định được đó là giọng đàn ông.
Khúc Ổ Đồng cau mày, chống cằm, không chịu bỏ cuộc mà tiếp tục nghiên cứu cuộn băng. Những âm thanh méo mó hỗn loạn cứ ong ong bên tai.
Play – nút phát.
Stop – nút dừng.
Fast Forward – nút tua nhanh.
Rewind – nút tua ngược.
Một ý tưởng chợt lóe lên như cơn mưa giông mùa hạ rơi ào xuống. Khúc Ổ Đồng tháo tai nghe, chạy ra phòng khách lục giá sách. Cầm theo cây tua-vít nhỏ trở lại bàn, cô bật băng một lần nữa, ấn nút tua đến cuối rồi dừng lại. Cô cẩn thận lấy băng ra, vụng về tháo ốc, mở nắp nhựa rồi lật ngược ruột băng trước khi lắp lại.
Cô loay hoay làm được nửa chừng mới nhớ ra phải tra hướng dẫn trên điện thoại để chắc chắn mình đang làm đúng. Nhìn dòng chữ trên màn hình, Khúc Ổ Đồng hít sâu, trấn tĩnh trái tim đang run rẩy rồi lại nhấn “Play”, tua đến cuối và dừng.
Cô cắn nhẹ môi, hồi hộp chớp mắt, chiếc nhẫn kim cương trên ngón áp út vẫn lấp lánh trong đêm, cô lại nhấn nút phát đã chẳng đếm nổi là lần thứ bao nhiêu. Khoảng trống đầu đoạn giờ chỉ còn tạp âm mỏng. Khúc Ổ Đồng gần như nín thở. Rồi cô nghe thấy giọng của Lương Cận Thâm.
“Dòng đầu tiên không được viết ‘Tôi yêu em’, nếu không mười ba dòng phía sau đều trở nên vô nghĩa.”
Anh đọc từng chữ trong bài “Giả thơ mười bốn dòng” mà cô thuộc làu từ lâu một cách nghiêm túc chậm rãi, như thể mỗi từ đều phải được tách ra nghiền ngẫm rồi mới dám cất lên. Năm mười tám tuổi, ngoài những dòng chữ in im lặng trên tờ giấy A4, anh còn dùng cuộn băng cassette này để lưu lại cả độ rung của giọng nói và nhịp đập trái tim mình.
Trong ba phút ấy, mỗi từ “tôi”, “em” và “yêu” đều được anh nhấn mạnh, khiến chúng vang vọng như tiếng trống trong tai Khúc Ổ Đồng. Sực nhận ra điều gì, cô nhớ đến mảnh giấy ghi chi chít từ tiếng Anh trong trò chơi vội lật sổ tay, tìm đến trang nháp đang giải mã dở dang. Những chữ “I”, “Love”, “You” được khoanh bằng bút chì cùng với “tôi”, “em” và “yêu” được nhấn nhá trong tai nghe hòa thành khúc biến tấu rực rỡ của một tấm chân tình bền bỉ son sắt.
Giọt nước mắt rơi xuống mu bàn tay, lăn qua viên kim cương ba carat được chế tác tinh xảo. Đến lúc cúi đầu, Khúc Ổ Đồng mới nhận ra mình đang khóc. Giọng anh khi ấy còn non nớt vụng về, nhịp đọc có đôi chỗ vấp váp không lưu loát. Thế mà cô lại nghe đi nghe lại đoạn băng ba phút ấy như nghe mãi chẳng thấy đủ.
Sự lý trí và thờ ơ thường ngày bị trái tim mười tám tuổi rực cháy của anh xô lệch. Trang sổ tay thấm đẫm nước mắt. Câu hỏi “Vì sao anh yêu mình?” từng ám ảnh cô bỗng trở nên nhỏ bé, không còn quan trọng nữa. Khúc Ổ Đồng không cần một câu trả lời rõ ràng. Tối nay, cô chỉ muốn hỏi rằng:
Anh đã yêu em bao lâu rồi?
Bây giờ anh còn yêu em không?
Dưới ánh trăng lúc chín giờ, cô gấp lại trang giấy đã nhàu, lau khô nước mắt. Cảm xúc thẹn thùng của tuổi dậy thì đến muộn theo dòng nước mắt lan từ đầu ngón tay đến tận lồng ngực. Cất băng và máy, cuộn gọn tai nghe bỏ vào túi, Khúc Ổ Đồng hít sâu, đứng dậy, tắt đèn bàn, bước ra khỏi căn phòng từng nuốt trọn biết bao cảm xúc của mình. Cô lấy một bộ quần áo khác rồi vào phòng tắm.
Bồn tắm đã được xả đầy nước nóng. Không có bom tắm nên cô bóp vài lần sữa tắm mùi thường xuân của anh để dòng nước nóng xối xuống đánh lên lớp bọt trắng mềm, mang theo hương lá xanh mát phủ kín mặt bồn.
Có nên hỏi anh không? Khúc Ổ Đồng ngồi bó gối trong bồn, khuôn mặt ửng đỏ vì hơi nước. Cô không sao mở lời nổi, lời tỏ tình chân thành một cách bất ngờ của cậu thiếu niên mười tám tuổi ấy khiến cô ngượng không thôi. Cụp mắt nhìn những bọt nước bồng bềnh chao nhẹ, cô hơi căng thẳng vì sợ anh dại dột yêu cô đến mù quáng, lại vừa sợ có một ngày anh sẽ quay lưng rời đi.
Sấy qua loa mái tóc còn ẩm, Khúc Ổ Đồng bước ra khỏi phòng tắm, ngồi xuống trước bàn trang điểm, thong thả thoa xịt dưỡng ẩm, tinh chất, kem dưỡng da và son dưỡng môi. Lương Cận Thâm chưa ngủ, tựa đầu giường đọc sách trên Kindle. Ánh đèn tường dịu nhẹ phủ lên người anh một lớp sáng ấm khiến dáng vẻ ấy trở nên mềm mại như đang chìm trong mật ngọt.
Khúc Ổ Đồng len lén nhìn anh qua tấm gương, suýt nữa lấy nhầm kem mắt thoa lên môi. Những hồi hộp thấp thỏm ban nãy dần tan theo hơi ẩm còn vương trên tóc, chỉ để lại một cảm giác ấm áp dễ chịu lan khắp căn phòng.
Khúc Ổ Đồng lên giường, cầm theo cuốn sách đọc trước khi ngủ, mở đến trang đã đánh dấu từ tối hôm trước rồi đọc tiếp. Nhưng cô chẳng thể tập trung nổi, mùi dầu gội bạc hà của anh lấn át cả hương thường xuân khiến lòng cô xao động, phải cố ép mình dán mắt vào những dòng chữ trước mặt.
“Sao tự nhiên anh lại bị sốt vậy?” Đọc một mạch hết một phần ba cuốn sách, cô hài lòng gập lại, đặt lên tủ đầu giường. Đến tận lúc này, cô mới nhớ ra nguyên nhân khiến anh đổ bệnh. Lương Cận Thâm cũng đặt Kindle xuống, thành thật đáp: “Chắc là tối qua bị cảm lạnh.”
Cô bật dậy, bất ngờ rướn người tới gần, giả vờ đưa mu bàn tay lên trán anh đo nhiệt độ.
“Ừm, đúng là hạ sốt rồi.”
Cô cố ý trêu anh.
Hàng mi anh khẽ run nhưng điều anh quan tâm lại là: “Sao tay em lạnh thế?”
Anh tự nhiên nắm tay cô, để hơi ấm lòng bàn tay mình bao lấy những ngón tay lành lạnh ấy. Chiếc nhẫn kim cương sắc cạnh cọ vào da. Anh ngập ngừng, nhìn lớp chai mỏng nơi đầu ngón tay do tập đàn của cô, hỏi nhỏ: “Em có muốn đổi nhẫn không?”
Cô nghiêng đầu, chưa hiểu ý anh.
“Anh mua chiếc này vội quá, chưa kịp hỏi em thích kiểu nào. Mà trông chất lượng kim cương cũng không được tốt lắm.” Giọng anh nhỏ dần.
Cô cúi nhìn chiếc nhẫn đã quen với ngón áp út, đáp lại: “Thật ra em rất thích.”
“Anh có tò mò vì sao em đột nhiên tìm anh để kết hôn không?”
Khúc Ổ Đồng vừa phát hiện ra một bí mật của anh nên vô thức cũng muốn trao đổi lại một nỗi niềm thầm kín của mình, hệt như cách làm của một đứa trẻ. Lương Cận Thâm gật đầu rồi lại lắc đầu.
“Ý anh là sao?” Cô bĩu môi không hiểu.
“Tất nhiên anh có tò mò, nhưng nếu câu trả lời khiến em phải nhớ lại chuyện buồn thì anh sẽ không tò mò nữa.”
Có trời mới biết anh sợ cô nhắc tới hai chữ “Lý Cánh” đến mức nào.
“Lúc đó em tìm anh kết hôn là vì thẻ xanh.” Cô thú nhận, không dám nhìn anh mà chỉ nhìn đăm đăm vào chiếc cúc trên ngực áo ngủ của anh.
“Anh rất vui. Vì người em nghĩ đến đầu tiên là anh.”
Một cảm giác xót xa bất chợt nhói lên trong lòng cô. Lương Cận Thâm đúng là ngốc hết phần người khác.
“Lúc đó, vì một vài trùng hợp nên em bị chẩn đoán nhầm. Em tra trên mạng phát hiện mình có nguy cơ không thể tự chăm sóc bản thân, thậm chí có thể bị tàn tật.”
Cô hít sâu, tiếp tục trút bầu tâm sự: “Em không thể chấp nhận bản thân mình như vậy. Khi ấy em còn từng nghĩ đến chuyện an tử.”
Đó là câu chuyện của cô, vậy mà bờ mi anh lại hoen đỏ trước cả cô.
“Em quá đáng thật đấy.” Anh nắm chặt tay cô, nghẹn ngào.