Cà Chua Giả Tưởng - Yespear

Chương 30

Trong Apple Rhapsody, Paris đeo chiếc ba lô đỏ, tung tăng chạy nhảy dưới ánh nắng vàng ấm như muốn khám phá từng ngóc ngách của thành Delphi. Trên bầu trời cao xanh, khinh khí cầu Goodyear nhỏ như đầu kim xâu những cụm mây bồng bềnh trong khung cảnh trò chơi thành một chuỗi lững lờ trôi. Thỉnh thoảng lại có đường cong parabol của trái bóng bầu dục vút qua bãi cỏ dài, cây cầu vàng tươi nối liền hai bờ sông… Khúc Ổ Đồng mượn ánh mắt của Paris để ngắm nhìn Delphi, cũng như để nhìn về Pittsburgh xa xôi.

Cô đã đến Pittsburgh ba lần. Tổng thời gian cộng lại cũng chỉ vỏn vẹn chưa đầy một tháng, mà số ngày thực sự ra ngoài có lẽ chỉ chiếm một phần ba. Trời đổ tuyết lớn không thích hợp để ra đường và lúc mưa dầm cũng vậy. Trong ký ức của cô, Pittsburgh chỉ thuộc về những ngày nắng.

Ngày Lương Cận Thâm cầu hôn cô, bầu trời sáng rực đến chói mắt. 

Cô đi hết vòng này đến vòng khác quanh đài phun nước ở Point State Park, làn da như được ánh nắng dịu dàng thấm dần vào từng thớ thịt. Cô ngẩng đầu, nhắm mắt bước về phía ánh sáng. Cô biết Lương Cận Thâm đang ở ngay bên cạnh. Chỉ cần có cậu ở đó, cô sẽ không bao giờ vấp ngã.

Ánh nắng xuyên qua mi mắt, vỡ ra thành những mảng sáng muôn màu nhảy múa. Cô thấy mình như một chiếc bánh bagel cà chua mềm ấm đang được mặt trời nướng chín. Lương Cận Thâm đi bên trái cô, vai phải cô đeo chiếc túi vải bò nặng trĩu, dây đeo cọ nhẹ vào lòng bàn tay. Khúc Ổ Đồng có thể cảm nhận điện thoại, pin sạc dự phòng, ô gấp, cao dán giảm đau và cả tờ bệnh án kia qua lớp vải.

“Cậu định ở lại Mỹ sao?” Cô mở mắt, ngoảnh sang hỏi.

Nếu là tuần trước, khi chưa chấp nhận lời cầu hôn của cô, có lẽ Lương Cận Thâm sẽ dễ dàng trả lời “Ừ”. Nhưng giờ đây, trong túi cậu là chiếc nhẫn kim cương đang cùng cậu chia sẻ hơi ấm cơ thể. Cậu khẽ ngập ngừng rồi mới đáp: “Ừ.”

Cô nhìn cậu, hỏi tiếp: “Cậu đã nộp hồ sơ di trú chưa?”

“Tớ định xin diện EB-1B.”

“Ồ.” Nhận được câu trả lời, cô không hỏi thêm gì nữa.

Cô đi rất nhanh. Nhịp bước, nhịp nói, thậm chí cả nhịp viết của cô cũng nhanh. Một lọn tóc ướt mồ hôi bung khỏi búi dính vào gáy như một dấu phẩy nghịch ngợm. Lương Cận Thâm nắm lấy tay cô, kéo cô dừng lại, kết thúc cuộc “đi bộ tốc hành” không đối thủ ấy rồi dẫn cô ngồi xuống dưới bóng cây.

 “Cà phê Americano đá nhé?”

Khúc Ổ Đồng khẽ gật đầu. Cô xòe tay, chạm nhẹ xuống lớp cỏ xanh rờn đến mức gần như không thật, cảm giác như những sợi lông tơ của chú chó nhỏ đang phủ lên tay, hoặc như cái l**m ấm áp của một chú mèo con.

Bóng dáng Lương Cận Thâm dần khuất khỏi tầm mắt. Cô rút tay lại, lấy từ túi ra tờ bệnh án đã được nắng sưởi ấm rồi lật mở, đọc lại lần thứ không biết bao nhiêu. Vén lọn tóc rơi nơi thái dương, đôi bông tai hình hoa nhỏ đính hạt cườm nhiều màu đung đưa chạm khẽ vào mu bàn tay. Khúc Ổ Đồng cúi đầu, nhìn chằm chằm vào những dòng chẩn đoán mà cô gần như đã thuộc lòng.

Cô từng lao đi như người nhấn hết chân ga trên con đường học thuật. Viết luận văn, tham dự hội thảo, nghiệm thu đề tài, đăng bài nghiên cứu. Mọi thứ suôn sẻ đến mức khiến cô gần như tin rằng mình là nữ chính của một câu chuyện truyền cảm hứng. Thế nhưng đáng tiếc thay, cô chỉ là người bình thường.

Khi chân ga gặp trục trặc, cô muốn phanh lại cũng vô ích, chỉ còn biết chờ mình đâm vào hàng rào số phận, nhẹ thì trầy xước, nặng thì tan nát. Từ những ngày đầu, cô vô tình chạm thấy phần xương thắt lưng bên phải hơi nhô ra song cũng chẳng để tâm. Cho đến một đêm thức trắng làm số liệu, bên cạnh là cốc cà phê đen và ánh sáng ban mai rọi qua ô cửa nhỏ nơi bàn làm việc. Khi đứng dậy, cô mới nhận ra vùng thắt lưng đau đến mức không thể cử động. Cô chống tay lên bàn, nghiến răng chịu đựng cơn đau, đợi nó qua đi mới nhận ra mắt mình đã ướt tự bao giờ.

Đến khi công trình nghiên cứu gần hoàn tất, cô mới miễn cưỡng đi khám. Vốn chỉ nghĩ cùng lắm là cần châm cứu hoặc vật lý trị liệu. Những bệnh về xương khớp hay cơ bắp như một thứ bệnh âm thầm, chỉ cần sơ sểnh là lan rộng trong giới nghiên cứu. Nghe quá nhiều lời than vãn từ các đàn anh đàn chị nên cô cũng xem nhẹ chuyện ấy.

Nằm trên giường trị liệu, cô cảm thấy mình như cục bột chưa đủ độ nở, bị bác sĩ cố sức kéo dãn, gập duỗi. Sau cùng, bác sĩ yêu cầu cô đi chụp CT. Cô ngoan ngoãn làm theo. Khi cầm phim chụp quay lại phòng khám, bác sĩ ngẩng lên hỏi: “Trong gia đình em có ai từng bị bệnh thấp khớp không?”

“Không ạ.” Trong ký ức của cô là vậy, nhưng ngữ điệu lại không chắc chắn.

“Thế có ai bị gù hay còng lưng không?” Bác sĩ hỏi tiếp.

Cô cố nhớ rồi lắc đầu.

“Vậy làm thêm xét nghiệm máu và chụp MRI nhé. Không loại trừ khả năng bị viêm cột sống dính khớp.”

“Vâng.” 

Cô đáp, hoàn toàn không hiểu đó là bệnh gì. Cầm tờ kết quả và đơn thuốc quay về chỗ ngồi, Cô mở máy, gõ “viêm cột sống dính khớp” vào thanh tìm kiếm. Trang web lập tức hiện lên vô số kết quả. Màn hình trắng lạnh phản chiếu gương mặt tái nhợt của cô, từng dòng chữ hiện ra nối tiếp: Tiên lượng: ảnh hưởng đến sinh hoạt, thậm chí có thể gây tàn phế.

Cô vô thức đọc thầm câu ấy, con trỏ chuột trên màn hình run run. Đêm đó, cô trằn trọc không ngủ nổi, từng cơn đau âm ỉ lan ra quanh thắt lưng và các bó cơ.

Phẫu thuật ư?

Cần người giám hộ ký tên, cần chăm sóc hậu phẫu, mà chi phí điều trị bệnh này lại đắt đến đáng sợ.

Cô không hề có ý định chia sẻ bệnh án này với Khúc Lập hay Ổ Mai.

Không biết từ lúc nào, cô thiếp đi giữa những dòng suy nghĩ rối bời, để rồi sáng tỉnh dậy mới phát hiện gối đã ướt đẫm. Những ngày sau đó trôi qua trong hỗn loạn và mơ hồ. Thí nghiệm xảy ra sai sót, bài luận đầy lỗi chính tả, Khúc Ổ Đồng buộc phải thừa nhận mình là một kẻ nhát gan. Nếu không, sao ngay cả dũng khí để đi tái khám cũng chẳng có?

Cô mang theo khả năng mắc bệnh ấy, ôm một bí mật nặng nề sống qua từng ngày mà không nói với ai, như thể chỉ cần giữ im lặng, mọi chuyện sẽ tan biến cùng thời gian. Thế nhưng cô vẫn nhìn thấy một bản tin đang nói về “an tử” và “trợ tử y học”. Vừa cười nhạo sự trốn tránh của bản thân, cô vừa lặng lẽ lưu lại bản tin ấy.

Cả buổi chiều hôm đó, cô làm việc và học tập với hiệu suất đáng kinh ngạc. Lưu tài liệu, tắt máy tính rồi rời khỏi trường như chạy trốn. Cô ghé ngẫu nhiên vào một quán cà phê, gọi nhầm cốc affogato ngọt gắt thay vì cốc Americano đá quen thuộc bởi tâm trí đang rối bời. Khi đồ uống được mang ra, cô lại mở bài báo, tỉ mỉ tra cứu từng điều kiện liên quan.

Cần chẩn đoán y khoa. Cần thẻ xanh. Và cần cả quyết tâm rời khỏi thế gian này.

Khúc Ổ Đồng chợt thấy xấu hổ khi lòng mình dao động.

Có phải nên cảm ơn Lương Cận Thâm không? Cảm ơn cậu đã đồng ý, cảm ơn cậu không hỏi han để cô có thể ích kỷ giữ kín bí mật này.

Cô đúng là đồ tồi tệ. 

Khúc Ổ Đồng thở dài đầy phiền muộn. Lương Cận Thâm quá đỗi hiền lành khiến cô thấy hổ thẹn vì chính mình. Nhờ có cậu, cô không cần hủy buổi kiểm tra sức khỏe đã hẹn vào tháng sau.

Lương Cận Thâm quay lại, ngồi xuống cạnh cô, cầm cốc Americano đá chạm nhẹ vào làn da cổ đã ửng đỏ vì nắng. Hơi nước lành lạnh đọng lại trên da khiến những ý nghĩ ngổn ngang trong cô tạm thời lắng xuống.

“Cảm ơn cậu.” Khúc Ổ Đồng nhoẻn cười, mắt cong thành mảnh trăng non.

Cảm ơn cốc cà phê này. Cảm ơn sự dịu dàng của cậu. Và cảm ơn cả tấm thẻ xanh có thể là lối thoát cho cô.

Trời vẫn sáng đến chói mắt. Cô và cậu ngồi gần nhau đến mức có thể ngửi thấy cùng một mùi nước giặt thoang thoảng. Rồi cậu lấy cuốn sách tuyệt bản ấy để cầu hôn cô. Khúc Ổ Đồng đồng ý và họ hôn nhau.

“Nụ hôn này cũng được đấy.” Cô nói.

Lương Cận Thâm đỏ mặt cúi đầu rồi lại hôn cô thêm lần nữa.

Sau khi uống hết Americano, cậu nắm tay cô cùng lên cáp treo Duquesne Incline. Ánh hoàng hôn phủ trên gương mặt hai người như mạ một lớp vàng lặng lẽ lên hàng mi và khóe môi. Khúc Ổ Đồng nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa kính, giọng nói nhẹ hẫng như bị gió cuốn:
“Có vẻ nếu không hôn bây giờ thì sẽ hơi tiếc nhỉ?”

Cậu vòng tay ôm eo cô. Trong ánh chiều tà vàng rực, môi họ chạm nhau. Một nụ hôn đắm say trên chiếc cáp treo đang đung đưa.

Khúc Ổ Đồng cẩn thận chọn hai tấm bưu thiếp trong cửa hàng lưu niệm trên đỉnh núi. Cô tránh ánh nhìn của Lương Cận Thâm, cúi đầu viết lên từng tấm. Trên tấm thứ nhất, cô chỉ viết ngắn gọn: “Xin lỗi.” Nếu kết quả chẩn đoán chính xác, cô sẽ ngoan ngoãn nói hết với cậu, mặc cho cậu giận dữ, oán trách hay tha thứ. Còn tấm thứ hai, cô viết nguệch ngoạc: “Live a little!” Nếu chỉ là chẩn đoán nhầm thì cuộc sống vẫn tiếp tục. Cô vẫn sẽ là Khúc Ổ Đồng mạnh mẽ và vô tư như trước. Còn chuyện kết hôn… nếu cậu vẫn muốn thì cứ cưới thôi.

Cô cất hai tấm bưu thiếp vào túi đeo chéo, kẹp tờ bệnh án vào giữa. Khúc Ổ Đồng không biết xúc xắc của Chúa sẽ rơi về phía nào.

Sau mười phút đi bộ, cô đã đến Grandview Overlook. Đứng trên đài quan sát, đối diện với cảnh sông và ánh đèn đêm, cô hít một hơi thật sâu rồi ném hết những suy nghĩ rối bời trong đầu vào cơn gió.

Lương Cận Thâm đứng cách cô nửa bước. Mái tóc búi cao của cô đã bung ra, cậu lặng lẽ đưa tay để gió cuốn lọn tóc rối ấy vào lòng bàn tay mình.  Đuôi tóc cô lướt qua, một đường nét mới đang hình thành. Liệu đó có phải đường tình duyên không? Cậu không biết.

***

Paris ở Delphi đã rong chơi gần một tuần. Ba lô của cậu chàng nhét đầy những hạt giống nhặt được ven đường, chẳng biết rồi sẽ nảy mầm thành loài hoa hay thứ cây gì. Trên chuyến bay trở về, cậu ngủ gần suốt hành trình nhưng vẫn không bỏ sót món nào trong bữa ăn.

Trong trò chơi còn dang dở, Khúc Ổ Đồng lật qua lật lại cuốn sổ tay nhỏ, vẫn chưa thể giải nổi câu đố về “thuốc trừ cỏ” và viên thuốc kia. Ba lô của Paris thì đã đầy ắp vật phẩm, hẳn sớm muộn cũng sẽ có thứ hữu dụng. Cô tự nhủ vậy dù bản thân vẫn hơi thiếu tự tin như một tay mơ mới nhập cuộc.

Trở lại Olympus, Paris lại lao vào công việc làm thêm, gần như thức trắng suốt hai mươi bốn giờ mỗi ngày, chỉ mong sớm kiếm đủ tiền mua vé trở về. Cậu bắt đầu thấy nhớ chậu cà chua nhỏ của mình.

Chỉ tiếc hôm nay Paris vẫn chưa thể thuận lợi lên chuyến tàu về “Thánh địa táo vàng”. Bởi đúng lúc ấy, tiếng khóa điện tử chỗ cửa vang lên. Khúc Ổ Đồng theo phản xạ thoát khỏi trò chơi, màn hình dừng lại ở gương mặt Paris đang cười ngờ nghệch cầm tấm vé trong tay.

“Anh về rồi.”

“Anh đi đây” và “Anh về rồi” dường như đã trở thành mật khẩu quen thuộc mỗi lần Lương Cận Thâm ra vào nhà, như thể hai câu nói ấy mới là cách thức mở khóa đúng đắn chứ không phải dấu vân tay.

“Vâng!” Khúc Ổ Đồng hét vọng ra, luống cuống giấu cuốn sổ nhỏ.

“Tối nay mình ăn gì thế?” Cô xỏ dép bước ra khỏi phòng làm việc, tò mò hỏi.

Vừa về đến nhà, anh đã mở tủ lạnh tìm nguyên liệu, giọng dò hỏi: “Ăn lẩu nhé?”

Cô gật đầu thật mạnh, còn không quên thêm vào: “Em muốn ăn lẩu cay Tứ Xuyên!”

“Ừ.”

Cô định vào bếp phụ giúp nhưng lại bị anh đuổi khéo ra ngoài bằng một cốc trà mật ong bưởi. Khúc Ổ Đồng đành cầm cốc trà tựa vào bàn đảo bếp, an phận làm người không nấu nướng, lặng lẽ nhìn anh tỉ mẩn chuẩn bị nguyên liệu. Tấm lưng anh vẫn rộng và thẳng, nhưng dường như có vài nỗi u sầu vô hình rơi rớt trên vai khiến chiếc áo sơ mi trắng trên người anh trông xỉn màu hơn. 

Giữa làn hương cay nồng bốc lên từ nồi lẩu, Khúc Ổ Đồng lại ngửi thấy một thứ mùi của tâm trạng không vui. Nước sôi sùng sục, ớt và hoa tiêu tan vào hơi nóng. Cô chu môi thổi nguội viên chả tôm trong bát, cố không để mình tự suy diễn rồi chú ý quá nhiều đến nỗi buồn mà anh đang cố giấu.

“Ngon quá!”

“Ngon là tốt rồi.” Anh mỉm cười dịu dàng nhìn cô.

Việc rửa bát được Khúc Ổ Đồng nhận phần. Nhưng trông cô giống một người vận chuyển chuyên phụ trách mang bát đĩa, nồi niêu từ bàn ăn sang máy rửa hơn là người rửa. Lương Cận Thâm đứng bên cạnh định giúp, song lại bị cô bắt chước lấy một cốc nước ấm đưa cho anh để từ chối khéo. Thế là anh đành yên lặng đứng ở góc bếp.

“Chú Trần, Trần Vũ Tồn ấy.” Anh bỗng lên tiếng: “Chú mời hai đứa mình nếu tuần sau rảnh thì qua nhà chơi.”

Trong đầu cô lập tức vang lên hai từ “vợ cậu”. Khúc Ổ Đồng mím môi lầm bầm: “Chưa chắc đã rảnh.”

Anh kiên nhẫn giải thích: “Chú Trần là người rất ôn hòa, lễ độ. Chỉ là hôm đó Trần Bái Bái nói năng hơi vụng về thôi.”

Khúc Ổ Đồng hừ khẽ, trong lòng vẫn chưa nguôi chuyện mình từng đánh giá sai về “công chúa”. Cô cố dằn những suy nghĩ vẩn vơ xuống, song lại tự hỏi: Chẳng lẽ hai người đó đã gặp nhau nên anh mới nhắc đến chuyện này? 

Khúc Ổ Đồng lơ đãng ấn nút khởi động máy rửa bát.

“Chú Trần và bố anh là bạn đại học. Phiên bản đầu tiên của Zeus cũng là dự án khởi nghiệp của họ khi còn đi học. Chú Trần phụ trách phần dữ liệu và mã nguồn, còn bố anh lo mảng hậu kỳ và biên soạn nội dung.”

Giọng anh đều đều: “Sau khi bố anh thôi học, thành quả của ông vẫn được Zeus sử dụng. Chú Trần áy náy lắm, mấy lần muốn bù đắp bằng cổ phần hay tài sản nhưng bố anh đều từ chối.”

“Tuy bố anh là dân kỹ thuật nhưng trong mắt anh, ông lại giống một người làm văn chương hơn.” Anh cười.

“Chú Trần là người rất tốt. Thấy bố anh quá cứng rắn, chú mới lập học bổng Athena, tìm mọi cách để giúp đỡ nhà anh.”

Nghe đến đây, Khúc Ổ Đồng chợt khựng lại. Dù máy rửa bát đã chạy, cô vẫn đứng yên trước bồn, quay lưng về phía anh.

“Có lẽ thấy anh mồ côi cả bố lẫn mẹ nên chú mới quan tâm nhiều đến thế.”

Giọng Lương Cận Thâm nhẹ bẫng, thanh dịu như vị của tâm sen non.

“Chú vẫn luôn áy náy vì chưa gặp được em trước khi hai đứa mình kết hôn. Lúc nào cũng thấy mình chưa làm tròn trách nhiệm của người lớn, không thể thay bố anh chăm sóc anh. Thế nên chú cứ liên tục mời hai đứa mình đến chơi.”

Nói xong, cốc nước trong tay anh cũng vừa cạn.

Khúc Ổ Đồng khẽ gật đầu, xoay người lại. “Vậy cuối tuần này mình đến thăm chú một chuyến đi. Thật ra đáng lẽ tụi mình nên chủ động đến gặp, để chú phải mời mãi như vậy cũng ngại với chú quá.”

“Tại anh cả đấy!” Cô giận hờn liếc xéo anh. “Nói sớm cho em biết thì tốt hơn rồi.”

Trong trí tưởng tượng của cô, Trần Vũ Tồn không phải nhân vật chính. Điều khiến cô bận tâm hơn vẫn là “vở kịch hai người” giữa Lương Cận Thâm và Trần Bái Bái.

“Ừ, lỗi tại anh.” Lương Cận Thâm thuận theo, nhận lỗi ngay tắp lự.

Câu trả lời tự nhiên đến mức khiến Khúc Ổ Đồng hơi mất tự nhiên. Cô cúi đầu, ngửi thấy mùi lẩu cay bám trên áo phông bèn vội vàng buông một câu “Mùi nồng quá, em đi tắm đây!” rồi chạy biến khỏi bếp.

Khi bóng cô khuất hẳn khỏi tầm mắt, Lương Cận Thâm mới đặt chiếc cốc xuống, chống tay lên bàn đảo bếp, gắng gượng giữ vững cơ thể.  Kết quả tái khám hôm nay cho thấy anh vẫn phải tiếp tục uống thuốc, nhưng dược tính và tác dụng phụ của nó khiến anh choáng váng buồn nôn và mất ngủ. Khúc Ổ Đồng thông minh như vậy, anh luôn thấp thỏm sợ cô nhận ra điều gì bất thường. Chỉ cần nghĩ đến viễn cảnh cô lo lắng, sợ hãi hay hối hận cũng đủ khiến anh nghẹt thở.

Khi chuyên gia tư vấn tâm lý Issca hỏi vì sao gần đây PTSD của anh lại tái phát. Lương Cận Thâm đáp rằng bởi tin tức về tai nạn giao thông.

“Tai nạn giao thông là chuyện xảy ra hàng ngày mà.” Issca dịu giọng trấn an.

“Nhưng nó đã xảy đến với tôi hai lần rồi. Tôi không biết lần tiếp theo sẽ là khi nào.”

“Bình tĩnh nào. Cậu nên hiểu nguyên nhân của tai nạn là do say rượu lái xe hoặc vi phạm luật, chứ không phải vì bị nguyền rủa.”

Lương Cận Thâm hít sâu, gượng cười: “Nhưng bố mẹ tôi không say rượu lái xe, cũng chẳng vi phạm luật.”

Anh biết rõ mình đang mắc kẹt trong một vòng lặp như đi trong mê cung, mãi không thoát khỏi những vệt máu trên vạch sang đường và bóng người đứng chờ ở phía bên kia. Anh đã giao chìa khóa xe cho trợ lý Tống từ lâu và không còn tự lái nữa. Nếu trợ lý không kịp đến đón, anh sẽ chọn đi bằng tàu điện, phương tiện mà anh thích nhất. Nhưng nếu đi cùng Khúc Ổ Đồng, anh lại không thể buông tay khỏi vô lăng. Anh không thể tưởng tượng trên đời này còn ai có thể bảo vệ sự an toàn của cô tốt hơn chính mình.

Có lẽ cũng nên thuê cho cô một tài xế riêng chăng? Anh băn khoăn suy nghĩ, tìm cách mở lời để cô chấp nhận mà không nghi ngờ. Song cuối cùng vẫn chẳng tìm ra được cách nào.

***

Ghét thứ Hai chết đi được!

Không muốn đi làm đâu!

Khúc Ổ Đồng vừa nhắm mắt vừa đánh răng, trong đầu vẫn vương vấn cảm giác lưu luyến chiếc giường.

Lương Cận Thâm lại mất ngủ nhưng vẫn dậy sớm, sửa soạn chỉnh tề gọn gàng. Anh dịu dàng chạm mu bàn tay vào gò má còn hằn vết gối của cô: “Anh đi làm bữa sáng nhé.”

Cô lơ mơ gật đầu, súc miệng, đoạn nói nhỏ: “Hôm nay uống nước trái cây đi, đừng uống cà phê nữa.”

Có vẻ tối qua anh lại không ngủ được khiến giấc ngủ của cô cũng chập chờn theo. Đến khi không chịu nổi nữa, cô ôm chặt lấy anh như một con bạch tuộc mới khiến cơn bồn chồn im lặng trong lòng anh dần lắng xuống. Thế rồi cô thiếp đi. Hình ảnh cuối cùng trong ký ức trước khi chìm vào giấc ngủ là đôi môi anh chạm khẽ vào đầu mũi cô.