Kênh livestream đang yên tĩnh bỗng chốc bùng nổ.
[Vệ Thần định làm gì vậy???]
[Mẹ kiếp, không lẽ Vệ Ách thực sự muốn đi lấy xác con trai cho Hắc A Bà thật sao!]
[?!]
Hắc A Bà ngẩn ra một lúc mới phản ứng kịp ý tứ trong lời nói của Vệ Ách. Trên khuôn mặt khô héo nhăn nheo, đôi nhãn cầu đen ngòm sâu hoắm chợt rực cháy tia sáng. Bà ta bấu chặt lấy mặt đất, lắp bắp nói: "Bên... bên trái, sợi xích thứ ba bên trái, cái thứ mười bảy tính từ phía sau chính là A Đồ nhà ta. Nó ngoan lắm... ngoan lắm..."
Nói đến cuối, môi Hắc A Bà run bần bật, không thốt nên lời được nữa.
Kênh livestream lặng ngắt, có người đếm theo lời Hắc A Bà: [Mười sáu, mười mười bảy, tìm thấy rồi! Hình như là cái xác còn treo nửa đoạn cánh chim bằng xương kia... Xa như thế mà bà ta cũng nhận ra được sao?]
Hắc A Bà đờ đẫn nhìn chằm chằm vào những cái xác treo lơ lửng phía đối diện, nước mắt rưng rưng trong đôi mắt vẩn đục.
Dù già cả mắt mờ, bà ta vẫn có thể nhận ra con trai mình từ đằng xa.
Bầu không khí trên vách đá ven sông Hắc Giang hơi ngưng trệ. Tống Nguyệt Mi dừng bước, ngay cả Thốn Đạo Hưng và Thốn Dịch cũng lặng im. Trong khi đó, Vệ Ách quấn kỹ mảnh vải vào lòng bàn tay, giật mạnh một cái rồi thắt nút, dáng vẻ thản nhiên như thể vừa nghe một chuyện hết sức bình thường. Cậu khẽ gật đầu, rồi men theo vách đá dựng đứng mọc đầy cỏ dại đi xuống vực sâu.
"Ơ kìa! Đội trưởng Vệ!"
Cặp song sinh Hứa Anh, Hứa Oánh đứng bên cạnh sững sờ, vội vàng đuổi theo phía trước.
—— Theo kế hoạch, họ phải đi cùng Vệ Ách để hỗ trợ lẫn nhau. Nhưng một khi Vệ Ách đã hành động thì luôn độc lai độc vãng, chẳng hề chào hỏi nửa lời.
Hứa Oánh còn đỡ, đây là lần đầu hắn ta được phân nhóm hành động cùng Vệ Ách. Còn Hứa Anh trước đó ở "Trấn Cốt Thiêu" đã từng lập đội với Vệ Ách, quá thấu hiểu phong cách bỏ rơi đồng đội để tự mình làm việc của vị "đại ma vương" này, nên chỉ biết trưng ra vẻ mặt "mẹ kiếp lại thế nữa rồi" mà đuổi theo. Ba người vừa động, những người khác cũng lập tức thoát khỏi bầu không khí trầm mặc, bắt tay vào chuẩn bị.
Phía đầu cầu dây bên sông Hắc Giang này được đóng chặt vào vách đá gần như thẳng đứng, chỉ có một lối mòn cực hẹp để đi xuống.
Điều này hạn chế tối đa khả năng bị kẻ địch từ bờ bên kia tấn công sang.
Vệ Ách đi đầu, Hứa Anh và Hứa Oánh bám sát, Giải Nguyên Chân cõng Hắc A Bà ở giữa đội ngũ, nhóm Cao Hạc và Thốn Đạo Hưng bọc hậu. Mọi người xếp thành một hàng dọc tiến xuống dưới.
Khi cả nhóm nhanh chóng tiếp cận cầu dây, toàn cảnh cây cầu hiện lên trên màn hình. Tim của khán giả trong phòng livestream thắt lại —— nhìn từ xa đã thấy cây cầu treo leo hiếm trở, nhìn gần lại càng thấy lạnh sống lưng, bủn rủn chân tay: Sợi xích đen kịt, dính đầy mỡ xác người, chỉ còn lại vài sợi xích trơn nhẵn, bóng loáng do thấm đẫm mỡ và hơi nước.
Bên dưới là dòng sông Hắc Giang cuồn cuộn sóng dữ.
Từng cái xác thối rữa đen sì, lòi cả đoạn ruột dài, treo lủng lẳng ở đoạn giữa sợi xích.
Khi người sống vừa đến gần xích sắt, những cái xác treo dưới đáy cầu bỗng xoay người lại, những khuôn mặt thối rữa một nửa nhìn người chơi cười âm hiểm.
Vô số con dơi máu như những đàn ruồi nhặng bu kín trên xác chết. Ngay khi những cái xác cử động, lũ dơi vỗ cánh bay lên, đôi mắt đỏ lự nhấp nháy trong bóng đêm. Đàn dơi đông nghịt không thấy điểm dừng, sóng âm tai người không nghe thấy được vang vọng trong không trung, mang theo cảm giác tê dại như tĩnh điện sau cơn mưa lướt qua cơ thể các thành viên. Dù mọi người đã bôi cao cổ trùng mà Hắc A Bà đưa cho để xua đuổi dơi máu, nhưng ai nấy đều cảm thấy rùng mình.
Sắc mặt Hắc A Bà thay đổi.
Vì lời hứa của Vệ Ách, bà ta bắt đầu dốc toàn lực.
Bà ta đưa ngón tay gầy guộc vào miệng, dường như đang thổi ra những nhịp còi không thành tiếng để đối kháng với đàn dơi đối diện. Nhờ tiếng còi của bà ta, đàn dơi máu như thể mất phương hướng định vị người sống, chúng vỗ cánh hỗn loạn, bay loạn xạ.
Gương mặt Hắc A Bà trắng bệch, mồ hôi rịn ra trên trán.
Không chần chừ thêm, mọi người lập tức bước lên cầu dây.
Những sợi xích trống rỗng đung đưa trên sông Hắc Giang. Xích không được căng quá chặt nên khi có người bước lên, toàn bộ cây cầu bắt đầu rung lắc dữ dội. Phía sau Vệ Ách, Trần Trình và Đường Tần chửi thề nho nhỏ. Vệ Ách vừa mới sử dụng trạng thái [Quỷ Thần Nhập Xác], Hứa Anh và Hứa Oánh sợ cậu bất chấp trạng thái cơ thể mà lao lên trước nên đồng thanh hô "Đội trưởng Vệ đợi đã", rồi vọt lên, nhảy lên những sợi xích đang chao đảo trên không trung.
Thấy Hứa Anh và Hứa Oánh giành phần mở đường, Vệ Ách khẽ nghiêng người nhường lối.
Khi hai người họ lướt qua mang theo cơn gió nhẹ, Vệ Ách hít một hơi sâu, nắm lấy sợi xích lạnh lẽo —— từ đầu đến cuối, cậu vẫn luôn rủ mắt.
Trạng thái tiêu cực của cốt truyện ẩn [Thoán Bặc Ba Xà] vẫn chưa hết, tầm nhìn của Vệ Ách lúc này vẫn là một mảnh đen kịt.
Tốc độ chuyển đổi từ người bình thường sang người mù quá nhanh, nhưng Vệ Ách che giấu quá giỏi, đến tận bây giờ vẫn chưa ai nhận ra điều bất thường.
Cầu treo hiểm ác, người khác ít nhất còn nhìn thấy những sợi xích đung đưa, còn Vệ Ách thì chẳng thấy gì cả.
Hai sợi xích màu đỏ rỉ sét thon dài buông xuống từ ống tay áo, khẽ chạm vào vạn vật xung quanh trong gió —— trong mắt các đồng đội và khán giả, đó chỉ là trạng thái chuẩn bị chiến đấu thường thấy của món đạo cụ này. Nhưng thực tế, Vệ Ách đang dựa vào những rung động truyền về từ hai sợi xích nhỏ đó để phán đoán môi trường xung quanh.
Xích đỏ rỉ sét chạm vào xích cầu, truyền về những rung động cực nhỏ sau mỗi cơn gió.
Hứa Anh và Hứa Oánh đã hành động.
Không chút do dự, Vệ Ách nắm chặt dây thừng, khom người, cơ vai lưng khẽ chuyển động. Khán giả chỉ thấy chàng trai tóc bạc dùng lực ở cánh tay, rồi trong tầm nhìn tối đen không chút ánh sáng, cậu như một con chim yến trong mưa, lướt đi lặng lẽ trên sợi xích sắt. Mái tóc bạc dày của cậu bồng bềnh trong đêm đen, ánh lên sắc tuyết nhạt.
Gió sông mang theo hơi nước đậm đặc tạt thẳng vào mặt. Dù có cao cổ trùng và tiếng còi nhiễu loạn của Hắc A Bà, nhưng số lượng dơi máu quá lớn, khi bay loạn xạ chúng vẫn không ngừng va trúng những người đang đi trên cầu.
Móng vuốt của loài dơi mắt đỏ này cực kỳ sắc bén, chỉ cần chạm trúng người sống, chúng sẽ lập tức gọi đồng bọn đến xé xác mục tiêu thành từng mảnh.
Vệ Ách vừa lướt đi trên xích sắt, đối diện đã có ba bốn con dơi hôi hám lao đến từ ba hướng khác nhau.
—— Hứa Anh và Hứa Oánh quả thực đã dốc sức mở đường, nhưng số lượng đàn dơi quá nhiều, người đi trước mở đường cũng không thể giúp ích hoàn toàn cho người đi sau!
Thấy mấy con dơi lao vào Vệ Ách, khán giả có chút lo lắng, nhưng họ lo cho các thành viên khác hơn —— từ "Hương Khói Mân Nam" đến "Sơn Vương Điền Nam", thân thủ của Vệ Ách giỏi thế nào ai cũng rõ, mọi người đều tin chắc mấy con dơi tầm thường không thể làm khó được cậu.
Tiếng gió xung quanh có sự khác lạ.
Sát khí lạnh lẽo ập đến trước mặt.
Tóc bạc tung bay, Vệ Ách hơi hạ thấp thân mình, một tay bám xích lấy đà, tay kia buông thõng bên hông. Mười hai lưỡi dao Ngân Điệp trượt ra từ vòng cổ tay của cậu.
Như một vòng lưu quang màu tuyết quấn quanh cổ tay.
Khi ba luồng gió ập đến, Vệ Ách giơ tay phất mạnh, lưỡi dao Ngân Điệp vọt ra khỏi đầu ngón tay như những phi đao, đâm chính xác vào ba con dơi đang lao tới. Ánh bạc lóe lên, ba con dơi đẫm máu rơi xuống dòng sông đang gào thét. Con dơi thứ tư nấp sau con thứ ba trong bóng tối, ngay khi con thứ ba bị chém làm đôi, nó lao ra từ màn sương máu, lặng lẽ vồ vào mặt Vệ Ách.
Móng vuốt sắc lẹm xòe ra, sóng âm tai người không nghe thấy được tạo ra một dải tĩnh điện trên da thịt.
Vệ Ách không hề báo trước, cậu nghiêng người lệch đầu, con dơi vồ hụt qua vai cậu. Lúc này, lưỡi Ngân Điệp vừa xuyên qua con dơi thứ ba quay lại một vòng cung giữa không trung —— ánh đao hình bán nguyệt xuyên thấu cơ thể con dơi máu, lao ra từ làn máu bắn ngược, mang theo tiếng ngân sắc lẹm rồi "rắc" một tiếng, được hút ngược trở lại vòng cổ tay kim loại.
Máu của con dơi thứ tư còn chưa kịp b*n r*, thân hình chàng trai tóc bạc đã vọt lên phía trước thêm hơn nửa trượng, tiếp tục lao vào đợt dơi thứ hai mà không chút do dự.
Mười hai lưỡi Ngân Điệp vây quanh tay Vệ Ách, tay nâng tay hạ, mỗi lần đều có một mảng dơi rơi xuống dòng sông đen cuồn cuộn.
Khác với những người khác luôn tìm cách đánh rơi dơi từ xa, Vệ Ách mặc kệ những con không lao trực tiếp vào mình, cậu chỉ lẳng lặng tiến nhanh trên cầu. Nhưng bất kỳ con dơi nào tấn công, lập tức sẽ bị trảm dưới lưỡi dao. Chàng trai bước đi trên máu, bộ trang phục Miêu trại Điền Nam nhuộm sáp tung bay trong gió.
Cậu như thể có thể phán đoán chính xác trong lúc chạy trên cầu rằng con dơi nào chỉ bay ngang qua, con nào sẽ thực sự tấn công.
Những lưỡi đao màu tuyết rít gào qua lại, mỗi lần ra tay đều mang theo sự quyết đoán sắc lẹm đặc trưng của cậu.
Khán giả ban đầu lo lắng cho các thành viên khác, giờ đây đều bị thân thủ của cậu thu hút, reo hò không ngớt:
[Vệ Thần đúng là Vệ Thần! Để dơi lại gần mới ra tay kết liễu, chiêu này tuyệt thật!]
[Đàn dơi bay loạn xạ, mười con thì chỉ có một hai con thực sự tấn công, những con khác hoàn toàn có thể lờ đi!]
[Đúng thế, dơi máu di chuyển quá nhanh lại có cánh, tính cơ động cao, phải để chúng lại gần mới giết nhanh được, nhưng độ rủi ro quá cao. Cầu treo dính mỡ xác người, chỉ cần bị dơi va trúng một cái là dễ rơi xuống sông Hắc Giang ngay, người khác không có thân thủ như Vệ Thần thì vẫn nên chọn cách bảo thủ cho chắc.]
Kênh livestream đang bàn luận sôi nổi thì một dòng bình luận kinh hãi bất ngờ hiện lên:
[Dơi! Nhiều dơi quá!!!]
Thấy dòng bình luận này, mọi người sững sờ. Trên cầu treo đầy dơi, chuyện này diễn ra cả mấy phút rồi, sao giờ người này mới la hét, phản xạ có chậm cũng không đến mức này chứ. Nhưng chưa kịp nghi hoặc, dòng bình luận thứ hai, thứ ba đã xuất hiện.
[Không phải trong phó bản, là ở nhà chúng tôi, bên ngoài chúng tôi có rất nhiều dơi lớn, dày đặc, y hệt như trong phó bản... Không, còn to hơn nữa.]
[Tôi... bên tôi cũng có!]
Những bình luận hoảng loạn xuất hiện ngày càng nhiều, nơi phát ra đều là những khu vực thực tế tương ứng với hình chiếu của phó bản. Cùng lúc đó, tại thế giới thực, vùng núi Điền Nam.
Những cây cầu hiện đại bắc ngang sông lớn bắt đầu phát ra tiếng "kẽo kẹt" rợn người.
Các thành viên Cục Kiểm soát sự trỗi dậy của Quỷ Quái chi nhánh Điền Nam đã phong tỏa các cây cầu, dăng dây cảnh báo vàng đen ở hai đầu cầu.
Tại trạm gác, nhân viên ghi chép cầm bộ đàm mà tay đẫm mồ hôi.
Bộp.
Viên đá đầu tiên rơi xuống từ trụ cầu —— đó không phải vết nứt bê tông bình thường do lỗi kiến trúc, mà là từ trong trụ cầu xuất hiện một cái lỗ tròn như hang động vật. Ngay sau đó, một con dơi đen sì mắt đỏ chui ra từ đó.
Kế tiếp, càng nhiều lỗ thủng xuất hiện trên trụ cầu.
Vô số con dơi lớn kêu chi chít phun ra từ trụ bê tông. So với dơi máu trong phó bản "Sơn Vương Điền Nam", chúng to hơn và số lượng đông hơn nhiều. Chúng bay ra từ trụ cầu, tựa như một làn khói đen kịt nhanh chóng lan rộng trên mặt sông. Một làn sương đen đặc quánh tỏa ra từ cơ thể chúng.
Một giả thuyết đáng sợ của Cục Kiểm soát sự trỗi dậy của Quỷ Quái từ lâu đã được xác nhận —— quái vật trong phó bản sẽ mạnh dần lên theo thời gian!
Khi "Đèn lồng đầu người" của "Hương Khói Mân Nam" xuất hiện, nó chỉ là quỷ quái bình thường. Nhưng khi sống lại ở hiện thực, nó đã trở thành một hiện tượng quỷ dị khổng lồ lan rộng khắp hai quận Mân – Việt!
Đàn dơi âm u phủ kín mặt sông, nhân viên ghi chép không chút do dự cầm bộ đàm báo cáo:
"— Điền Nam, 25 độ vĩ Bắc, quần thể quỷ quái cấp hai [Dơi máu] đã sống lại!"
Tin tức dơi máu xuất hiện ở hiện thực gây chấn động kênh livestream. Ai cũng biết khi phó bản mở ra, khu vực thực tế tương ứng có thể xuất hiện hiện tượng hình chiếu quỷ quái nhất định. Nhưng trước khi phó bản thất thủ, loại hình chiếu này thường không quá mạnh.
Nhưng phó bản Sơn Vương Điền Nam đã phá vỡ quy luật này.
Mọi người thậm chí không còn tâm trí xem người chơi hành động, lo lắng hỏi dồn: "Thật không? Đừng có tung tin đồn nhảm gây hoảng loạn, phó bản chưa kết thúc, sao dơi máu lại xuất hiện được?"
"Có khi là vùng Điền Nam đã có dơi máu sống lại từ trước rồi chăng?"
Người phát bình luận thề sống thề chết rằng nơi mình ở trước khi phó bản mở ra chưa từng nghe nói có quỷ dị liên quan đến "dơi". Ngay lúc kênh livestream đang hỗn loạn, một bình luận mới xuất hiện, là tài khoản chính thức đã được xác thực của Cục Kiểm soát sự trỗi dậy của Quỷ Quái:
[Tôi là người phụ trách chi nhánh Điền Nam của Cục Kiểm soát sự trỗi dậy của Quỷ Quái, tôi dùng cách này để báo cáo thông tin cho các chi nhánh ở khu vực khác.]
[Đến thời điểm hiện tại, trong khu vực hình chiếu phó bản Điền Nam, có 37 điểm quỷ quái cấp một sống lại, 12 điểm quần thể quỷ quái cấp hai sống lại. Tọa độ cụ thể là...]
[Phó bản bốn sao... quỷ quái của phó bản bốn sao sống lại ở thế giới thực nhanh hơn.]
[Đề nghị các Cục Kiểm soát chú ý biến động năng lượng quỷ quái trước khi phó bản kết thúc.]
[Đề nghị tổ chức các cấp chuẩn bị sẵn sàng ở mức cao nhất!!]
Từng dòng tin nhắn hiện lên, kênh livestream chợt im bặt. Nếu không phải người phụ trách cục tại khu vực hình chiếu nhận thấy sự việc đã nghiêm trọng đến mức không thể cứu vãn, họ tuyệt đối không bao giờ mạo hiểm gây hoảng loạn mà phát tin nhắn như vậy —— nếu nhóm Vệ Ách thất bại, đây sẽ là lời nhắn cuối cùng của khu người sống gửi ra thế giới bên ngoài.
Bình luận trên ứng dụng Quỷ Thoại, ngoại trừ việc không hiển thị cho người chơi, thì khán giả ở cả khu vực hình chiếu lẫn khu vực an toàn đều có thể gửi.
Ngay sau khi thông báo của chi nhánh Điền Nam phát ra, hệ thống phân tích của tổng cục lập tức ghi nhận.
Tại căn cứ, chuông cảnh báo cấp cao vang lên, tất cả thành viên tổ phân tích tập trung cao độ ghi lại từng mẩu tin từ Điền Nam, đồng thời đối chiếu trên bản đồ vệ tinh.
Sau thông báo của cục chi nhánh, kênh livestream tràn ngập các loại bình luận từ những người trong khu vực hình chiếu.
Nhưng ngay sau dòng tin "Đề nghị tổ chức các cấp chuẩn bị sẵn sàng ở mức cao nhất", tất cả bình luận từ khu vực hình chiếu Điền Nam đột ngột dừng lại và biến mất toàn bộ. Mặc cho khán giả ở các vùng an toàn khác truy hỏi thế nào, không còn một dòng bình luận nào từ vùng Điền Nam được gửi lên nữa.
Điều này có nghĩa là... hệ thống "Quỷ Thoại" đã phán định khu vực ứng với phó bản hiện tại chắc chắn 100% sẽ trở thành vùng đất chết, nên đã khóa quyền bình luận của những người sống tại đó trước!
Nhưng rõ ràng nhóm Vệ Ách đã đi tới hồi kết, chỉ còn cách lối thoát một bước nữa thôi mà?
Dù khó khăn nhưng không phải là không có hy vọng, tại sao hệ thống lại phán định đây là vùng đất chết?
Sự im lặng và nỗi sợ hãi bao trùm kênh livestream.
"Chuyện gì thế này?" Tại căn cứ Long Môn, nhóm phụ trách của tổng cục kinh ngạc thốt lên.
Thành viên tổ phân tích gõ lệnh kiểm tra vệ tinh, mồ hôi nhễ nhại: "... Quỷ quái sống lại quá nhiều, có lẽ vì thế mà hệ thống Quỷ Thoại phán định khả năng vượt ải thất bại là cực cao?"
"Không đúng." Vương Hạ Hà nhìn chằm chằm vào thông báo của kênh livestream, tiến độ phó bản đã đạt gần 90%, phó bản thực sự sắp kết thúc, nhưng cái kết này lại bị hệ thống phán định là cái kết của cái chết —— còn điều gì đáng sợ đang chờ đợi người chơi?
"— Cho dù quỷ quái ở hiện thực sống lại có nhiều đến đâu cũng không ảnh hưởng đến việc người chơi vượt ải, nhất định là có chỗ nào đó đã xảy ra vấn đề."
Tim mọi người đồng loạt thắt lại, không ai nói thêm lời nào.
Màn hình lớn chiếu cảnh livestream của nhóm Vệ Ách và Giải Nguyên Chân chiếm trọn tầm nhìn, tất cả thành viên đều dán mắt vào hành động của người chơi, nỗ lực tìm kiếm sơ hở.
Dòng nước đen ngòm cuồn cuộn chảy dưới chân cầu treo, dơi máu lướt qua sát người các thành viên. Khi họ càng tiến gần đến đoạn giữa và cuối cầu, những cái xác treo dưới gầm cầu càng lúc càng nhiều, lũ dơi bám trên xác cũng dày đặc hơn. Mười hai lưỡi Ngân Điệp trên tay Vệ Ách gần như bay múa tạo thành một tấm lưới ánh sáng không kẽ hở.
Khi nhóm người chơi đến giữa cầu, đàn bướm xác vốn trú ngụ trong rừng đá ven sông bất ngờ bay lên, ùn ùn kéo tới.
[Mẹ kiếp, cái thứ quỷ quái gì nữa đây!]
Kênh livestream lập tức chửi bới ầm ĩ.
Kể từ khi bình luận từ vùng Điền Nam biến mất, tim của khán giả đã treo ngược lên cành cây. Nỗi lo lắng về mối nguy hiểm không tên khiến họ mất kiên nhẫn hơn cả người chơi. Bướm xác không trực tiếp tấn công người chơi, nhưng sự tham gia của chúng khiến cục diện trở nên hỗn loạn hơn hẳn.
Nếu chúng bay vào đàn dơi, bị dơi đâm nát, phấn bướm rơi xuống sẽ gây ăn mòn cực mạnh cho người sống.
Mà trên cây cầu dây trơn trượt hiểm trở, người chơi không có chỗ tránh né, chỉ cần dính một chút chất ăn mòn là coi như xong đời, rơi xuống sông Hắc Giang mà làm canh thịt người.
Vào thời điểm mấu chốt, Giải Nguyên Chân ở giữa đội ngũ vung tay lên, mấy lá bùa sấm sét nổ tung. Giữa không trung bừng lên một quầng sáng trắng xóa, lẫn trong đó là Dương Hỏa Lôi Quyết, lập tức quét sạch một mảng lớn bướm xác và dơi máu —— loại lôi pháp diện rộng này tuy không đối phó được với quỷ quái cấp cao đơn lẻ, nhưng lại là lựa chọn tốt nhất để dọn dẹp những đàn quái vật dày đặc thế này.
Chỉ là, việc vận dụng lôi pháp cực kỳ tiêu tốn dương khí của đạo sĩ, Giải Nguyên Chân dù tâm tính có mạnh, dương khí có vượng đến đâu cũng không chịu nổi việc liên tục phóng lôi quyết suốt cả đêm. Thứ hai, tiếng nổ và ánh sáng của lôi quyết chắc chắn sẽ át đi tiếng sóng sông, làm kinh động toàn bộ lính canh trong trại lâu đối diện.
Lần này, Giải Nguyên Chân cũng vì bị đàn bướm và dơi ép đến đường cùng nên mới phải sử dụng đến lôi quyết.
Quả nhiên.
Ánh sáng lôi pháp vừa bùng nổ trên cầu treo, lửa đuốc phía trại lâu đối diện đã bốc lên hừng hực, những cây đuốc xuất hiện dày đặc trên tường thành.
Ngay sau đó là tiếng dây cung rung lên bần bật.
Trong bóng tối, Cao Hạc hét lớn một tiếng: "Xác chắn!" để nhắc nhở mọi người.
Vừa dứt lời, mưa tên từ phía đối diện đã bắn tới dày đặc. Nhờ lời nhắc của Cao Hạc, các thành viên cúi người, giật mạnh những cái xác treo dưới gầm cầu lên —— lúc này không còn hơi sức đâu mà lo đạo nghĩa hay lễ tiết, họ dùng những cái xác lạnh lẽo, hôi thối đó làm lá chắn ngăn cản mưa tên.
Những cái xác này bị treo trên sông Hắc Giang, tuy thối rữa nhưng đã bắt đầu quỷ hóa nhẹ.
Thân xác cứng đờ của chúng thực sự đã chặn đứng được làn mưa tên đang lao tới.
Giải Nguyên Chân kéo một cái xác chắn phía trước, gấp rút niệm câu Thái Thượng Cứu Khổ Kinh để bảo vệ Hắc A Bà trên lưng.
Giữa làn mưa tên dày đặc, sợi xích sắt khẽ rung chuyển. Vệ Ách, người đang đi sau Hứa Anh và Hứa Oánh, bất ngờ buông mình rơi xuống dưới sợi xích —— làn mưa tên bắn chéo vừa vặn bị một cái xác treo che chắn cho cậu.
Cậu móc ngược chân vào sợi xích, Ngân Điệp trong tay nhẹ nhàng vung ra, cắt đứt sợi dây treo một cái xác.
Sợi xích thứ ba bên trái, cái xác thứ mười bảy tính từ sau.
—— Giữa sự tấn công của đàn dơi, Vệ Ách thực sự đã đếm đúng xác con trai Hắc A Bà.
Ngay khi dây treo bị cắt, cái xác rơi xuống. Nhưng trước khi nó kịp rơi hẳn, Vệ Ách đã tóm được bả vai lạnh lẽo của nó. Những cái xác treo khác dưới gầm cầu tuy có quỷ hóa nhẹ, nhưng ngoài việc tự xoay người cười âm hiểm thì không có năng lực gì khác, nếu không nhóm Cao Hạc cũng chẳng thể dùng chúng làm khiên.
Nhưng mà, ngay khi Vệ Ách bắt được xác con trai Hắc A Bà, có hai cái xác treo gần đó bỗng nhiên lặng lẽ xoay người, vươn móng vuốt chộp vào lưng Vệ Ách.
Vệ Ách một tay giữ xác, một tay bắn xích đỏ lên trên sợi xích cầu, không có cơ hội quay người lại.
Cơn gió lạnh ập tới sau lưng, Vệ Ách nghiêng người né tránh chỗ hiểm, định dùng vai chịu một đòn không quá nghiêm trọng.
Ngay khi móng vuốt ch** n**c đen của cái xác sắp chạm vào Vệ Ách, một ánh đao đột ngột lao ra từ phía sau, chém đứt dây treo của hai cái xác đó, khiến chúng rơi tọt xuống sông Hắc Giang.
"Mẹ kiếp, có hai sát thủ áp trận mà các ngươi còn dám đánh lén, không coi anh em ta ra gì hả?" Hứa Anh chửi thề, lộn người từ dưới sợi xích lên, vung đao gạt phăng mũi tên đang lao tới. Lúc này, sợi xích đỏ từ tay áo Vệ Ách đã quấn chặt vào đoạn cầu phía trước, mượn lực đu người, Vệ Ách mang theo xác con trai Hắc A Bà trở lại mặt cầu.
Bấy giờ, khoảng cách đến chân cầu phía bờ bên kia chỉ còn một đoạn ngắn.
Khán giả không ai dám thở mạnh.
Chỉ cần vượt qua đợt mưa tên này, đặt chân lên bờ là họ đã tiến thêm một bước gần hơn đến lối thoát!
Thấy nhóm Hứa Anh sắp tiếp cận đầu cầu bên kia, lửa đuốc trên tường tháp quân trại càng thêm rầm rộ. Mưa tên có phần thưa bớt, nhưng những binh lính phía trên đang hạ thang gỗ xuống, áp sát mép cầu. Kênh livestream lập tức nhận ra chúng định làm gì —— cầu treo tẩm mỡ xác người, chỉ cần một mồi lửa là sẽ bùng cháy dữ dội.
[Mẹ kiếp cái kịch bản này, đúng là không cho người ta đường sống mà.]
[Mỡ xác người cháy có nhanh không?]
[Khói của nó có độc!!! Dù có xông qua được cũng sẽ trúng độc xác chết.]
Bình luận hiện lên dày đặc. Hứa Anh và Hứa Oánh cũng thấy động tĩnh ở đầu cầu, sắc mặt biến đổi, định xông lên ngăn cản. Nhưng khoảng cách vẫn còn quá xa, mưa tên chắn lối dù đã thưa nhưng vẫn đủ để cầm chân họ, chắc chắn khi họ tới nơi thì cầu đã cháy.
Ngay lúc đó, hai sợi xích đỏ rỉ sét lao đi như tia chớp xuyên qua mưa tên, bắn thẳng về phía cuối cầu.
Sợi xích quỷ dị như con rắn dài xuyên thủng ngực tên lính đi đầu, đồng thời ghim chặt vào tường thành của quân trại. Tiếng xích sắt loảng xoảng vang lên, chàng trai tóc bạc xé toạc làn mưa tên, lao thẳng về phía đầu cầu.
Tốc độ của cậu cực nhanh, mười hai lưỡi Ngân Điệp bay quanh người tạo thành một vòng bảo vệ, giúp cậu né tránh chỗ hiểm và gạt bỏ mưa tên. Nhưng vẫn có một mũi tên sắc lẻm sượt qua vai cậu, mang theo một vệt máu tươi. Những giọt máu bị gió mạnh kéo dài, lướt qua khuôn mặt luôn lạnh nhạt của Vệ Ách, vương lên hàng lông mi dài và dày của cậu.