Khúc Ổ Đồng nhận ra Lương Cận Thâm đang có tâm sự. Thật ra cô không phải người quá để tâm đến anh, cũng chẳng cố tình quan sát. Chỉ là sự khác thường của Lương Cận Thâm quá rõ rệt, giống như một câu hỏi gỡ điểm nổi bật giữa cả tờ bài thi khiến cô không thể làm ngơ.
Hôm kia là thứ Sáu. Buổi học piano tối bị hủy vì giáo viên có việc riêng, Khúc Ổ Đồng bất ngờ có một buổi nghỉ hiếm hoi liền về nhà ăn tối cùng anh. Lương Cận Thâm nấu hai món mặn, một món canh gồm bò xào, dưa chuột trộn và canh gà hầm bao tử, đều là những món cô thích. Ánh đèn vàng ấm áp trong phòng ăn khiến cả làn hơi nóng cũng trở nên dịu lại. Khúc Ổ Đồng cúi đầu, múc một thìa canh nếm thử, vẻ mặt hơi thay đổi.
“Ngon không?” Lương Cận Thâm hỏi. Anh đã xem hướng dẫn trên điện thoại suốt bao ngày qua, đây là lần đầu tiên tự tay nấu. Thấy cô khẽ mím môi, anh bất giác căng thẳng.
“Ngon mà.” Khúc Ổ Đồng không muốn làm anh cụt hứng bèn mỉm cười, uống thêm vài ngụm.
Nhận được câu trả lời tích cực, trái tim đang treo lơ lửng của Lương Cận Thâm cũng dần hạ xuống. Anh múc một thìa canh tự nếm thử.
“Xin lỗi em.” Yết hầu anh khẽ động, đôi mày cau lại. Lương Cận Thâm ảo não không thôi, tay siết chặt chiếc thìa, mắt cụp xuống, chán nản nhận lỗi: “Anh lỡ cho nhầm đường với muối.”
“Em đừng ăn canh nữa.”
Chỉ nghĩ đến việc món cô thích lại bị mình làm hỏng, lòng anh như một tờ giấy thấm nước, nhăn nhúm và nặng trĩu.
Anh vội nói thêm: “Để anh nấu lại cho em bát canh trứng cà chua nhé.”
“Không cần đâu.” Khúc Ổ Đồng dịu giọng trấn an. “Thật ra vị này cũng không tệ mà.”
Cô chun mũi, cầm chiếc thìa đưa qua đưa lại như đang vung đũa phép. “Cà chua xào trứng còn làm kiểu ngọt được thì canh gà hầm bao tử vị ngọt cũng có thể ăn được mà.”
Sự xấu hổ và thất vọng khiến các đường nét trên gương mặt anh chùng xuống. Lương Cận Thâm cúi đầu, giọng nhỏ như tiếng rò rỉ yếu ớt của một chiếc tai nghe hỏng: “Xin lỗi em.”
Hàng mi anh khẽ run in bóng mờ trên gò má khiến Khúc Ổ Đồng bối rối. Cô đành cúi đầu, húp canh ừng ực để chứng minh mình thật sự không để tâm
“Thật ra cho đường lại khiến vị canh ngọt thanh hơn đấy!” Cô cố giữ giọng vui vẻ.
Lương Cận Thâm thở ra, rốt cuộc cũng ngẩng đầu: “Lần sau anh sẽ không nhầm nữa.”
Khúc Ổ Đồng mỉm cười: “Lần sau em sẽ nấu cùng anh.”
Nhúm đường sai sót ấy như một chất xúc tác kỳ diệu khiến anh trở nên khác thường, như chiếc vòng tay cô từng thắt lệch nút, vừa vụng về vừa lúng túng.
Tối đó, anh lấy cớ làm thêm để ở lì trong phòng làm việc rất lâu. Khi trở về giường, hơi lạnh từ người anh khiến Khúc Ổ Đồng khẽ rùng mình.
Hôm qua là thứ Bảy. Cô ngủ trưa liền một mạch gần hai tiếng, tỉnh dậy khát khô cổ, đầu óc vẫn còn lơ mơ như chưa thoát khỏi giấc mộng. Cô túm tóc, xoắn vài vòng rồi kẹp lỏng phía sau, mặc chiếc áo thun rộng của anh, chiếc quần lụa dài mềm mát khẽ chạm vào da với mỗi bước đi, mang lại cảm giác dịu dàng khiến cô thích thú.
Khúc Ổ Đồng ngáp dài, chạy vào bếp, kiễng chân lấy túi cà phê hạt rang nhạt yêu thích. Hiếm khi có hứng muốn tự pha cho mình một ly cà phê thủ công. Lười bước sang phòng làm việc nên cô rút điện thoại gọi cho Lương Cận Thâm.
“Anh đây.”
“Anh uống cà phê không? Em đang pha này.”
Giọng anh hơi ngập ngừng, gần như không nghe rõ: “Anh có… Cảm ơn em.”
Hai người cầm cốc của mình, đứng tựa vào quầy bếp. Ánh nắng chiều mùa hạ phủ một lớp xanh dịu lên vai họ, lên cốc cà phê thủy tinh và cả hai miếng bánh cuộn Thụy Sĩ cô vừa lấy từ tủ lạnh.
Kem Earl Grey tan dần trong miệng, hòa cùng một ngụm cà phê đá, Khúc Ổ Đồng híp mắt tận hưởng, tâm trạng tốt khiến cô chủ động mở lời: “Dạo này em đang đọc một quyển sách, tự nhiên muốn sang Hawaii sống thử một thời gian.”
“Ừ.” Trong đầu Lương Cận Thâm lập tức hiện lên lịch công tác dày đặc với các chuyến đi và hội nghị. Anh nhanh chóng tính toán xem phải sắp xếp thế nào để có thể đi cùng cô. “Thời tiết đợt Giáng sinh hoặc Tết âm lịch chắc đẹp đó.”
“Vâng.” Khúc Ổ Đồng quay sang nhìn anh. Dáng người dong dỏng mảnh mai của cô như một nét bút mềm mại uyển chuyển. Cô có thể thấy rõ những sợi lông tơ mảnh trên gò má anh dưới ánh nắng chói chang.
“Thời tiết thế này rất hợp để trò chuyện tâm tình.”
Cô cúi xuống uống một ngụm cà phê, vệt son hồng phớt in lại một dấu mờ trên thành cốc.
Ha… câu mở đầu này nghe giống hệt mấy câu thoại cũ rích trong phim thần tượng. Khúc Ổ Đồng muộn màng tự giễu chính mình. Thật ra cô chỉ muốn gợi chuyện để anh chịu nói nhiều hơn một chút thôi. Nếu Lương Cận Thâm là một quả ô liu, thì vị đắng của anh trong tuần này quả thật khiến người ta ê răng.
“Em muốn nói chuyện gì?” Anh nghiêng đầu, nhìn vào mắt cô.
Nerd1! Đồ mọt sách! Đồ khô khan! Khúc Ổ Đồng phồng má, trong lòng mắng thầm cả trăm câu vì sự kém tinh tế của anh.
“Anh không có gì muốn hỏi em à?” Cô hạ giọng gợi mở thêm.
“Em…”
Câu hỏi bất ngờ khiến anh choáng váng. Anh muốn hỏi tại sao cô lại chọn cưới mình, muốn hỏi mối quan hệ giữa cô và Lý Cánh, muốn hỏi đêm hôm đó ở thị trấn cô có đau lòng không, muốn hỏi bát canh hôm qua có thật sự khó uống lắm không… Nhưng anh không thốt nổi thành lời. Lương Cận Thâm nuốt khan, cúi đầu nhìn chằm chằm cốc cà phê nóng thơm nồng trong tay: “Tại sao em không tiếp tục làm nghiên cứu sinh sau tiến sĩ?”
Cô luôn được người ta yêu mến, kể cả giáo sư của cô cũng không ngoại lệ.
“Vì em nhận ra trên đời này có quá nhiều người tài giỏi, mà em chỉ là một kẻ may mắn chăm chỉ hơn người bình thường một chút thôi.”
Giọng Khúc Ổ Đồng thoảng qua nhẹ bẫng, nhưng những đóa mộc lan cô thấy trong đêm ấy lại phủ dày, lấp kín cõi lòng cô.
“Học tiến sĩ để không thẹn với bản thân thời đại học. Học xong tiến sĩ để không thẹn với bản thân trong tương lai.”
Cô nhún vai: “Với lại, so với việc chỉ nghiên cứu học thuật, em vẫn thích giao tiếp với con người hơn. Em thích lắng nghe câu chuyện của họ và giúp họ tìm lại khả năng tái tạo cuộc đời mình. Chẳng phải điều đó rất tuyệt sao?”
“Đúng vậy.” Chính cô cũng đã giúp anh viết lại cuộc đời mình.
“Nếu còn lý do nào khác, chắc là vì sức khỏe.”
Bốn tháng đầy lo lắng được cô gói gọn bằng một câu nhẹ tênh như vậy. Khúc Ổ Đồng thật sự khâm phục bản lĩnh của chính mình.
“Sao thế?” Lương Cận Thâm nghiêm mặt hỏi.
“Không có gì.” Cô cười gượng, cố giấu đi vẻ chột dạ. “Trước đây thắt lưng em hơi yếu, không ngồi lâu được, cũng không hợp với cường độ nghiên cứu cao.”
Lương Cận Thâm lặng lẽ nhìn cô, ánh mắt bình thản nhưng sắc bén như muốn dò tìm từng tật xấu mà cô đang cố giấu.
“Giờ em ổn hơn rồi!” Khúc Ổ Đồng thầm hối hận vì đã nhắc đến chuyện đó, vội lên tiếng đảm bảo.
“Vẫn nên tập thể dục.” Anh trầm giọng kết luận, ngẫm nghĩ giây lát rồi nói tiếp: “Chế độ ăn uống điều độ cũng quan trọng. Nếu được thì để anh nghiên cứu chuẩn bị cơm trưa cho em mang đi.”
“Tập thể dục thì được nhưng cơm trưa chắc thôi, vì văn phòng em không có lò vi sóng.”
“Anh tặng cho phòng em vài cái nhé.” Lương Cận Thâm nói bằng giọng hoàn toàn nghiêm túc.
Khúc Ổ Đồng hoảng hốt xua tay: “Không cần đâu! Gần công ty em có nhiều quán sạch sẽ lắm, em vẫn ăn uống tử tế mà!”
“Vậy à…” Anh thoáng tiếc nuối, uống cạn nửa cốc cà phê như để xua đi bối rối trong lòng. Một lát sau, anh lại hỏi: “Buổi tối em rảnh lúc nào? Ăn xong, mình có thể cùng xuống phòng gym tập.”
Khúc Ổ Đồng là một lỗi “404” trong cuộc đời anh mà không thể né tránh, cũng chẳng thể giải mã. Đến tận lúc này, Lương Cận Thâm vẫn không hiểu nổi điều gì đã nuốt trọn quãng thời gian của cô vào mỗi buổi hoàng hôn.
Cô đảo mắt suy nghĩ. Chỉ còn năm buổi nữa thôi, khóa học piano kéo dài ba mươi buổi của cô sẽ kết thúc. Dù không thể trở thành thiên tài chỉ trong vài tháng, nhưng ít nhất cô cũng đã thực sự nắm được những kiến thức cơ bản về đàn. Giờ đây, cô không còn phải học thuộc lòng từng nốt nhạc để gõ cho đúng phím nữa. Khúc Ổ Đồng bắt đầu hiểu được ngôn ngữ của piano. Điều duy nhất cô cần làm tiếp theo là để lại dấu ấn của riêng mình trên những phím đen trắng ấy.
“Cuối tuần sau chắc em có thể về ăn tối bình thường rồi.” Cô đáp.
“Ừ.”
Một tuần nữa có lẽ đủ để anh rà soát lại công thức, thử đi thử lại vài lần cho đến khi nấu được một nồi canh gà hầm bao tử thật hoàn hảo.
Thời tiết ngày một nóng hơn, giấc ngủ của Khúc Ổ Đồng cũng vì thế mà chập chờn. Đêm nào cô cũng tỉnh giấc vài lần. Mỗi lần mở mắt, cô đều thấy Lương Cận Thâm vẫn chưa ngủ.
“Sao anh còn thức thế?” Cô mơ màng hỏi.
Anh vòng tay ôm lấy eo cô như ôm một món đồ chơi thân thuộc từ thuở nhỏ, chột dạ thì thầm: “Anh sắp ngủ rồi.”
Sáng hôm sau, Khúc Ổ Đồng vừa đánh răng súc miệng vừa ngẫm xem rốt cuộc anh đã chợp mắt lúc nào. Sống chung đã lâu, đây là lần đầu tiên cô thấy anh ngủ nướng. Anh vẫn còn say giấc nên tất nhiên không có bữa sáng quen thuộc đã được chuẩn bị sẵn. Khúc Ổ Đồng xắn tay áo, hăng hái lao vào bếp, bận rộn suốt cả buổi sáng.
Trên bàn là lát bánh mì nướng bơ ăn kèm quả vả và một miếng bít-tết hơi cháy cạnh. Cô còn chu đáo giữ lại phần của Lương Cận Thâm trong chảo cho ấm rồi mới ngồi xuống ăn. Bít-tết hơi khét, bánh mì lại cứng. Ăn được vài miếng cô đã thấy nghẹn bèn uống ngụm nước ấm rồi đứng dậy pha cà phê. Chiếc bình French Press sôi sục, hương cà phê phả ra thơm lừng khắp căn bếp. Nhìn dòng cà phê sôi trào, Khúc Ổ Đồng bỗng hiểu ra nguyên nhân khiến anh mất ngủ đêm qua.
Đồ ngốc này! Đã không dung nạp được caffeine thì đừng uống cà phê vào buổi chiều chứ!
Đã vậy còn cố chấp uống hết cốc Americano thêm hai shot espresso mà cô pha cho anh!
Thà trằn trọc suốt đêm cũng không chịu bỏ dở cốc cà phê ấy. Khúc Ổ Đồng cắn môi, chẳng thể hiểu nổi anh.
Hôm nay là Chủ nhật. Hiếm khi Lương Cận Thâm lại không ở nhà. Thấy anh chỉnh cà vạt, chuẩn bị ra ngoài giữa cái nóng ba mươi độ, cô không khỏi tò mò: “Anh đi làm à?”
Anh do dự một chút rồi khẽ lắc đầu: “Không, anh có chút việc riêng.”
“À…”
Chủ nhật có việc riêng, lại thêm bộ trang phục chỉnh tề kia khiến Khúc Ổ Đồng không thể không liên tưởng đến những tình tiết kịch tính đầy ngang trái trong phim truyền hình.
**********************************************
Chú thích:
- Những kẻ mọt sách, có trí thông minh vượt trội, khả năng học tập tốt, nhưng thường sống khép kín, thiếu kỹ năng xã hội ↩︎