Bữa Tiệc Sinh Tồn
Chương 1: Ngày Đổ Nát
Nguyễn Minh Khôi đứng giữa đống đổ nát của một thành phố từng nhộn nhịp. Những tòa nhà cao tầng giờ chỉ còn là những khối bê tông hoang phế, nơi dấu vết của con người dần bị xóa nhòa bởi thời gian và những cơn bão táp từ virus biến đổi gen. Không khí nặng nề, mùi tanh nồng của xác chết và sắt thép hoen gỉ xộc vào mũi. Khôi lướt mắt qua những bóng ma lởn vởn xung quanh, những con người từng là bạn bè, đồng nghiệp giờ đã trở thành những xác sống không còn linh hồn.
Khôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự căng thẳng trong cơ thể. Anh đã quen với những tình huống như thế này. Từ khi virus bùng phát, xã hội sụp đổ, mỗi ngày đều là một cuộc chiến sinh tồn. Anh được huấn luyện từ nhỏ để đối mặt với khó khăn. Xuất thân từ gia đình quân đội, Khôi không bao giờ chùn bước trước nguy hiểm. Đã nhiều lần anh đứng giữa lằn ranh sống chết, nhưng một điều không thay đổi: anh sẽ bảo vệ những người yếu đuối.
“Khôi!” Giọng nói quen thuộc của Lê Thảo Nguyên vang lên từ phía sau. Cô nhỏ nhắn nhưng mạnh mẽ, đôi mắt sáng lấp lánh, thể hiện sự quyết tâm. “Chúng ta cần phải đi thôi. Không an toàn ở đây.”
Khôi gật đầu. “Đi thôi.” Anh dẫn đầu, đôi chân vững chãi bước đi, nghe rõ tiếng chân của Nguyên theo sau. Cô là người duy nhất trong nhóm biết cách chế biến thực phẩm từ những nguyên liệu khan hiếm, và tinh thần của nhóm phụ thuộc vào khả năng ấy. Nguyên có một sức mạnh khác mà không ai biết, nhưng Khôi cảm nhận được điều đó.
Hai người đi qua những con phố đổ nát, thỉnh thoảng phải dừng lại để tránh những bóng ma lang thang. Những ánh mắt vô hồn, những tiếng r*n r* vang lên, khiến tâm trí Khôi dấy lên nỗi sợ hãi. Nhưng anh không cho phép mình được yếu đuối. Mỗi bước đi đều mang theo trách nhiệm.
“Khôi, anh có nghĩ rằng sẽ có ngày mọi thứ trở lại như xưa không?” Nguyên hỏi, giọng cô nhẹ nhàng nhưng đầy nỗi lo âu.
Khôi nhìn thẳng về phía trước, không đáp. Anh biết rằng hy vọng là thứ quý giá nhất trong thế giới tăm tối này, nhưng anh cũng hiểu rằng nó có thể dễ dàng bị đánh mất. “Chúng ta chỉ cần sống hôm nay. Đó là điều quan trọng nhất.”
Hai người tiếp tục di chuyển, tới một khu chợ đã bị bỏ hoang. Những quầy hàng đổ nát, những món hàng hoen rỉ, nhưng vẫn có những nguyên liệu quý giá còn sót lại. Khôi và Nguyên cùng nhau lục lọi, tìm kiếm những thứ có thể cứu sống nhóm.
“Có một ít gạo!” Nguyên reo lên, giọng cô tràn đầy hy vọng. Khôi quay lại, thấy cô đang cầm một bao gạo nhỏ, mặt mũi rạng rỡ như ánh nắng mùa xuân.
“Chúng ta sẽ chế biến món gì ngon đây?” Khôi cười, cảm giác ấm áp len lỏi trong lòng giữa chốn hoang tàn.
“Cơm chiên với rau củ. Có thể không nhiều, nhưng sẽ ngon miệng.” Nguyên nhìn Khôi với ánh mắt kiên định, như thể nói rằng dù thế giới có sụp đổ, họ vẫn có thể tạo ra một khoảnh khắc ấm áp từ những điều nhỏ bé.
Chợt, tiếng động bất thường vang lên từ phía sau. Khôi lập tức cảnh giác, cơ bắp căng lên. “Nguyên, ẩn nấp!”
Hai người nhanh chóng tìm chỗ trốn, trái tim Khôi đập mạnh. Anh nhận ra có một nhóm người đang tiến lại gần. Bọn họ không giống những xác sống, mà là những kẻ sống sót. Những kẻ mà anh không thể tin tưởng.“Bảo, mày đã biết được chúng ở đây!” Một giọng nói cất lên, sắc lạnh như dao. Nguyễn Thế Bảo, kẻ cầm đầu băng nhóm tội phạm, xuất hiện. Hắn cao lớn, với hình xăm đầy mình, ánh mắt tàn nhẫn.
Khôi nắm chặt tay, không thể để Nguyên rơi vào tay bọn chúng. “Chúng ta phải đi, Nguyên,” anh thì thầm.
“Không, phải cứu họ,” Nguyên đáp, ánh mắt kiên quyết. “Họ cũng cần sự giúp đỡ.”
Khôi nhìn cô, biết rằng cô không thể quay lưng lại với nhân tính. “Được rồi, nhưng phải cẩn thận.”
Nguyên gật đầu. Họ lén lút tiến lại gần, nghe những cuộc đối thoại của nhóm Bảo. “Chúng ta cần lương thực, và chúng sẽ là bữa tiệc cho chúng ta,” Bảo nói, giọng cười nhạo báng.
Khôi cảm thấy sự tức giận dâng trào. Hắn ta không chỉ là một kẻ tàn nhẫn mà còn là một kẻ tham lam, sẵn sàng hy sinh những người khác để thỏa mãn bản thân. “Chúng ta không thể để hắn làm vậy,” Khôi nói với Nguyên, quyết tâm trong giọng nói.
“Chúng ta phải có kế hoạch,” Nguyên nhấn mạnh. “Nếu chúng ta có thể lén lút vào và lấy lại lương thực, có thể cứu được nhiều người hơn.”
Khôi nhìn cô, sự thông minh và lòng nhân ái của Nguyên khiến anh cảm thấy tự hào. “Được rồi. Hãy làm theo ý của em.”
Bọn Bảo tiếp tục nói chuyện, không hề hay biết rằng có hai người đang theo dõi. Khôi và Nguyên lén lút di chuyển gần hơn, lòng đầy quyết tâm. Họ phải làm điều gì đó, không chỉ vì chính mình mà còn vì những người xung quanh.
Khôi cảm thấy nhịp tim đập dồn dập. Mỗi giây trôi qua đều mang theo sự hồi hộp. Đây sẽ là cuộc chiến đầu tiên giữa họ và kẻ thù. Họ sẽ không chỉ sống sót, mà còn bảo vệ những người yếu đuối. Thế giới này có thể tàn khốc, nhưng họ vẫn còn hy vọng.
“Chúng ta không thể chờ đợi lâu hơn,” Khôi thì thầm, ánh mắt sáng lên. “Hãy hành động.”
Khôi bước ra khỏi chỗ ẩn nấp, lòng đầy quyết tâm. Anh không còn là một cậu bé nhút nhát. Đây là thời điểm để trở thành người bảo vệ. Những người xung quanh cần anh. Và anh sẽ không để họ thất vọng.