Khúc Ổ Đồng buộc gọn tóc, chạy chân trần ra phòng khách lục tìm miếng dán và thuốc hạ sốt trong hộp thuốc trên kệ. Những vỉ thuốc, chai lọ được phân loại ngay ngắn, xếp theo từng ngăn rõ ràng, thoạt trông rất đúng phong cách của Lương Cận Thâm. Cô hít sâu, rút một hộp miếng dán hạ sốt, bóc thêm một vỉ thuốc rồi hấp tấp quay lại phòng ngủ.
Lương Cận Thâm ôm chặt chiếc gối đầu của cô, cơn sốt cao khiến mồ hôi túa ra thấm ướt cả áo ngủ. Gương mặt anh trắng bệch đến mức khiến người ta lo sợ, đôi mắt nhắm nghiền, nom yếu ớt mong manh hiếm thấy.
Đặt thuốc lên tủ đầu giường, Khúc Ổ Đồng xé một miếng dán hạ sốt, dỗ anh buông lỏng tay khỏi chiếc gối, hơi nghiêng đầu để cô dán lên trán. Anh nắm lấy tay cô, những lọn tóc ướt rối khẽ cọ vào lòng bàn tay cô, hiếm khi để lộ dáng vẻ yếu đuối đáng thương khiến trái tim cô như tan chảy.
Trời vẫn chưa hửng sáng. Khúc Ổ Đồng đứng cạnh giường, cứ mặc anh lẳng lặng vụng về dựa dẫm vào mình. Cô phải khó khăn lắm mới rút được tay ra khỏi anh, không kịp xỏ dép mà luống cuống chạy trở ra phòng khách. Không phải cô trốn tránh mà vì cô quên đun nước.
Ngồi thụp xuống tấm thảm lông mềm, Khúc Ổ Đồng ôm đầu gối, lặng lẽ chờ ấm nước sôi. Hơn bốn giờ sáng, không gian tĩnh mịch ấy chỉ có tiếng nước ùng ục làm bạn. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi ấy, cô chậm rãi vuốt thẳng những sợi cảm xúc rối bời bị đan chéo căng cứng suốt mấy ngày.
Bệnh tâm lý của Lương Cận Thâm. Mối tình thầm kín của Lương Cận Thâm. Lời giải thích hiểu lầm bấy lâu của Lương Cận Thâm. Tất cả như một cơn mưa đối lưu bất ngờ dội thẳng xuống khi cô chưa kịp chuẩn bị. Manh áo cuối hạ mỏng tang thấm đẫm nỗi lòng mơ hồ, kéo theo cả tâm trí nặng trĩu của cô.
Mặt bàn kính phản chiếu lấp loáng gương mặt cô. Trong lúc chờ nước sôi, Khúc Ổ Đồng buộc phải đối diện với chính mình. Gương mặt xanh xao hao gầy ấy in hình trên lớp kính mờ, nhưng đôi mắt lại sáng long lanh như viên đá thủy tinh.
Còn cô thì sao? Cô đã sẵn sàng đón nhận tất cả những tình cảm này chưa? Một bên là yêu, một bên là hận. Hai bờ cảm xúc chòng chành, Khúc Ổ Đồng cố giữ vững cân bằng, để mình đứng nguyên ở lằn ranh giữa chúng.
Có lẽ Khúc Lập và Ổ Mai vẫn hiểu lầm rằng cô oán hận họ nên cứ nhờ người gửi lời xin lỗi hết lần này đến lần khác. Chỉ tiếc Khúc Ổ Đồng không hề lay động, chỉ lịch sự tiễn người đưa lời. Nếu người đó còn tự cho mình là người từng trải hay quá hiểu chuyện đời để buông vài câu khuyên răn đầy tự phụ, cô cũng chẳng ngại ngần cho họ vào danh sách chặn.
Cô không hận cha mẹ, chỉ là không còn yêu thương. Mất đi tình cảm ấy, Khúc Lập và Ổ Mai trong mắt cô cũng chỉ là những người xa lạ. Mà với người xa lạ, Khúc Ổ Đồng dĩ nhiên không có nghĩa vụ hay hứng thú tiêu tốn thời gian và tình cảm quý giá của mình.
Khi kể chuyện bà nội nói về mái tóc với Lương Cận Thâm, Khúc Ổ Đồng đã giữ lại nửa câu chưa nói. Nguyên văn lời bà rằng: “Tóc cứng thì tính cũng cứng, lòng cũng cứng theo.” Giờ ngẫm lại mới thấy không sai một ly. Khúc Ổ Đồng hiểu rõ bản thân quá lạnh nhạt trong chuyện tình cảm.
Vô số lớp chai sần đã chồng lên trái tim nhỏ bé như quả cà chua của Khúc Ổ Đồng, bao bọc cô một cách vụng về mà hiệu quả. Nó ngăn mọi cảm xúc dù tốt hay xấu tiến lại gần, đồng thời cũng chặn luôn cả những tổn thương có thể xảy ra.
Thời đại học cũng từng có người tỏ tình nhưng Khúc Ổ Đồng luôn có thói quen lùi lại nửa bước. Đến bây giờ, đứng trước cảm xúc mơ hồ dành cho Lương Cận Thâm, cô vẫn không sửa được thói quen ấy.
Họ yêu cô vì điều gì? Có lẽ câu hỏi này đủ để trở thành bài toán khó thứ tám của thế giới. Cô cứ nghĩ mãi vào năm mười chín tuổi. Sang hai mươi bốn tuổi, cô vẫn chưa thôi nghĩ. Đến khi hai mươi tám tuổi, cô vẫn chưa có đáp án cho câu hỏi trên.
Họ thích mái tóc lúc nào cũng bông xù tung bay vì chẳng biết chải chuốt của cô? Hay thích tính cách thẳng thắn, ít nói của cô? Hoặc có khi thích cả xuất thân chẳng mấy đẹp đẽ, hay yêu cả cái lưng luôn âm ỉ đau mỗi khi trời mưa?
Khúc Ổ Đồng không thể hiểu nổi và cũng không thể lý giải được. Nếu họ không thích những điều đó, vậy làm sao nói là yêu trọn vẹn “Khúc Ổ Đồng”, một cơ thể sống hoàn chỉnh, một con người toàn vẹn?
Cô có lý do để ngờ rằng thứ tình cảm yêu thích mà họ tuyên bố đầy hùng hồn ấy chỉ là sự hiếu kỳ bùng lên trong một khoảnh khắc, cộng thêm cơn bốc đồng do dopamine thoảng qua mà thôi.
Khúc Ổ Đồng thở dài, tựa lên đầu gối, cảm giác những sợi tóc mềm của anh như còn vương trong lòng bàn tay. Cô thật sự muốn mặc kệ tất cả mà hỏi thẳng anh rằng: “Này… anh thích em ở điểm nào?”
Nước sôi, ấm tự ngắt điện. Khúc Ổ Đồng đứng dậy tìm cốc của anh. Cô vụng về pha nửa nóng nửa lạnh, tự uống thử một ngụm để chắc rằng vừa độ ấm rồi mới bưng cốc nước vào phòng. Khúc Ổ Đồng không có năng khiếu và kinh nghiệm chăm sóc người khác. Thế nên Lương Cận Thâm đáng thương trở thành chuột bạch của cô.
“Anh dậy uống thuốc hạ sốt rồi ngủ tiếp nhé.” Khúc Ổ Đồng ngồi xổm bên giường, tay cầm cốc nước và thuốc. Cô như dồn hết mọi lời dỗ dành của cả năm vào buổi sớm mờ sương này. Lương Cận Thâm mở mắt, hơi thở nặng nề, cả người tỏa ra hơi nóng hầm hập, hàng mi đen dày phủ một màng nước long lanh. Khúc Ổ Đồng lặp lại: “Anh dậy uống thuốc hạ sốt rồi ngủ tiếp nhé.”
Lương Cận Thâm mất vài giây mới hiểu rồi cố gắng ngồi dậy. Cơn sốt thiêu đốt sự tỉnh táo vốn đã mong manh, giọng anh càng chậm hơn vì bị bệnh: “Xin lỗi… làm phiền em rồi.”
Ngay cả khi ốm mà anh vẫn giữ nguyên sự lễ độ ấy. Khúc Ổ Đồng chỉ thấy trong lòng dâng lên một nỗi bực bội mơ hồ. Anh dựa vào tay cô để uống một ngụm nước rồi nuốt gọn viên thuốc, vẫn dịu dàng nói: “Cảm ơn em.”
“Không có gì.” Ba từ ấy bật ra khỏi miệng Khúc Ổ Đồng một cách cứng nhắc, cô đặt cốc nước anh chưa uống hết lên tủ đầu giường. Lương Cận Thâm chậm rãi lau mồ hôi trên mặt, còn cô thì nằm xuống bên cạnh anh.
Hai người nằm im, mặt trời ngoài cửa sổ đã bắt đầu nhô lên, chiếu sáng một góc rèm xanh nhạt. Một trái một phải, Khúc Ổ Đồng và Lương Cận Thâm chia nhau tấm nệm, cái chăn, cái gối, và cả màn đêm còn dang dở.
Cả hai đều xin nghỉ. Lý do nghỉ bệnh của Lương Cận Thâm đủ sức thuyết phục, còn câu “Chồng em ốm, em phải chăm anh ấy” mà Khúc Ổ Đồng nói với Mạnh Cận Niên cũng chẳng có gì để bắt bẻ.
Xác nhận hôm nay cô không có lịch tư vấn, Mạnh Cận Niên mới miễn cưỡng đồng ý, giọng chua như ngâm giấm vì chuyện tình cảm của chính mình chẳng mấy thuận lợi.
“Biết rồi biết rồi! Chỉ mình cô là có chồng để chăm sóc thôi đúng không!”
“Nếu anh ghen tị thì đi mà kiếm một ông chồng.” Khúc Ổ Đồng đáp lạnh tanh. Cô mở tủ lạnh lấy bữa sáng mà Lương Cận Thâm đã thì thào nhắc đến trong cơn mê. Cô cho chiếc sandwich đầy đủ thịt rau vào lò vi sóng quay nóng, sau đó lấy bình pha cà phê kiểu Pháp và cối xay hạt cà phê. Không vội vã đi làm nên cô thong thả tự pha cho mình một tách cà phê rang xay.
Cửa phòng ngủ vẫn đóng kín, Lương Cận Thâm còn đang say giấc. Trước khi ra ngoài pha cà phê, cô đã thử chạm tay lên trán anh để kiểm tra, có vẻ anh đã hạ sốt.
Chiếc bình sôi lên dòng cà phê nóng hổi. Khúc Ổ Đồng thả vài viên đá vào cốc thủy tinh, rót sữa yến mạch rồi chậm rãi pha chế thành một cốc latte hoàn hảo. Đúng lúc lò vi sóng vang lên một tiếng “ting”. Cô lấy chiếc bánh mì nóng hổi, ngồi xuống bàn ăn và thong dong tận hưởng bữa sáng nhờ cơn sốt của Lương Cận Thâm.
Cà chua trong sandwich vẫn nổi bật như mọi khi. Lấn át mọi hương vị khác đến mức cô gần như chẳng còn nếm được bánh mì, bơ, phô mai hay thịt nguội, chỉ còn lại vị chua ngọt chiếm trọn vị giác.
Cô đứng dậy, lục túi lấy chiếc tai nghe có dây, mở điện thoại rồi quay lại bàn, bật tập mới nhất của podcast Chuyện tình đời thường. Khúc Ổ Đồng vẫn luôn là thính giả trung thành nhất của Lâm Chi Trừng. Chủ đề hôm nay là “Trang giấy trắng”, khách mời là tác giả trẻ Trì Xuân. Cô ấy cũng được coi như một kiểu “người quen một chiều” của Khúc Ổ Đồng.
Năm mươi phút phát thanh được ba giọng nữ lấp đầy. Khúc Ổ Đồng ăn xong sandwich, cầm cốc latte chưa uống hết ngồi xuống thảm, vừa phơi nắng vừa lắng nghe câu chuyện của họ.
“Tôi có một cô bạn. Hồi đi học, mỗi lần bí ý tưởng viết bài luận, cô ấy sẽ lướt trang cá nhân của người mà mình ghét, lấy niềm vui của người đó làm động lực để gõ từng chữ theo phông Tống, cỡ 5 vào trang giấy trắng.”
Giọng Lâm Chi Trừng đượm ý cười, khỏi nghi ngờ gì, “cô bạn” mà cô ấy nhắc đến chính là Khúc Ổ Đồng. Nhấp một ngụm latte, đung đưa đôi chân dưới ánh nắng mật ong, Khúc Ổ Đồng bật cười, nghĩ bụng không biết nên đòi Lâm Chi Trừng đưa “phí lên sóng” bao nhiêu .
Có lẽ vì hiệu ứng kể chuyện nên lời của Lâm Chi Trừng có phần phóng đại, chứ Khúc Ổ Đồng tự thấy mình chưa từng ghét Lương Cận Thâm. Cảm xúc xem anh như đối thủ thời trung học có lẽ không phải ghét bỏ, mà là một kiểu để tâm như mắc nghẹn trong cổ họng.
Cô không ghét anh. Dù không muốn thừa nhận nhưng đôi khi cô còn hơi ghen tị. Ghen tị với sự dịu dàng và phong thái lịch thiệp của anh. Ghen tị vì anh được lòng mọi người. Ghen tị vì anh thông minh tài giỏi, và cả vì sự ngay thẳng chính trực của anh.
Trước khi bà nội qua đời, mọi buổi họp phụ huynh đều do bà tham dự thay cha mẹ cô. Đến lần họp phụ huynh đầu tiên của năm lớp 10, người cô Khúc Lâm đứng ra dự thay. Nhưng khi Khúc Ổ Đồng lên lớp 11, em họ Tiểu Lãng cũng vào học lớp 10 cùng trường. Cô Khúc Lâm bận xoay xở hai nơi, chú lại đi công tác dài ngày nên chẳng thể phân thân để chạy tới hai cuộc họp phụ huynh cùng lúc. Rốt cuộc, Khúc Ổ Đồng không tìm được ai đi họp phụ huynh cho mình, dù thành thích của cô luôn đứng đầu.
“Bố ơi, chủ nhật này trường con họp phụ huynh.” Khúc Ổ Đồng cầm điện thoại, đứng trên ban công nói với Khúc Lập. Lan can sắt trên ban công ngấm hơi ẩm phương Nam qua năm tháng đã han gỉ loang lổ. Cô chỉ chạm khẽ cũng rơi rụng lả tả.
“Lần này con thi giữa kỳ được bao nhiêu?” Khúc Lập như không hiểu ý cô, chỉ hỏi qua loa theo quy trình.
Cô khẽ vê đầu ngón tay như muốn gạt đi lớp gỉ sắt, đáp lại: “687 điểm, cao nhất khối ạ.”
“Đừng tự mãn, phải cố gắng giữ thành tích này.” Khúc Lập ném lại một câu giống lời khích lệ rồi mượn cớ có khách để cúp máy.
Khoảnh khắc cuộc gọi kết thúc, trong tim cô như có sợi dây điện nào đó bị giật đứt, bắn tóe ra những tia lửa. Gió thu ban đêm thổi mạnh, cô cứ đứng lặng ngoài ban công rất lâu.
Ngày kia là họp phụ huynh, Khúc Ổ Đồng không thể trì hoãn thêm nữa, cuối buổi sinh hoạt lớp hôm thứ Sáu, cô bám theo thầy Trần vào văn phòng. Không may lại chạm mặt Lương Cận Thâm. Cô nhường cậu nói trước dựa theo thứ tự.
“Thưa thầy, bố em bị khiếm thính, không tiện đến họp phụ huynh ạ.” Cậu nói rất nhẹ nhàng, thẳng thắn nhắc đến điều mà người khác thường né tránh, “Ngày kia có việc gì quan trọng mà thầy cần nhắn lại cho bố em không ạ?”
Dứt lời, nét mặt cậu vẫn bình thản. Chỉ có thầy Trần đang uống nước suýt sặc.
“Không có gì quan trọng.” Thầy xua tay, “Hôm ấy chỉ tuyên dương khen thưởng em thôi.”
“Nhưng em vẫn phải có mặt. Thầy sẽ dành ra một vài phút để em chia sẻ kinh nghiệm học tập.” Liếc sang Khúc Ổ Đồng đang chờ ở bên cạnh, thầy hất cằm: “Em cũng vậy, chuẩn bị nội dung để chia sẻ đi!”
Lương Cận Thâm quay đầu nhìn cô, “Vâng.”
Cậu lướt qua cô, Khúc Ổ Đồng khẽ dụi sống mũi, cố xua đi mùi hương xà phòng nhè nhẹ còn vương trên người cậu.
“Thưa thầy, bố mẹ em đều đi làm xa, không thể đến dự họp phụ huynh được ạ.” Có Lương Cận Thâm mở lời trước, câu nói của cô bỗng trở nên dễ dàng hơn nhiều.
“Ừ.” May mà thầy Trần cũng không hỏi thêm, chỉ động viên vài câu theo lệ: “Kỳ thi giữa kỳ này em đạt mức tiêu chuẩn. Học kỳ này em giữ thành tích rất tốt, nhưng thầy nghĩ em vẫn có thể tiến bộ hơn.”
Khúc Ổ Đồng gật đầu, sống lưng vô thức duỗi thẳng. Trút được gánh nặng bấy lâu nên vai cũng nhẹ hẳn.
Podcast kết thúc, cốc latte của cô cũng vừa cạn. Ánh nắng hong ấm sực khiến cô có cảm giác như bị lây sốt của anh. Cô rửa chiếc cốc, tra công thức nấu cháo trên điện thoại rồi bắt đầu vo gạo, chuẩn bị nguyên liệu. Hiếm khi vào bếp làm “nội trợ” một lần, Khúc Ổ Đồng muốn nấu cho Lương Cận Thâm đang ốm một bát cháo trứng bắc thảo thịt băm mà cô thích nhất. Không dám chắc đúng hương vị nên cô chỉ dám đảm bảo ít nhất là chín. Cô cẩn thận bưng bát cháo bước vào phòng ngủ.
Rèm cửa kéo kín, nắng trưa rọi qua lớp vải xanh nhạt khiến căn phòng giống hệt một cái bể bơi ngập ánh sáng. Cô đặt bát và thìa xuống, đoạn cúi người gọi anh dậy, tiện tay chọc nhẹ vào má anh.
Lương Cận Thâm chăm sóc, giữ gìn cơ thể quá tốt. Tỉ lệ mỡ thấp đến mức chạm vào chỉ thấy lớp da căng phẳng, chẳng có tí thịt mềm nào. Có hơi thất vọng, cô chuyển sang nghịch lông mày anh. Hàng mày rậm và dày hoàn toàn đối lập với đôi mày thưa của cô. Chỉ tiếc là chưa kịp nghịch bao lâu thì anh đã mở mắt. Cô lập cập rút tay về, giấu ra sau lưng, giả vờ bình thản: “Anh dậy ăn cháo đi rồi còn uống thuốc.”
Vì đã hết sốt nên trông anh có vẻ ổn hơn. Anh chống tay ngồi dậy, chạm nhẹ vào má cô, giọng vẫn hơi khàn: “Anh đi rửa mặt trước đã, lát quay lại ăn.”
“Vâng.” Khúc Ổ Đồng cảm nhận rất rõ cái chạm lên gò má mềm mại của mình.
Anh đang trả đũa sao, cô thầm nghĩ.
“Cảm ơn Thị Thị đã chăm anh nhé.” Lương Cận Thâm còn không quên nói thêm một câu, cái tên “Thị Thị” thốt ra mỗi lúc một tự nhiên.
Khúc Ổ Đồng cầm điện thoại, tựa cằm lên mép giường, ngồi khoanh chân trên thảm chờ anh quay lại ăn cháo. Có lẽ trong thời gian chung sống ngắn ngủi, anh đã nhận ra cô thích đi chân trần trong nhà nên đã lót thảm khắp nhà ngay từ khi thiết kế. Dẫu khá phiền khi dọn dẹp nhưng đó không phải việc của cô, thế nên Khúc Ổ Đồng chẳng có lý do gì để phản đối. Cô thích cảm giác tự do của việc đi chân trần.
Trong phòng tắm vang lên tiếng anh rửa mặt đánh răng rồi đến tiếng máy cạo râu điện. Khúc Ổ Đồng bĩu môi, cảm thán về sự cầu kỳ của anh. Khi bước ra, Lương Cận Thâm đã thay một bộ đồ ngủ khác. Cả người sạch sẽ tinh tươm, chẳng còn vẻ mệt mỏi ban nãy. Anh kéo ghế ngồi xuống cạnh cô.
“Cháo trứng bắc thảo thịt băm.” Khúc Ổ Đồng giới thiệu, còn cố nhấn mạnh: “Em làm theo hướng dẫn trên mạng đó.”
Để thể hiện công lao chăm sóc người bệnh, cô còn giơ ngón trỏ trái lên, khoe vết thương nhỏ đã gần lành: “Lúc thái thịt em còn sơ ý bị đứt tay nữa.”
Lương Cận Thâm lập tức đặt thìa xuống, nắm lấy tay cô, cẩn thận xem xét: “Em đã sát trùng chưa? Hay dán băng cá nhân nhé? Lát nữa đừng rửa bát, phải tránh dính nước.”
Chuỗi lời khoe khoang bị chặn ngang bởi phản ứng quá mức của anh, Khúc Ổ Đồng đỏ mặt một cách hiếm thấy, vội rụt tay về: “Không sao đâu, anh ăn đi kẻo nguội mất.”
Anh húp một thìa cháo, nét mặt bình thản đến mức không đoán được thật giả rồi lập tức khen lấy khen để. Khúc Ổ Đồng nghe mà cứ cười mãi không thôi.
“Em vẫn chưa ăn trưa đúng không?” Anh múc thêm một thìa, giọng chắc nịch.
Khúc Ổ Đồng gật đầu, mắt lảng đi. Cô nhìn tấm rèm khẽ lay, nhìn đốm sáng xanh nhạt trên tường, nhìn cây nến thơm hương lá cà chua cháy dở trên tủ đầu giường, nhưng tuyệt nhiên không nhìn anh.
“Em đặt đồ ăn rồi.” Cô nói nhỏ.
Nghe vậy, anh thở phào, gật đầu, tiếp tục ăn cháo.
Khúc Ổ Đồng giải thích thêm: “Em không đặt linh tinh đâu, toàn mấy món nhà làm thôi.”
Lương Cận Thâm mỉm cười: “Nếu ngon thì lần sau mình cùng đặt về ăn.”
Ăn hết bát cháo, anh tự giác mang vào bếp rửa, còn lấy cớ tay cô bị thương để không cho cô đụng vào nước. Nhân lúc Khúc Ổ Đồng ra cửa nhận đồ ăn, anh tranh thủ múc một thìa muối cho vào nồi cháo còn lại, quấy nhanh, khéo léo tránh khỏi tầm mắt của cô.
Cô ngốc này, nấu cháo mà quên cả nêm nếm.
Ăn trưa và uống thuốc xong xuôi, anh kéo cô nằm xuống nghỉ trưa cùng mình. Khúc Ổ Đồng trở người hết bên này sang bên nọ, mãi vẫn không ngủ được. Thói quen nghỉ trưa của cô đã bị Apple Rhapsody chi phối từ lâu.
Điện thoại bỗng hiện thông báo nhận bưu kiện là chiếc máy phát băng cassette. Ý nghĩ về đoạn ghi âm bí ẩn trong cuộn băng lập tức tràn vào đầu, khiến cô càng thêm bồn chồn chẳng cách nào yên giấc. Bỗng điện thoại bị lấy mất khỏi tay. Cô ngơ ngác nhìn Lương Cận Thâm đặt nó sang tủ đầu giường phía anh.
“Ngủ đi.” Có lẽ vì dư âm cơn sốt nên giọng anh vẫn còn hơi khàn. Anh kéo cô vào lòng, vùi mặt vào hõm vai cô, hơi thở đều đều lướt nhẹ qua xương quai xanh. Trên người anh luôn phảng phất mùi cỏ cây dịu mát, hơi thở ấy cũng chậm rãi quấn lấy cô. Chỉ vài phút sau, Khúc Ổ Đồng đã thiếp đi. Tay cô vô thức nắm lấy vạt áo ngủ của anh, để mặc cơn buồn ngủ dịu dàng cuốn mình đi.
Khoảnh khắc cuối hạ quý giá ấy lại bị lãng phí trong một giấc ngủ trưa.