Bữa Tiệc Sinh Tồn

Chương 2: Căn Cứ Sinh Tồn

Khôi thận trọng bước ra khỏi chỗ ẩn nấp, ánh mắt anh sắc lạnh như dao. Mọi thứ xung quanh dường như ngưng lại, chỉ còn tiếng thở dồn dập trong lồng ngực. Nguyên đi theo sau, đôi tay nắm chặt, sẵn sàng cho mọi tình huống.

“Bảo, mày đang định làm gì?” một tên trong nhóm Bảo hỏi, ánh mắt lo lắng.

“Chúng ta sẽ lấy lương thực từ những kẻ này,” Bảo cười nhạt, ánh mắt lộ rõ vẻ tham lam. “Để chúng biết rằng đây là vùng đất của bọn tao.”

Khôi nhíu mày. Hắn ta không chỉ tàn nhẫn mà còn là một kẻ mưu mô. “Phải hành động ngay,” Khôi thì thầm với Nguyên. “Chúng ta không thể để hắn làm hại người khác.”

Nguyên gật đầu, lòng cô đầy quyết tâm. “Hãy tìm cách đánh lạc hướng bọn chúng, Khôi. Em sẽ vào trong, còn anh thì…”

“Không, em không thể vào một mình,” Khôi ngắt lời, giọng anh cương quyết. “Chúng ta phải làm cùng nhau.”

“Vậy thì hãy nhanh lên,” Nguyên đáp, ánh mắt kiên định. “Thời gian không chờ đợi ai cả.”

Họ lén lút di chuyển, tìm cách tiếp cận khu vực mà bọn Bảo đang tụ tập. Khôi cảm thấy nhịp tim mình đập dồn dập. Mỗi bước đi đều mang theo sự hồi hộp và quyết tâm. Anh không chỉ chiến đấu vì bản thân, mà còn vì những người xung quanh.

“Đợi đã!” Khôi bỗng dừng lại. Một tiếng động lạ vang lên từ phía bên trái. Anh ra hiệu cho Nguyên im lặng, đôi tai căng lên như một con thú săn mồi.

Một tên cầm đầu nhóm Bảo đi ra khỏi chỗ ẩn nấp, ánh mắt nhìn chằm chằm vào khu vực họ đang trốn. Khôi nín thở, cảm giác như thời gian ngừng lại.

“Chắc chắn có người ở đây,” tên đó nói, giọng đầy nghi ngờ.

“Chúng ta phải kiểm tra,” Bảo gầm lên, ánh mắt hung dữ. “Không thể để ai thoát được!”

Khôi và Nguyên không còn thời gian để do dự. “Hành động thôi!” Khôi ra hiệu. Họ lao về phía trước, quyết tâm không để cho bất cứ ai bị hại.

Cả hai bất ngờ lao ra, Khôi vung tay đấm thẳng vào mặt tên cầm đầu. Cú đấm mạnh mẽ khiến hắn ngã lăn ra đất. Nguyên không chần chừ, cô nhanh chóng hạ gục một tên khác bằng một cú đá chính xác vào chân hắn.

“Đừng để chúng chạy trốn!” Khôi quát lên, ánh mắt lóe lên sự quyết đoán. Họ phải hành động nhanh chóng trước khi bọn chúng kịp phản ứng.

Nguyên chạy tới chỗ những bao lương thực, lục lọi trong đó. “Có gạo, có đậu… Chúng ta cần mang theo!” Cô gọi với Khôi, giọng đầy phấn khích nhưng không quên cảnh giác.

“Nhưng phải nhanh lên!” Khôi đáp, vừa đánh bay một tên khác đang lao vào tấn công. Anh cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, như thể mọi thứ sắp bùng nổ.

Bọn Bảo đã bắt đầu tập hợp lại, ánh mắt chúng đầy tức giận. “Mày không thể thoát được đâu, Khôi!” Bảo gầm lên, nắm chặt tay lại.“Chúng ta không cần phải chạy trốn,” Khôi đáp, ánh mắt kiên định. “Chúng ta sẽ chiến đấu!”

Nguyên đã gom được một số thực phẩm, cô quay lại với Khôi. “Chúng ta đi thôi!”

Cả hai bắt đầu lùi lại, nhưng bọn Bảo không dễ dàng để họ thoát. Một tên trong băng nhóm xông vào, vung dao về phía Khôi. Anh né sang một bên, nhanh chóng phản công bằng một cú đá vào bụng hắn. Tên đó ngã quỵ, nhưng bọn còn lại vẫn tiếp tục tiến tới.

“Chúng ta không thể chần chừ!” Nguyên hét lên, vừa chạy vừa giữ chặt túi lương thực.

Khôi gật đầu, lòng anh đầy quyết tâm. “Hãy làm cho chúng phải trả giá!” Anh lao vào giữa đám đông, tay chân như lửa đốt, đánh bật từng tên một ra khỏi đường.

Nguyên đứng ở phía sau, nhanh nhẹn ném những đồ vật tìm thấy vào bọn chúng, tạo ra những tiếng va chạm lớn. “Đừng để chúng lại gần!” Cô hét lên, lòng đầy lo lắng.

Nhưng Bảo không thể để cho họ thoát. Hắn dẫn đầu, ánh mắt đầy tàn nhẫn. “Mày sẽ không thể chạy thoát đâu, Khôi!” Hắn quát, chuẩn bị ra tay.

Khôi không thể để Nguyên ở lại một mình. Anh lao về phía Bảo, tay nắm chặt. “Hãy dừng lại!” Khôi gầm lên, từng bước tiến về phía hắn.

Bảo cười nhạo, nhưng trong ánh mắt hắn có chút lo lắng. “Mày có thể làm gì?”

“Để cho mày thấy sức mạnh của con người!” Khôi hét lên, vung tay đấm mạnh vào mặt Bảo. Hắn bị đẩy lùi, nhưng không khuất phục.

Nguyên đứng bên cạnh, mắt sáng lên. “Khôi, chúng ta phải đi ngay bây giờ!”

“Được rồi!” Khôi hô lớn, quyết định không thể chần chừ. Anh nhanh chóng quay lại, kéo Nguyên theo. “Chạy!”

Họ lao ra khỏi khu vực hỗn loạn, chạy về phía một con hẻm nhỏ. Mồ hôi ướt đẫm lưng áo, nhưng Khôi cảm thấy lòng mình tràn đầy sức sống. Họ đã làm được, ít nhất là tạm thời.

“Có an toàn không?” Nguyên thở hổn hển, ánh mắt lo lắng.

“Chưa thể nói trước,” Khôi đáp, vẫn giữ tinh thần tỉnh táo. “Nhưng chúng ta đã có lương thực. Đó là điều quan trọng nhất.”

Nguyên nhìn anh, nụ cười nhỏ nhoi nở trên môi. “Chúng ta sẽ làm được, đúng không?”

“Đúng, chúng ta sẽ sống sót.” Khôi khẳng định, lòng tràn đầy hy vọng. Họ đã vượt qua được thử thách đầu tiên, nhưng cuộc chiến còn dài.

Khi cả hai dừng lại để lấy hơi, Khôi biết rằng đây mới chỉ là khởi đầu. Những mối đe dọa vẫn còn đó, và họ phải chuẩn bị cho những thử thách tiếp theo. Sự tàn nhẫn của thế giới này không dễ dàng tha thứ, nhưng cùng nhau, họ sẽ tìm ra cách vượt qua.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn