Ngay khoảnh khắc bả vai bị mũi tên sượt qua, Vệ Ách đã đặt chân xuống đầu cầu treo bên kia. Máu từ đầu lông mi nhỏ xuống, lướt qua gò má trắng xanh của cậu. Vệ Ách phớt lờ cơn đau nhức nhối nơi đầu vai, tay nắm chặt sợi xích sắt đỏ rỉ găm vào vách tường thành, người nghiêng đi đạp mạnh lên tường. Mười hai lưỡi Ngân Điệp xoay vòng quanh đầu ngón tay cậu một vòng, rồi b*n r* theo các hướng khác nhau.
Phập phập phập – một chuỗi âm thanh trầm đục liên tiếp vang lên.
Mười hai lưỡi Ngân Điệp găm thẳng vào cổ mười hai tên trại binh. Một tên binh khác định né tránh, nhưng khi lưỡi đao đang xoay vòng bay vút đi đã trực tiếp cắt đứt cổ gã.
Máu tươi đỏ mắt phun ra tung tóe từ trên cao.
Đám binh lính đang từ trên lầu trại xông xuống bị chiêu này của Vệ Ách quét sạch. Đuốc trên tay chúng rơi rụng, lăn theo vách đá chìm nghỉm xuống dòng sông đen kịt lạnh lẽo. Phía sau, mấy tên trại binh khác gầm thét, vung vẩy đuốc xông lên. Đám binh này dường như được Thổ ty huấn luyện bằng phương pháp đặc biệt nào đó, tên nào cũng đeo mặt nạ thú bằng đồng, hung hãn chẳng sợ cái chết.
Lúc này, mười hai lưỡi Ngân Điệp vừa hạ gục mười ba tên địch lại xoay vòng bay trở về.
Ngân Điệp là đạo cụ cấp 3, sở hữu kỹ năng đặc biệt là [Bướm Lượn].
Chỉ cần đạo cụ không rời quá xa chủ nhân, sau khi bay ra có thể xoay chuyển linh hoạt như những cánh bướm. Khuyết điểm duy nhất là kỹ năng này yêu cầu kỹ thuật ném và khả năng điều khiển của người sở hữu cực kỳ cao.
Nhưng yêu cầu hà khắc đó đối với Vệ Ách dường như chẳng là gì.
Mười hai lưỡi Ngân Điệp chuyển động theo tâm ý cậu, khi quay về mỗi lưỡi đi theo một đường cong khác nhau. Chúng va chạm ngay giữa không trung, mượn lực phản chấn phát ra tiếng ngân thanh thúy rồi lại bắn đi các hướng.
Số binh lính còn lại dưới lầu trại đồng loạt xuất hiện một vết cắt sâu đến tận xương nơi cổ họng!
"Sơn chủ... sẽ... giáng..."
Một tên đội trưởng lính trại đeo mặt nạ đồng hơi khác biệt quỳ sụp xuống đất. Cổ họng bị cắt đứt khiến gã chỉ có thể thốt ra những âm thanh kỳ quái, đứt quãng.
Lời chưa dứt, gã đã đổ rạp về phía trước, những tia máu ngoằn ngoèo như rắn bò ra từ dưới xác chết.
Ngay trước khi tên lính kia kịp mở miệng, Vệ Ách đã đạp mạnh vào vách tường, lướt thẳng lên cao. Mười hai lưỡi Ngân Điệp tựa như mười hai con bướm bạc, bám sát theo bóng dáng cậu dưới ánh lửa vàng vọt.
Ánh bạc sắc lạnh, thân hình cao gầy đĩnh bạt, bóng lưng lay động in lên tường tháp cổ xưa.
Chàng trai tóc bạc mang theo một vẻ quyết tuyệt, lạnh lẽo đến lạ thường. Dù là phá tan mưa tên hay xông vào tháp canh, cậu đều toát lên khí chất điên cuồng nhưng đầy bình thản, như thể đang dạo bước vào địa ngục một cách có trình tự. Khi hơn hai mươi tên trại binh bị tiêu diệt trong chớp mắt, đám lính trên đỉnh tháp đồng thanh hò hét, ném đuốc và mưa tên xuống chỗ cậu.
Trái tim khán giả trong phòng livestream đã treo ngược lên tận cổ họng ngay từ lúc Vệ Ách lao ra không một lời cảnh báo.
Thấy mưa tên và lửa đỏ rợp trời trút xuống, họ căng thẳng đến mức không dám nhìn tiếp.
Ánh lửa soi rõ gương mặt dính máu của thanh niên. Vệ Ách hơi nghiêng đầu, lách người điêu luyện giữa những tia lửa và tên bắn, đáp xuống tường lầu.
Đám trại binh trên thành lập tức ùa tới bao vây.
Vệ Ách chẳng màng đến vết thương trúng tên đang đau âm ỉ, cậu thu hồi sợi xích sắt đỏ rỉ nghe tiếng loảng xoảng. Tận dụng không gian chật hẹp trên đầu tường, cậu nghiêng người bước lên, áp sát một tên lính. Ngay khoảnh khắc lướt qua, Ngân Điệp trong tay đã cắt đứt yết hầu đối phương. Không đợi máu kịp phun ra, cậu đã thuận tay túm lấy lớp giáp mây của kẻ đó, dùng cái xác làm khiên đẩy về phía kẻ địch đang đánh tới từ bên trái — một tiếng phập trầm đục, xác tên lính bị ngọn trường mâu đâm xuyên qua.
Giữa vòng vây quân địch, mái tóc bạc của Vệ Ách nhấp nhô, cậu áp sát mục tiêu rồi lướt đi thoăn thoắt.
Cảm giác tê dại từ vết thương trúng tên ở bả vai ngày càng mạnh, lan dần xuống cánh tay.
Tên của binh lính Thổ ty vùng Điền Nam quả nhiên có tẩm độc dược.
Không tiếp tục đối đầu trực diện, Vệ Ách vung sợi xích sắt đang buông thõng bên người ra, quét ngang hành lang trên đỉnh tháp.
Mấy tên địch đang xông tới không ngờ dưới chân đột nhiên xuất hiện xích sắt, chúng kêu la thảm thiết rồi bị vấp ngã nhào về phía trước, đè chồng lên nhau. Đám thủ vệ ở đoạn tường phía sau thấy tình hình bất ổn liền hô lớn. Vài tên khiêng những thùng dầu sơn trà định đổ thẳng từ trên tường xuống để thiêu rụi cả tường thành lẫn cầu dây trước khi Vệ Ách kịp tới.
Vệ Ách tuy nhanh nhẹn, nhưng đám người bị xích sắt làm ngã lại vô tình chắn mất lối đi của cậu.
Ngay khi thùng dầu sắp đổ xuống, giữa ánh lửa, hai bóng người chợt loé lên — thấy Vệ Ách dứt khoát phá vòng vây giết địch, Hứa Anh và Hứa Oánh đã men theo xích sắt chạy tới. Hai người di chuyển như chim yến, dẫm lên tường thành nhảy vọt mấy cái đã đến nơi.
Đúng lúc thùng dầu nghiêng đi, hai người một trái một phải lao đến như hai luồng khói, đoản đao trong tay vung lên một đường ngang tuyệt đẹp.
Đám binh lính khiêng dầu bị cắt cổ ngay lập tức.
Thùng dầu mất điểm tựa đổ nghiêng, Hứa Anh và Hứa Oánh nhanh chân đá mạnh chúng ngược trở lại lối đi trên đỉnh tháp. Dầu chảy lênh láng dọc hành lang chật hẹp, vừa chạm phải lửa từ đuốc đã bùng lên dữ dội.
Hứa Anh vừa ném xác trại binh vào đám cháy vừa cười lạnh:
"— Muốn đốt à? Thế thì tự đốt cái tháp của các người trước đi."
Ngọn lửa Hứa Anh phóng ra đạt hiệu quả tuyệt vời.
Lửa bùng lên khiến đám trại binh đang ép tới phải lùi lại. Phía Vệ Ách áp lực cũng giảm hẳn.
"Cái tên ngu ngốc này, không đợi bọn tôi qua rồi mới đốt à?" Lúc này, Cao Hạc và Trần Trình cũng đã đến nơi. Trần Trình chống côn nhảy lên vách tháp, vừa lên tới nơi đã bị lửa táp vào tóc, lập tức chửi bới không thôi.
Hứa Anh lườm một cái, chẳng thèm chấp.
Khác với các lầu trại khác, tháp canh sừng sững bên sông Hắc Giang này có tường hướng ra sông xây bằng đá. Dầu hỏa tuy cháy mạnh nhưng bị xác chết chắn ngang nên chỉ cháy giới hạn ở một đoạn đầu cầu.
Ngọn lửa vừa chặn đứng trại binh, vừa tạo lớp bảo vệ cho các thành viên phía sau.
Sau vài nhịp nhảy, những người còn lại đều đã qua cầu dây, đặt chân lên tháp.
Đám dơi máu tuy quỷ dị nhưng vẫn giữ tập tính sợ lửa. Chúng đuổi theo đến đây thì bị ánh lửa rực trời trên đỉnh tháp ép lui, bóng đen lượn lờ trên không trung, tiếng vỗ cánh rợn người hòa vào nhau.
Nghe thấy tiếng đồng đội đã đến, Vệ Ách lùi lại một chút, đáp xuống một đoạn tường thành đã được dọn sạch và chưa bị lửa tàn phá. Đặt thi thể con trai Hắc A Bà xuống, Vệ Ách tựa lưng vào vách đá th* d*c, lồng ngực phập phồng. Dưới ánh lửa, gương mặt cậu tái nhợt lạ thường.
Vết máu vương trên lông mi khiến cậu trông có vẻ yếu ớt, như thể có thể tan biến theo gió bất cứ lúc nào.
Thật khó tin chính người này vừa mới lạnh lùng hạ sát hàng loạt kẻ địch để chiếm lấy đầu cầu này.
Phải gánh chịu trạng thái suy nhược sau khi để [Quỷ Thần Nhập Xác], lại còn vượt sông giết địch, đối với cậu đó là một sự quá tải cực độ. Chỉ là Vệ Ách đã quen với việc ép bản thân xuống mức giới hạn nhất.
Hai sợi xích sắt buông thõng nơi tay áo, Vệ Ách nghe thấy trong ý thức tiếng mỉa mai mơ hồ của Chủ thần.
Tiếng gió đáp xuống gần đó, qua âm thanh có thể đoán được là một người đang cõng một người khác — trong đội chỉ có Giải Nguyên Chân là đang cõng người.
Vệ Ách phớt lờ Chủ thần, quay đầu "nhìn" về phía Giải Nguyên Chân đang cõng Hắc A Bà, bình thản nói: "Con trai bà đây."
— Đó là xác chết bị mổ bụng mà Vệ Ách đã gỡ xuống từ cầu dây. Cái xác mặc bộ đồ trại nhuộm hoa văn sáp rách nát, trên vai treo mấy mẩu xương cánh chim tàn khuyết, cổ có sợi dây thừng màu tết vụn nát. Dưới sợi dây treo một túi phúc hộ mệnh do chính tay người lớn trong nhà làm. Vệ Ách mang theo thi thể này suốt đoạn đường nhưng chưa bao giờ dùng nó làm lá chắn tên.
Hiện tại, ngoài vết thương "mổ bụng" có từ trước, thi thể này vẫn coi như nguyên vẹn.
Xác chết được đặt dựa vào tường tháp, gương mặt đã khô quắt khó lòng nhận ra.
Nhưng vừa nhìn thấy thi thể đáng sợ này, môi Hắc A Bà lập tức run rẩy.
Bà ta lảo đảo ngã xuống từ lưng Giải Nguyên Chân, bò đến bên cái xác, ôm lấy thân xác lạnh lẽo âm u đó. Đôi môi khô khốc mấp máy liên hồi, những giọt lệ lớn trào ra từ hốc mắt sâu hoắm: "A Đồ, A Đồ... mẹ đến đưa con về nhà đây. A Đồ ngoan của mẹ."
Hắc A Bà v**t v* mái tóc khô như cỏ của thi thể, khóc rống lên thảm thiết.
[Đing — đoong! Chúc mừng người chơi hoàn thành nhiệm vụ ẩn của Hắc A Bà!]
[Nhân vật cốt truyện "Hắc A Bà" đã hoàn toàn chuyển sang phe bạn tốt. Độ cảm kích: Sinh tử tương trợ — Người con trai bị treo trên xích sắt sông Hắc Giang là nút thắt cả đời không thể vượt qua của Hắc A Bà. Bà hận đôi chân tàn tật không thể leo núi, không thể qua sông để đưa con về nhà.]
Thông báo hệ thống lướt qua. Dưới màn đêm, ánh lửa trên tháp xua tan đám dơi máu đang không ngừng áp sát.
Trần Trình và Cao Hạc đang dập bớt lửa, dọn dẹp tàn binh và hạ ván gỗ trên cầu dây xuống. Vệ Ách nhìn sang Giải Nguyên Chân.
"Có giải độc đan không?" Vệ Ách thản nhiên hỏi.
Trên giao diện của cậu hiện rõ một trạng thái xấu: [Độc của trại Miêu Điền Nam].
Các trạng thái xấu đang chồng chất lên nhau, nếu không xử lý cái nhẹ trước thì đoạn đường sau này không cách nào đi tiếp.
Cả khán giả livestream lẫn Giải Nguyên Chân đều bị tông giọng bình thản như hỏi "có nước không" của cậu làm cho rùng mình: [????? Có ý gì? Tên có độc? Vệ Thần nãy giờ trúng độc mà vẫn chấp hết đám lính trên cầu à?]
[Không, sao cậu ấy có thể bình tĩnh như không có chuyện gì thế kia?]
Giải Nguyên Chân luống cuống lấy giải độc đan đưa cho cậu. Vệ Ách vừa định đưa tay nhận thì một luồng khí lạnh thấu xương bỗng chạy dọc từ cổ tay lên trên. Dưới lớp tay áo màu chàm, cổ tay cậu khẽ run, tia chớp âm hàn thấm vào vết thương — cứ như có một sự hiện diện vô hình đáng sợ nào đó đang nắm chặt lấy cổ tay cậu, cưỡng ép chữa lành vết thương.
Hơi thở của Quỷ Thần lảng vảng xung quanh.
Vệ Ách: "............"
Cậu cụp mi xuống, che giấu sự thiếu kiên nhẫn trong đáy mắt.
Thấy viên thuốc đưa ra không được nhận, Giải Nguyên Chân hơi ngạc nhiên.
"Không cần nữa." Vệ Ách buông tay, lưng tựa vào tường tháp, cảm giác biến dị do sức mạnh Quỷ Thần để lại dần tan biến, "Cảm ơn."
Máu thịt và tượng thần quỷ vật dường như càng lúc càng trở nên lạnh lẽo.
Đêm lửa đốt cháy tường trại. Đội nòng cốt số 1 vốn không phải những binh lính thích nghi với chiến trường Điền Nam, đối mặt với tượng binh và mưa tên sẽ bị áp chế rất mạnh. Nhưng khi đã bước l*n đ*nh tháp, lối đi hẹp làm hạn chế đội hình của trại binh, mưa tên cũng mất tác dụng ở cự ly này, ưu thế chiến đấu cá nhân của Đội 1 lập tức được phát huy.
Dọn sạch lính trại, chiếm tháp canh.
Chẳng mấy chốc, toàn bộ tháp canh đầu cầu đã rơi vào tay Đội 1.
Cao Hạc phối hợp với Trần Trình hạ ván gỗ trên cầu dây xuống — ban đầu họ còn lo đám người ngựa của nhà họ Thốn khó lòng qua sông. Đến nơi mới biết, ván gỗ trên cầu dây sông Hắc Giang bị thu lại mỗi đêm.
Để tiện lợi, lính trại dùng dây thừng kết ván gỗ thành một chuỗi dài cố định.
Chỉ cần kéo dây là có thể cuộn ván gỗ lại treo l*n đ*nh tháp.
Đến sáng lại thả xuống.
Cầu dây một bên cao một bên thấp, cuộn ván gỗ vừa được nới lỏng đã rầm rầm trải xuống theo độ nghiêng. Phía đối diện, những người đàn ông nhà họ Thốn thấy việc đã thành liền thúc ngựa qua sông. Ở bên này, sau khi tìm thấy con trai, Hắc A Bà càng dốc lòng giúp đỡ người chơi hơn.
Bà ta dùng một loại cổ độc bốc mùi tanh nồng thu hút toàn bộ dơi máu và bướm xác trên sông, tạo lớp bảo vệ cho người ngựa nhà họ Thốn vượt sông trong đêm.
Khi đoàn người ngựa tiến gần đến đầu cầu, Giải Nguyên Chân lại tung ra mấy đạo lôi quyết để yểm trợ và tiếp ứng cuối cùng. Giữa tiếng ngựa hí vang, đội ngựa thồ nhanh chóng đặt chân lên tháp canh. Tiếng tù và bằng sừng trâu u u vang vọng khắp màn đêm ngay từ khoảnh khắc người chơi vượt sông.
Phía bên này sông Hắc Giang, các tháp canh mờ ảo nối tiếp nhau phân bố dọc theo sườn núi, tổng cộng có khoảng mười ba tòa. Sau khi họ cưỡng chiếm tháp canh đầu cầu, toàn bộ doanh trại binh lính đã bừng tỉnh sau cơn tĩnh lặng.
Ánh đuốc bập bùng trong đêm.
Vô số bóng đen lay động trong trại.
Điều kỳ lạ là lính ở các tháp canh khác không hề vội vã tấn công. Chúng chỉ liên tục tụ tập lại, như thể muốn vây hãm người chơi ngay tại tòa tháp này.
Hứa Anh, Hứa Oánh khẽ chửi thề, bản năng nhìn về phía Giải Nguyên Chân: "Phó đội, giờ sao?"
"Lao ra ngoài." Giải Nguyên Chân nhíu mày, nhìn đội ngựa thồ đang lục tục qua cầu.
Đối với người chơi, chỉ cần vòng vây chưa khép chặt, họ hoàn toàn có thể dùng đạo cụ để thoát ra. Nhưng với đội ngựa thồ thì không dễ dàng như vậy. Họ quá đông, chắc chắn sẽ phải đối đầu trực diện với trại binh.
Mà một khi người chơi đã vượt qua cửa ải, họ không thể quay lại tiếp ứng đội ngựa thồ được nữa.
Cảm nhận được ánh mắt của Giải Nguyên Chân.
Thốn Đạo Hưng và Thốn Dịch ra dấu bảo họ cứ hành động. Giải Nguyên Chân nén sự áy náy, nhìn các đồng đội. Lúc này, Hứa Anh đang đi kiểm tra quanh tường trại bỗng hét lên một tiếng, đoản đao trong tay phóng vụt đi. Đao đâm vào khoảng không rồi quay về tay, khán giả livestream không thấy tên lính nào lọt lưới, nhưng Hứa Anh vẫn cầm đao cảnh giác nhìn quanh.
Những người khác nghe tiếng liền chạy tới.
"Có chuyện gì thế?" Đường Tần hỏi trước.
Hứa Anh vừa quan sát vừa căng thẳng: "Tôi cảm thấy... có cái gì đó!"
Vừa dứt lời, hắn ta đột ngột xoay người chém một nhát ra sau lưng.
Cũng chính lúc này, đồng tử của mọi người co rụt lại, khán giả livestream cảm thấy một luồng khí lạnh xộc thẳng lên đại não — chỉ thấy trên lưng Hứa Anh, từ bao giờ đã dán chặt một hình nhân bằng giấy đen, và hình nhân đó đang nở nụ cười u ám với họ.
Các thành viên Đội 1 không lạ gì thuật cắt giấy, vì trong đội có Đường Tần sở hữu truyền thừa "Cắt giấy phái họ Liễu". Nhưng hình nhân giấy đen trước mắt này thực sự quá tà môn.
Nó được cắt rất thô sơ, nhưng mắt mũi miệng đều lệch lạc, cười như không cười, toát ra hơi lạnh thấu xương.
Nó dán chặt vào lưng Hứa Anh, dù bị phát hiện cũng không hề hoảng sợ, ngược lại còn tiếp tục cười một cách âm hiểm.
Trần Trình và những người khác cảm thấy da đầu tê dại. Hứa Anh định xoay người lại lần nữa thì bị Giải Nguyên Chân quát dừng. Giải Nguyên Chân vạch một đường lên Thất Tinh Kiếm, một tia kim quang b*n r* trúng lưng Hứa Anh. Một tiếng xèo xèo vang lên, hình nhân giấy đen vặn vẹo rồi bốc cháy.
Nhưng ngay khi đang cháy, miệng và mũi của nó bỗng cử động, một giọng nói thâm trầm phát ra:
"Huynh đệ nhà họ Thốn, vật tế sống đã đủ cả, đợi ngài lâu rồi."
Nghe thấy giọng nói đầy quỷ khí ngay sau lưng mình, Hứa Anh kêu lên một tiếng, gáy tê rần. Trong khi đó, sắc mặt của Thốn Đạo Hưng, Thốn Dịch và cả Vệ Ách đồng loạt đại biến.
Giọng nói này rõ ràng là của lão Sư công áo vàng quỷ quái, chân thọt đó.
Hình nhân chưa cháy hết, Vệ Ách đã lao tới, dùng Ngân Điệp hất nó lên. Khi lưỡi đao chạm vào, hình nhân đột ngột tan nát thành một làn khói đen.
Những người khác chưa từng gặp Sư công áo vàng, chỉ cảm thấy giọng nói này quá đáng sợ, trong lòng đều dấy lên dự cảm bất lành.
Giải Nguyên Chân hỏi Đường Tần có nhìn ra lai lịch của hình nhân này không.
Đường Tần lắc đầu: "Không được, đây không phải đồ của phái cắt giấy, tôi không nhìn ra quy luật của nó."
"— Là trò của sư công áo vàng." Thốn Đạo Hưng và Thốn Dịch vừa thấy hình nhân giấy đen đã biến sắc. Khi lão Sư Công tìm đến nhà họ Thốn, họ đã thấy lão giắt một xấp hình nhân giấy đen bên hông, không ngờ thứ này lại xuất hiện ngay lúc sắp thoát khỏi sông Hắc Giang.
Giải Nguyên Chân lật tay lấy la bàn ra, định tìm vị trí đối phương.
Nhưng mà kim la bàn xoay tít không ngừng.
Điều này có nghĩa là đối phương hiện giờ không có mặt ở Điền Nam!
Lão Sư công áo vàng đó chỉ để lại một quân bài dự phòng quỷ quyệt ở đây, và mục tiêu dường như nhắm thẳng vào nhà họ Thốn.
Một dự cảm điềm gở đè nặng lên tim mọi người. Giải Nguyên Chân quyết đoán ra lệnh: "Đi thôi!"
Bất kể đối phương có thủ đoạn gì, trước mắt việc thoát khỏi địa giới Thập Ngũ Mãnh mới là quan trọng nhất. Chỉ cần vượt qua ranh giới doanh trại, nhiệm vụ chính sẽ hoàn thành, phó bản 4 sao sẽ thông quan. Theo lệnh của Giải Nguyên Chân, mọi người không chần chừ, lao thẳng từ tường tháp xuống, xông về phía ánh lửa trước mặt.
Trong đoàn người, chỉ có Vệ Ách đang tạm thời mù lòa là vẫn lắng nghe mọi động tĩnh xung quanh.
Sự âm hàn mờ ảo bao trùm toàn bộ các tháp canh bên bờ sông Hắc Giang. Ở cuối con đường sinh tồn ngay trước mắt, dường như vẫn còn cạm bẫy đang chờ đợi họ. Nhưng ngay cả Vệ Ách cũng chưa thể đoán được đó là cái gì.
Nếu mắt Vệ Ách có thể nhìn thấy, cậu sẽ phát hiện toàn bộ doanh trại đang tràn ngập những luồng sáng năm màu đục ngầu.
Những luồng sáng đó như những vết dầu loang lổ phủ khắp trại, và khi họ tiến gần đến lối ra, chúng càng trở nên đậm đặc hơn. Nhưng mà, trong số họ, chỉ có Vệ Ách có khả năng nhìn thấy điều này thì cậu lại đang mù.
Quá trình đột phá diễn ra thuận lợi đến không ngờ.
Thuận lợi đến mức khiến người ta lo lắng.
Lính ở các doanh trại khác tuy cầm đuốc đứng đó nhưng cứ như mất hồn. Rõ ràng "vật tế sống" và đoàn đội ngựa thồ đang xông qua ngay trước mặt, nhưng chúng chỉ cầm đuốc đứng im trên lầu. Không bắn tên, cũng không xuống truy đuổi.
Lúc đầu, khán giả livestream còn phấn khích vì sự thuận lợi này, nhưng rất nhanh, cảm giác lo lắng ập tới.
Quá thuận lợi. Một phó bản 4 sao đầy áp lực từ đầu đến giờ, sao có thể để người chơi vượt qua dễ dàng như vậy ở phút cuối? "Sự lạ tất có quỷ", việc mở toang cửa ải thế này chắc chắn có vấn đề.
[Không biết sao tôi thấy lo quá, sao không có lính nào bắn chặn hết vậy? Dù chặn thì mệt thật nhưng không có ai cản thì kỳ quá.]
[Phó bản nương tay à?]
[Không... không đời nào.]
Khi các thành viên và đội ngựa thồ càng gần đến lối ra doanh trại, nỗi sợ hãi trong livestream càng lớn dần. Những người đang chạy qua các tháp canh cũng căng thẳng tột độ, môi mím chặt. Giải Nguyên Chân, Cao Hạc, Hứa Anh, Hứa Oánh đều nắm chặt vũ khí.
Lối ra của doanh trại sông Hắc Giang là một con đường cổ nằm kẹp giữa hai quả núi. Theo lời nhà họ Thốn, chỉ cần qua con đường đó là ra khỏi địa giới Thập Ngũ Mãnh.
Khoảng cách đã rất gần, dù có chuyện gì quái lạ cũng phải liều một phen.
Ngay khoảnh khắc họ định vọt ra khỏi doanh trại, tiếng trống thình thình thình đột ngột vang dội từ phía sau. Ánh lửa rực trời bốc lên từ doanh trại, thiêu rụi đường lui của họ. Những tên lính cầm đuốc trên tháp canh ngay lập tức như bị hút cạn sự sống, khô héo thành những bộ xương trắng.
Ầm ầm ầm — đất đá, gỗ lăn từ trên cao đổ xuống. Thông báo hệ thống vang lên bên tai mọi người: [Sơn Vương tam chấn, phong tỏa Điền Nam.]
Nhanh hơn cả đá rơi, Vệ Ách — người luôn lắng nghe mọi âm thanh — giơ tay lên.
Sợi xích sắt đỏ rỉ loảng xoảng lao ra từ tay áo, như hai con rắn đỏ ngăn cản lối đi của mọi người.
Chỉ chậm một tích tắc nữa thôi là họ đã tiến vào con đường đá giữa núi — mặt đất rung chuyển, con đường sinh mệnh thoát khỏi Thập Ngũ Mãnh đã khép lại ngay trước mắt. Đám bướm xác lượn lờ như thủy triều lướt qua họ, chúng bay vút lên cao, phát ra tiếng mỉa mai trước giờ tận thế.
Đường trước đường sau đều đứt. "Vật tế sống" đã đủ cả, và thứ "đủ" ở đây không chỉ là người chơi và nhà họ Thốn đã vất vả đến đây — toàn bộ lính trại trong các tòa tháp đều là vật tế trong một buổi đại lễ hiến tế vật sống. Họ đi từ bãi hiến tế ở trấn Cốt Thiêu sang một bãi hiến tế khác. Sơn Vương chắc chắn sẽ thức tỉnh, đây là một cuộc chạy trốn vô vọng.
Trong phòng livestream, hệ thống Quỷ Thoại chậm rãi hiện lên một dòng thông báo:
[Phó bản 4 sao: Sơn Vương Điền Nam, tiến độ 95%.]