Chương 12 - Bước ngoặt
Trong không gian mờ ảo của ChronoRealm, mọi thứ diễn ra như một cơn ác mộng. Tuấn, Hằng và Đức Anh đứng như trời trồng, mắt nhìn chằm chằm vào màn hình lớn trước mặt. Hình ảnh của một thành viên trong nhóm – Minh Quân – đang bị Quốc Bảo và Lan trói chặt, tiếng cười lạnh lẽo của bọn chúng vang lên như một lời thách thức.
“Không thể nào!” Hằng hét lên, đôi mắt long lanh nước. “Chúng ta phải cứu Minh Quân!”
“Nhưng làm cách nào bây giờ?” Đức Anh nói, vẻ mặt lo lắng. “Nếu chúng ta lao vào, sẽ rất nguy hiểm!”
“Chúng ta không thể để hắn ta bị tổn thương!” Tuấn khẳng định, giọng nói đầy quyết tâm. “Nhưng cũng không thể bỏ rơi kế hoạch ngăn chặn âm mưu của Quốc Bảo.”
“Đúng vậy, Tuấn,” Hằng thở dài, “Nhưng nếu chúng ta không cứu Minh Quân, liệu có kế hoạch nào còn ý nghĩa không?”
“Thật khó!” Đức Anh nhún vai. “Cứu bạn hay cứu thế giới? Câu hỏi khó như việc tìm ra công thức nấu ăn cho món phở gà mà không có gà vậy!”
“Đúng là tình huống dở khóc dở cười,” Tuấn nói, cố gắng tạo không khí vui vẻ nhưng tâm trạng vẫn nặng trĩu. “Nhưng chúng ta phải quyết định ngay bây giờ. Thời gian không chờ đợi ai cả.”
Hằng nhìn vào màn hình, nơi Minh Quân đang giãy giụa, đôi mắt bừng bừng sự sống, nhưng lại đầy hoảng loạn. “Tôi không thể đứng yên nhìn bạn mình bị tổn thương. Chúng ta phải làm điều gì đó!”
“Được rồi,” Tuấn nói, ánh mắt kiên định. “Chúng ta sẽ chia thành hai nhóm. Một nhóm sẽ đi cứu Minh Quân, nhóm còn lại sẽ tiếp tục tìm cách ngăn chặn Quốc Bảo.”
“Cách nào để đảm bảo chúng ta không bị phát hiện?” Đức Anh hỏi, nét mặt nghiêm túc hơn. “Nếu bọn chúng biết chúng ta đang đến, mọi thứ sẽ rối tung lên.”
“Để tôi!” Hằng giơ tay lên, tinh thần bừng bừng như muốn thể hiện sự quyết tâm. “Tôi sẽ sử dụng khả năng dự đoán của mình để tìm ra thời điểm bọn chúng lơ là nhất.”
“Và tôi sẽ tạo lớp bảo vệ cho các bạn khi cần,” Đức Anh nói thêm, không để ý đến cảm giác hồi hộp đang dâng lên trong lòng.
“Còn tôi sẽ dùng sức mạnh Thời gian ngưng đọng để tạo ra cơ hội cho các bạn,” Tuấn gật đầu. “Nếu chúng ta phối hợp tốt, mọi thứ sẽ ổn.”
“Chúng ta có thể làm được!” Hằng cổ vũ, nắm chặt tay vào nhau, ánh mắt tràn đầy quyết tâm.
Nhóm chia tay nhau, từng bước chân nặng trĩu nhưng đầy quyết tâm. Hằng dẫn đầu, mắt dõi theo mọi chuyển động của Quốc Bảo và Lan. Đức Anh cùng Tuấn theo sau, lòng đầy hồi hộp.
Khi đến gần khu vực bọn chúng, Hằng khẽ thì thầm: “Bây giờ là thời điểm tốt nhất. Tôi sẽ dự đoán hành động của chúng.”
“Mong rằng điều đó đúng,” Tuấn lẩm bẩm, lòng không yên. “Chúng ta không có nhiều thời gian.”
Hằng nhắm mắt lại, tập trung vào khả năng của mình. Một loạt hình ảnh hiện lên, cô thấy Quốc Bảo đang tỏ ra kiêu ngạo, Lan thì đang đứng bên cạnh, tay cầm một con dao sắc lạnh. “Bây giờ!” Hằng hét lên.
Tuấn lập tức sử dụng sức mạnh của mình, thời gian ngưng đọng, mọi thứ xung quanh dừng lại. Hằng nhanh chóng lao về phía Minh Quân, còn Đức Anh tạo lớp bảo vệ xung quanh để che chắn cho cả ba.
“Hãy mau!” Hằng kêu lên, cô nhanh chóng đến bên Minh Quân. “Chúng ta sẽ đưa bạn ra khỏi đây!”
Nhưng khi họ vừa đến gần, Quốc Bảo đã nhận ra điều gì đó không ổn. “Này! Các ngươi đang làm gì vậy?” Hắn hét lên, sắc mặt bừng bừng tức giận.“Chạy đi!” Tuấn hét lớn, thời gian bắt đầu trôi chậm lại, nhưng không đủ để họ có thể thoát khỏi sự chú ý của Quốc Bảo.
Lan lập tức lao về phía nhóm, ánh mắt đằng đằng sát khí. “Các ngươi không thể thoát được đâu!”
“Phải làm gì đó!” Đức Anh hoảng hốt, lớp bảo vệ của anh không đủ mạnh để chống lại sức tấn công của Lan.
“Mau lên!” Hằng nói, cố gắng mở dây trói cho Minh Quân. “Chúng ta không còn nhiều thời gian!”
Tuấn cảm nhận được sức mạnh của Quốc Bảo đang dâng lên, và một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu. “Đức Anh, giữ cho bọn họ bận rộn! Tôi sẽ làm chậm thời gian một lần nữa!”
“Tôi không biết mình có thể làm được không!” Đức Anh la lên, nhưng vẫn lao về phía Lan, cố gắng thu hút sự chú ý.
Hằng không thể chờ thêm. “Minh Quân, cố lên! Chúng ta sẽ cứu bạn!” Cô cắt đứt sợi dây trói, và Minh Quân lập tức đứng dậy, mặc dù vẫn còn lo lắng.
“Cảm ơn các bạn!” Minh Quân thở hổn hển, nhưng chưa kịp nói gì thêm thì Quốc Bảo đã lao đến.
“Ngừng lại!” Quốc Bảo quát, ánh mắt đen tối. “Các ngươi không thể thoát!”
Tuấn nắm chặt tay, tập trung sức mạnh. “Bây giờ!” Anh hô lớn, thời gian lại một lần nữa ngưng đọng.
Hành động trở nên chậm rãi, nhưng bọn họ biết rằng không thể kéo dài mãi. Họ phải thoát khỏi đây trước khi Quốc Bảo kịp hồi phục.
“Chạy đi!” Tuấn hét lên, khi thời gian bắt đầu trở lại bình thường. Đức Anh và Hằng đã sẵn sàng, và cả nhóm lao ra khỏi khu vực nguy hiểm.
Nhưng khi họ ra ngoài, một giọng nói vang lên từ phía sau. “Các ngươi sẽ không bao giờ thoát khỏi ta!” Quốc Bảo gầm lên, sức mạnh của hắn đang dâng trào.
“Chúng ta phải đi nhanh hơn!” Hằng kêu lên, ánh mắt hoảng loạn. “Đừng quay lại!”
“Không thể để hắn bắt kịp!” Tuấn thúc giục, quyết tâm không bỏ lỡ cơ hội này.
Nhóm nhanh chóng thoát khỏi khu vực nguy hiểm, nhưng trong lòng vẫn còn nặng trĩu. Họ đã cứu được Minh Quân, nhưng liệu có đủ thời gian để ngăn chặn âm mưu của Quốc Bảo hay không?
“Mọi chuyện sẽ ổn thôi,” Hằng nói, nhưng ánh mắt cô vẫn đầy lo lắng.
“Chúng ta cần tìm cách đối phó với hắn,” Tuấn nói, lòng vẫn đầy nghi hoặc. “Hắn sẽ không từ bỏ dễ dàng đâu.”
“Nhưng chúng ta đã có một bước tiến lớn,” Đức Anh thêm vào, cố gắng lấy lại tinh thần. “Chúng ta đã cứu được một người!”
“Đúng vậy, nhưng chúng ta vẫn còn nhiều việc phải làm,” Tuấn trầm ngâm, ánh mắt nhìn về phía xa, nơi ánh sáng đang dần tắt. “Và tôi cảm thấy, điều tồi tệ nhất vẫn chưa đến.”
Cả nhóm lặng lẽ tiếp tục bước đi, biết rằng cuộc chiến thật sự chỉ mới bắt đầu. Họ đã cứu được Minh Quân, nhưng âm mưu của Quốc Bảo vẫn đang lơ lửng, chực chờ để ra tay. Giờ đây, họ phải tìm cách không chỉ bảo vệ chính mình mà còn phải bảo vệ cả thế giới mà họ đang sống trong đó.