Khi nhóm Tuấn thoát khỏi khu vực nguy hiểm, một bầu không khí căng thẳng bao trùm lấy họ. Những tiếng động của cuộc chiến vẫn vang vọng ở phía sau, và họ biết rằng Quốc Bảo sẽ không bỏ qua dễ dàng. Minh Quân, dù đã được giải thoát, vẫn còn run rẩy.
“Mau đi! Chúng ta không còn nhiều thời gian!” Hằng thúc giục, mắt đảo quanh tìm kiếm lối thoát.
“Chạy đi đâu bây giờ?” Đức Anh thở hổn hển, “Hắn sẽ tìm ra chúng ta rất nhanh!”
“Cứ chạy về phía trước!” Tuấn nói, “Chúng ta cần đến khu vực an toàn để lên kế hoạch tiếp theo.”
“Cái gì là an toàn trong cái thế giới này?” Đức Anh lẩm bẩm, nhưng vẫn chạy theo Tuấn và Hằng.
Cả nhóm lao nhanh qua những hành lang tối tăm, ánh sáng chập chờn từ những nguồn điện cũ kỹ làm tăng thêm cảm giác hồi hộp. Họ đến một ngã rẽ, và Tuấn dừng lại, suy nghĩ. “Chúng ta cần phải có kế hoạch. Không thể cứ chạy mãi được.”
“Đúng, nhưng kế hoạch gì bây giờ?” Minh Quân lên tiếng, đôi mắt vẫn còn ngập tràn lo lắng.
“Mọi người, hãy nhớ lại những gì chúng ta đã học được từ trước. Quốc Bảo mạnh mẽ, nhưng hắn cũng có điểm yếu. Chúng ta phải lợi dụng điều đó.” Tuấn quay lại nhìn từng thành viên trong nhóm, “Chúng ta cần phải phối hợp thật chặt chẽ.”
“Nghe có vẻ dễ hơn làm,” Đức Anh cười gượng, nhưng ánh mắt anh đã bắt đầu sáng lên một chút. “Tôi thích ý tưởng phối hợp. Nhất là khi chúng ta có một số sức mạnh đặc biệt.”
“Đúng rồi,” Hằng nói, “Mỗi người đều có vai trò riêng. Tôi có thể dự đoán hành động của hắn, còn Đức Anh có thể tạo lớp bảo vệ. Tuấn, anh có thể làm chậm thời gian. Chúng ta có thể tạo ra một cơ hội.”
“Nhưng sẽ có rủi ro,” Tuấn nhấn mạnh. “Chúng ta phải chắc chắn rằng mình không để bị chia cắt. Nếu không, mỗi người sẽ phải tự lo cho bản thân.”
“Vậy thì kế hoạch là gì?” Minh Quân hỏi, cảm giác hồi hộp lại dâng lên trong lòng.
“Chúng ta sẽ quay lại nơi vừa bị tấn công, nơi mà Quốc Bảo và Lan đang chờ đợi. Tôi sẽ sử dụng sức mạnh của mình để làm chậm thời gian, sau đó Hằng sẽ dự đoán hành động của họ, và Đức Anh sẽ tạo lớp bảo vệ cho chúng ta.” Tuấn nói, quyết tâm trong giọng nói.
“Nghe có vẻ liều lĩnh,” Đức Anh lắc đầu, nhưng trong ánh mắt anh có chút phấn khích. “Nhưng liều thì mới có ăn, đúng không?”
“Chúng ta không còn sự lựa chọn nào khác,” Hằng thở dài. “Mọi thứ phụ thuộc vào chúng ta.”
“Vậy thì đi thôi!” Tuấn hô lớn, cả nhóm đồng lòng tiến về phía khu vực mà họ vừa rời đi.
Khi họ trở lại, bầu không khí đã thay đổi. Quốc Bảo và Lan đang đợi họ, ánh mắt lạnh lùng và đầy thách thức. Quốc Bảo cười khẩy. “Các ngươi nghĩ rằng sẽ dễ dàng thoát khỏi tay ta như vậy sao?”
“Không dễ dàng, nhưng chúng ta sẽ không bỏ cuộc,” Tuấn đáp lại, cảm giác hồi hộp dâng trào trong lòng.
Lan tiến lên, ánh mắt sắc lạnh. “Các ngươi không có cơ hội đâu. Hãy chuẩn bị chịu đựng sự thất bại!”
Tuấn cảm nhận được sức mạnh của Quốc Bảo đang gia tăng. “Bây giờ!” Anh hét lớn, thời gian bắt đầu ngưng đọng. Mọi thứ xung quanh chậm lại, và anh cảm nhận được sức mạnh của mình đang dâng lên.
Hằng ngay lập tức bắt đầu dự đoán hành động của Quốc Bảo, “Hắn sắp tấn công về phía trái! Đức Anh, chuẩn bị!”
“Được rồi, hãy tạo lớp bảo vệ!” Đức Anh la lên, và một lớp bảo vệ tỏa ra xung quanh cả nhóm, giúp họ tránh khỏi cú tấn công đầu tiên của Quốc Bảo.
Thời gian trở lại bình thường, và cú tấn công của Quốc Bảo bị chặn lại. “Tại sao?!” Hắn gầm lên, tức giận. “Các ngươi không thể làm như vậy mãi mãi!”
“Chúng ta chỉ cần một cơ hội,” Tuấn nói, lòng đầy quyết tâm. “Hãy tận dụng nó!”
Hằng chỉ tay, “Giờ, hướng về hắn!”Cả nhóm lao vào tấn công, phối hợp nhuần nhuyễn giữa những cú đấm, cú đá và những sức mạnh đặc biệt. Nhưng Quốc Bảo vẫn đứng vững, một cơn lốc sức mạnh phát ra từ hắn, khiến cả nhóm phải lùi lại.
“Đừng bỏ cuộc!” Đức Anh kêu lên, “Chúng ta có thể thắng!”
Nhưng Quốc Bảo đã sử dụng sức mạnh của mình, tạo ra một cú tấn công mạnh mẽ, và cả nhóm bị cuốn vào cơn bão. “Đủ rồi!” hắn quát. “Các ngươi sẽ không thoát được!”
Một trong những cú tấn công bất ngờ đã khiến Đức Anh bị văng ra xa, và Tuấn cảm thấy trái tim mình thắt lại. “Đức Anh!” anh hét lên, nhưng không thể cứu anh ngay lập tức.
“Đứng lại!” Quốc Bảo gầm lên, ánh mắt sắc lạnh. “Ngươi không thể cứu hắn!”
“Đừng lo lắng, tôi sẽ cứu được anh ấy!” Hằng kêu lên, nhưng không biết làm thế nào.
“Chúng ta cần phải tạo ra một cơ hội!” Tuấn nói, “Tôi sẽ ngưng đọng thời gian một lần nữa!”
“Không! Đừng làm vậy!” Hằng la lên, nhưng thời gian đã bắt đầu ngưng đọng. Tuấn cảm nhận được sức mạnh của mình đang dâng lên, nhưng điều đó đồng nghĩa với việc anh phải hy sinh một phần sức mạnh của mình.
“Mau!” Tuấn hét lên, và thời gian lại ngưng lại. Anh lao về phía Đức Anh, nhưng Quốc Bảo đã nhận ra động thái của anh.
“Ngươi không thể cứu hắn!” Quốc Bảo quát lớn, và một cú tấn công mạnh mẽ nhắm vào Tuấn.
“Mau đi!” Đức Anh hét lên, “Cứu lấy bản thân mình!”
“Không!” Tuấn gào lên, nhưng hắn đã không kịp tránh né. Cú tấn công của Quốc Bảo làm anh văng ra, và thời gian bắt đầu trở lại bình thường.
“Tuấn!” Hằng kêu lên, nhưng không còn thời gian để cứu anh. Đức Anh đã bị thương nặng, và họ cần phải hành động ngay.
“Chạy đi!” Tuấn gầm lên, nhưng một cơn đau xé nát cơ thể anh. Anh biết rằng mọi thứ đang diễn ra quá nhanh.
“Đức Anh!” Hằng kêu lên, nhưng Đức Anh đã ngã xuống, và ánh mắt của anh dần mờ đi.
“Mọi người… đi đi…” Đức Anh thều thào, “Hãy… cứu lấy… mình…”
“Không!” Tuấn gào lên, nhưng không còn kịp nữa. Sự hy sinh của Đức Anh đã tạo ra cú sốc lớn, và họ không thể quên điều đó.
“Chúng ta không thể để điều này xảy ra!” Hằng la lên, nhưng lòng họ đã nặng trĩu.
“Quốc Bảo sẽ phải trả giá,” Tuấn nói, ánh mắt quyết tâm. “Chúng ta sẽ không để Đức Anh hy sinh vô nghĩa!”
“Đúng vậy!” Hằng gật đầu, “Chúng ta sẽ không dừng lại!”
Cả nhóm lao vào cuộc chiến một lần nữa, nhưng lần này với một quyết tâm mãnh liệt. Họ không chỉ chiến đấu cho bản thân, mà còn cho những người đã hy sinh vì họ. Quốc Bảo sẽ phải trả giá cho những gì hắn đã làm.
Trong khi trận chiến diễn ra, Tuấn cảm nhận được sức mạnh của mình đang gia tăng, và quyết tâm trong lòng anh càng mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Họ sẽ không ngừng lại cho đến khi giành chiến thắng.
“Đừng bỏ cuộc!” Hằng hét lên, “Chúng ta sẽ thắng!”
“Đúng vậy!” Tuấn gào lên, “Chúng ta sẽ không để Đức Anh phải hy sinh vô ích!”
Họ lao vào trận chiến, lòng đầy quyết tâm. Quốc Bảo sẽ phải trả giá. Và họ sẽ không ngừng lại cho đến khi giành chiến thắng.