Boss Quỷ Thoại Đầu Tiên

Chương 83: Kẻ Sát Nhân Phía Sau Lớp Mặt Nạ.

Cánh tay trắng bệch trong điện thờ và sổ phán xét sinh tử của "Địa Quan Ấn" gần như cùng lúc kích hoạt. Thế nhưng, sổ phán xét sinh tử - thứ từng ngăn cản Chủ Thần trong phó bản "Hương khói Mân Nam" lần này lại chẳng có chút tác dụng nào. Ngay khi trang sổ mệnh ghi chép về "Thần Lang Quan" vừa bị xé xuống, những sợi xích quanh nó liền nứt toác, vỡ vụn.

"Rầm" một tiếng động lớn vang lên.

Vệ Ách bị kéo tuột vào căn gác mái tối tăm.

Ngọn đèn dầu trẩu trên tầng bốn của trại lâu chao đảo dữ dội. Trong phòng, ánh sáng và bóng tối đan xen chập chờn, thời gian và không gian dường như đóng băng tại thời khắc đó.

Ba nén hương cắm trên mặt đất.

Dù là Thốn Đạo Hưng, Thốn Dịch hay Hắc A Bà, tất cả đều đứng im bất động.

Trên người họ, những làn sương đen mờ ảo đang không ngừng luân chuyển.

Tấm thần bài đỏ tươi rực lên dòng chữ "Thần Lang Quan hộ gia ban phúc" vừa hiện ra trên màn hình tối mịt của phòng livestream. Ở thực tại, vô số người đang căng thẳng theo dõi vẫn chưa kịp nhận ra mình vừa thấy gì thì bên tai đã nổ vang những tiếng tạp âm và lời lầm rầm đầy kh*ng b*. Một số người bình thường có tinh thần yếu hơn thậm chí đã hét lên thảm thiết ngay trong phòng mình.

Cái lạnh thấu xương lan tỏa từ phòng livestream ra thế giới bên thực tại.

Ngay sau đó, giao diện phòng livestream hoàn toàn bị bóng tối xâm chiếm.

"A a a a a ——!" Tại căn cứ Long Môn, tổ phân tích có hai ba chuyên viên trẻ tuổi ngã lăn ra khỏi ghế, họ ôm chặt lấy tai, vật vã trên mặt đất và phát ra những tiếng gào thét thê lương.

Tổ trưởng Vương đột nhiên đứng phắt dậy: "Đánh ngất bọn họ! Đánh ngất hết cho tôi!!!"

Sau hai tiếng "bốp bốp" trầm đục, những tiếng thét vang vọng trong phòng phân tích đột ngột im bặt. Mấy chuyên viên vừa ra tay đánh ngất đồng nghiệp vẫn cầm chiếc ghế trên tay, gương mặt chưa hết bàng hoàng.

"Chuyện gì thế này?"

"Vừa rồi đó là... là cái gì vậy?"

"Thần Lang Quan hộ gia ban phúc —— chẳng phải đó là thứ xuất hiện ở phó bản Hương khói Mân Nam sao?"

Bảy chữ "Thần Lang Quan hộ gia ban phúc" vừa được một thành viên đang hoảng loạn thốt ra, trong phòng phân tích lập tức lại có thêm vài người có chỉ số tinh thần thấp không chịu nổi tạp âm mà hét lên đau đớn.

"—— Đừng đọc lên! Đừng nghĩ về nó nữa!" Tổ trưởng Vương quát lớn, cắt đứt dòng suy nghĩ của mọi người.

Ý chí của ông kiên định hơn hẳn các thành viên trẻ. Khi tấm thần bài đỏ tươi hiện lên, ông chỉ cảm thấy ù tai, chóng mặt, chưa đến mức bị đánh sập ý thức. Nhưng mà, Vương Hạ Hà nhớ rất rõ, lúc ở căn phòng hỉ trong "Hương khói Mân Nam", khi tộc trưởng họ Hồ và sư công thỉnh thần bài ra, sức ảnh hưởng không hề mạnh đến mức này! Sự tác động của tấm thần bài hôm nay đối với thực tại thậm chí còn vượt xa cả "Tử Mẫu Liên Thần Quỷ" sau đó.

Điều này chỉ có một khả năng duy nhất... Quỷ Thần ứng với tấm thần bài đỏ tươi kia không chỉ dừng lại ở cấp Chính Lệ!

Cùng là vị Quỷ Thần từng xuất hiện ở phó bản Mân Nam, tại sao đến phó bản "Sơn Vương Điền Nam", mức độ kinh dị lại tăng vọt lên như thế?

Sự kinh hoàng u ám bao trùm lấy thế giới thực.

Trong căn gác tối đen, một tiếng động trầm đục vang lên, lưng Vệ Ách đập mạnh vào tấm gỗ cứng. Cậu lập tức nôn ra một ngụm máu tươi.

Điện thờ đỏ thẫm rực sáng.

Ánh sáng đỏ như máu phủ lên như một lớp màn, chảy tràn khắp căn phòng tối tăm quỷ quái. Một cỗ quan tài đen kịt đặt ngay chính giữa phòng, đối diện với điện thờ. Vệ Ách bị đè chặt lên nắp quan tài, xung quanh là sương đen cuồn cuộn. Những sợi xích máu thò ra từ ống tay áo Vệ Ách rũ xuống bên cạnh quan tài.

["Thẩm phán" thất bại —— rè rè —— thẩm phán...] Thông báo của hệ thống bị phũ phàng cắt đứt. Trang sổ mệnh đen kịt ghi tên "Thần Lang Quan" bùng cháy, ba chữ vặn vẹo quái dị biến mất trong ngọn lửa.

Thần Lang Quan mà Hắc A Bà thờ phụng, hóa ra chính là "Thần Lang Quan hộ gia ban phúc".

Sương đen mù mịt, điện thờ đỏ thẫm.

Một cỗ quan tài cưới đặt ở trung tâm. Vệ Ách bị đẩy nằm trên nắp quan tài, cái lạnh quái dị khiến toàn thân cậu cứng đờ. Cảnh báo của hệ thống chớp liên hồi, nhưng ngoài việc ý thức vẫn còn hoạt động, Vệ Ách thậm chí không thể khép nổi mắt. Khi ba chữ "Thần Lang Quan" trên sổ mệnh biến mất, trên không trung phía trên quan tài, trong tay Chủ Thần xuất hiện một cụm văn tự đang trôi nổi.

Hắn ngắm nghía cụm quỷ văn đó, mái tóc dài đen kịt rũ xuống mặt Vệ Ách.

Trong bóng tối, lớp da người của "Điền Miêu A Lang" đứng ở cửa trào ra vô số chữ bằng máu phát sáng đỏ rực. Những chữ đó dày đặc, tất cả đều cùng một chữ —— "Lang". Khi Chủ Thần khống chế Vệ Ách, không gian hơi vặn vẹo trong thoáng chốc, những chữ máu trên lớp da người tản ra, hóa thành một dòng sáng chảy về phía tấm thần bài đen kịt.

Chữ "Lang" trong dòng Thần Lang Quan hộ gia ban phúc trên thần bài vốn dĩ mờ nhạt đến mức gần như xám đen, lúc này bỗng rực lên sắc đỏ tươi như máu.

Thần Lang Quan, Lang. Chữ "Lang" không có bộ khẩu, cho nên lớp da người đó tự nhiên là một kẻ câm.

Điền Miêu A Lang quả nhiên chính là hóa thân của Chủ Thần.

Chủ Thần căn bản không phải vì bị ép nuốt viên đan dược đó mà phải xuất hiện dưới dạng phân thân ngay từ đầu phó bản. Mà là vì phó bản "Sơn Vương Điền Nam" này vốn đã tồn tại "Thần Lang Quan" —— hắn nhận ra điều đó nên đã nhanh chân xuất hiện trước khi phó bản bắt đầu.

Hắn đã từng xuất hiện ở phó bản "Hương khói Mân Nam".

Nếu Vệ Ách biết Đạo sĩ áo vàng trong "Hương khói Mân Nam" sẽ xuất hiện ở phó bản khác, cậu chắc chắn sẽ theo bản năng mà đề phòng việc "Thần Lang Quan" cũng có mặt. Nhưng nếu Chủ Thần tự mình xuất hiện ngay từ đầu, người ta sẽ dễ dàng bỏ qua khả năng đó.

—— Bởi vì "Thần Lang Quan" đã "lên sàn" rồi.

Những lần hắn nổi giận đều là giả vờ.

Chủ Thần là một con quái vật lạnh lùng phi nhân tính. Cậu đang tính kế hắn, và hắn cũng đang tính kế cậu. Hắn lợi dụng việc Sơn Thần "bị ép" ra tay để khóa chặt cơ hội thăng cấp và dương thọ của cậu, sau đó tự mình rút lui và tạo ra một thân phận mới tại trấn Cốt Thiêu —— Điền Miêu A Lang.

Điền Miêu A Lang luôn hành động cùng họ.

Với thân phận đó, hắn đã thành công làm nhiễu loạn việc họ thám thính lầu Cốt bà, ngăn họ phát hiện ra thứ Hắc A Bà thờ phụng chính là Thần Lang Quan.

Giây phút tấm thần bài hiện ra từ bóng tối, mọi manh mối lập tức xâu chuỗi lại với nhau.

Dường như nhận ra tư duy đang xoay chuyển nhanh nhạy của Vệ Ách, trong bóng tối, Chủ Thần khẽ cười một tiếng đầy lạnh lẽo.

Ngón tay hắn khép lại, ba chữ "Thần Lang Quan" lấy về từ "sổ phán xét sinh tử" lập tức tan ra như sương mù. Giao diện Quan Phán Sinh Tử của Vệ Ách, tương ứng với trang sổ mệnh đó, tức khắc vỡ vụn thành ngàn mảnh.

Ngay khi sổ mệnh bị hủy, thông báo Quan Phán Sinh Tử bị phản phệ hiện lên, ý thức của Vệ Ách chợt đau nhói dữ dội.

Cậu suýt nữa đã nôn ra máu, nhưng cơ thể lại mất đi khả năng cử động dù chỉ là một thớ cơ.

"—— Làm sao nhận ra ta?"

Những ngón tay lạnh giá bóp chặt lấy cằm cậu, Chủ Thần trong hình dáng quỷ vật chậm rãi áp sát mặt Vệ Ách.

Kẻ dùng thần hiệu để hóa ra "Điền Miêu A Lang" có hình tượng hoàn toàn khác biệt —— thậm chí còn nhẫn nhịn cả những yêu cầu quá quắt của Vệ Ách. Cậu vốn không hề nảy sinh chút nghi ngờ nào, cùng hắn ăn ngủ, vậy mà ngay trước khi hắn ra tay, cậu lại tàn nhẫn tấn công "Điền Miêu A Lang", người đã từng vài lần cứu mạng mình.

Ngón tay buông thõng bên sườn, hàng mi bạc của Vệ Ách run nhẹ, máu không ngừng chảy ra từ khóe môi, vấy lên những đốt ngón tay lạnh lẽo của quỷ vật. Hàng mi và gương mặt của chàng trai tóc bạc bị ánh huyết quang từ điện thờ nhuộm lên một tầng màu sắc thê lương quỷ quái. Khi bị kéo lại gần, thanh quản của cậu mới khôi phục khả năng nói.

Vệ Ách ho khan hai tiếng, ngón tay trắng bệch rũ xuống, cậu lạnh lùng mở miệng:

"Sự ngạo mạn trên người ngươi quá nặng, đồ ngu xuẩn."

—— Điền Miêu A Lang thể hiện ra vẻ ngoài mặc cậu bắt nạt là không sai, nhưng Chủ Thần vốn là loại thực thể cao tầng giả làm "người". Hắn có ngụy trang thế nào cũng không giấu nổi bản chất ngạo mạn đó. Trong mắt hắn vốn chẳng hề có những kẻ hạ đẳng khác, việc hạ mình nằm trên sàn nhà một đêm đã là giới hạn của sự ngụy trang rồi.

Khi Điền Miêu A Lang xuất hiện, có Thốn Dịch đứng ra bảo chứng, khiến người chơi theo bản năng tin rằng trong lầu Cốt bà có người này.

Thế nhưng Thốn Đạo Hưng vốn là người thô nhưng có tâm, một người như vậy khi giới thiệu về Hắc A Bà trước lúc đến trấn Cốt Thiêu lại không hề nhắc đến Điền Miêu A Lang nửa lời. Trước không nhắc, sau lại coi như đã quen biết từ lâu. Với người khác, họ chỉ nghĩ là do nhân vật trong phó bản không đưa ra nhiều manh mối, nhưng Vệ Ách vốn dĩ đa nghi hơn người thường.

Và cậu nhớ rất rõ, Chủ Thần đã từng hơn một lần phô diễn khả năng bẻ cong nhận thức.

"Lần sau có giả làm ai thì dùng não một chút," Vệ Ách mỉa mai.

Sương mù đen kịt tản mác trên gác mái.

Ngay khi lời châm chọc vừa dứt, những sợi xích máu trong ống tay áo Vệ Ách bỗng lao ra như rắn, quấn chặt lấy cổ Chủ Thần.

—— Cơ thể mất kiểm soát, nhưng điều khiển "xích máu" thì không cần dùng đến thân xác, chỉ cần ý thức đủ kiên định. Vì Chủ Thần ký sinh trong cơ thể mình nên Vệ Ách luôn có ý thức che giấu điểm này.

Ngay khoảnh khắc xích máu bùng nổ, Trâm vàng xanh trong lòng Vệ Ách cũng phát ra luồng sáng, đẩy lùi một mảng sương đen quanh quan tài. Ngay khi sương đen tản đi, ngón tay rũ xuống của Vệ Ách chộp lấy bọc vải dầu lấy từ phủ chưởng trại Mộc Sùng Phách. Nhưng chưa kịp cầm chắc vật bên trong, những sợi xích máu trong sương đen đã không thể khống chế Chủ Thần như mong đợi.

Ngược lại, chúng rơi loảng xoảng xuống mặt quan tài.

Những ngón tay lạnh lẽo xuyên qua màn sương, nắm lấy tay Vệ Ách và nhấc bổng cánh tay cậu lên.

Bọc vải dầu bị cướp mất, ánh đỏ từ điện thờ soi rõ mái tóc đen dài và khuôn mặt trắng bệch, âm u của Chủ Thần.

Cầm bọc vải trong tay, khóe môi hắn nhếch lên một nụ cười quỷ quái:

"Ngươi không nghĩ rằng ta cứu ngươi là cứu không công đấy chứ?"

Dứt lời, những sợi xích máu đang nằm trên mặt quan tài tự động rung lên, kéo ngược lên trên. Đồng tử Vệ Ách co rụt lại —— đó không phải là xích do cậu điều khiển, mà là của Chủ Thần. Trước ánh mắt kinh ngạc của Vệ Ách, từng sợi xích máu điên cuồng trào ra từ ống tay áo và từ dưới thân cậu, bay lên không trung. Những ký tự huyết sắc chạy dọc theo sợi xích, nhanh chóng gặm nhấm và làm biến đổi mật chú phong ấn.

Chủ Thần không chỉ lách qua được hạn chế thu giữ mà còn chiếm ngược lại quyền kiểm soát.

Trong khi đó, hệ thống Quỷ Thoại vào lúc này lại im lìm như đã chết, không có bất kỳ phản ứng nào.

... Nhất định có chỗ nào đó không ổn.

Hệ thống Quỷ Thoại tuy phế vật, nhưng phế đến mức này thì quá vô lý.

Ý nghĩ đó vừa lóe lên, độ cong sắc lẹm trên môi Chủ Thần lại tăng thêm. Hắn cử động ngón tay, cổ tay thanh niên lập tức bị xích máu kéo giật lên. Một tay đè lên mặt quan tài, Chủ Thần trong hình hài quỷ vật cúi người xuống cực gần, những ngón tay trắng lạnh lướt từ hõm xương quai xanh của Vệ Ách dọc xuống dưới.

Động tác của hắn đầy vẻ ái muội như thể đang v**t v* người tình, nhưng đầu ngón tay lại lạnh lẽo, tràn đầy d*c v*ng giết chóc.

Bộ trang phục Miêu trại nhuộm sáp rách nát, bàn tay xương xẩu của quỷ vật áp lên vòng eo gầy mỏng và vùng bụng của chàng trai.

Cảm nhận được lớp cơ bụng ấm áp trong tay, Chủ Thần thưởng thức vẻ mặt lạnh lùng của thanh niên đang nằm trong sự kiểm soát của mình, khẽ cười: "Yên tâm, ta sẽ để ngươi được chết một cách rõ ràng."

Cùng với lời hắn nói, giao diện của Vệ Ách đột ngột hiện lên, những dòng chữ màu máu rơi xuống, để lộ ra một thông tin từng bị xóa sạch. Ánh mắt Vệ Ách sững lại ——!

"Máu Cống Phẩm" Vệ Ách.

Đối tượng thờ phụng: Thần Lang Quan.

... Máu Cống Phẩm, đối tượng thờ phụng, Thần Lang Quan. Từng từ một như sét đánh ngang tai. Lúc vượt qua phó bản "Hương khói Mân Nam", để dụ Chủ Thần lộ diện, cậu đã mở ra nghi thức thờ phụng với trùm cuối Tử Mẫu Liên Thần Quỷ. Mối quan hệ đó không phải không thành lập, mà đã bị Chủ Thần cướp mất. Và thông tin này đã bị Chủ Thần dùng vũ lực xóa bỏ.

"Ta biết ngươi sẽ ghi nhớ mọi thông tin trên giao diện, nên khi nó còn chưa kịp hiện ra đã bị xóa đi rồi, ngươi nhớ bằng cách nào?" Giọng nói đầy hứng thú vang lên bên tai. Giọng của Chủ Thần có vẻ vui sướng, nhưng cái lạnh lẽo lại theo ngón tay hắn thấm sâu vào xương tủy, sự ác ý dính dấp lan tỏa khắp sống lưng.

Họ đã dây dưa lâu như vậy, Vệ Ách không chỉ một lần ép Chủ Thần phải ra tay. Chủ Thần chắc chắn sẽ thực hiện lời hắn nói, nghiền nát cậu từng chút một, để cậu chết trong đau đớn tột cùng —— một con kiến làm sao có thể chi phối thần minh? Dù chỉ là mượn xác phàm, đó cũng là một sự sỉ nhục tuyệt đối đối với kẻ thống trị tối cao.

Sát khí thấu xương bao trùm lấy Vệ Ách.

Chủ Thần cử động ngón tay, những sợi xích đỏ rỉ sét kéo Vệ Ách dậy, giống như đang điều khiển một con rối ưng ý, kéo vật tế xinh đẹp lại gần. Những ngón tay lạnh buốt tận hưởng sự mịn màng, ấm áp dưới lòng bàn tay, đôi mắt bạc lóe lên tia hàn quang phi nhân tính —— hệ thống có thể thu giữ Quỷ Thần, nhưng không cách nào ngăn cản Quỷ Thần nuốt chửng vật tế của chính mình.

Đây chính là quy tắc của bản thân Quỷ Thoại.

Tứ chi mất kiểm soát, mạng sống bị đe dọa ngay dưới tay đối phương, nhưng tư duy của Vệ Ách lại bình tĩnh đến lạ kỳ.

Không đúng, nếu ngay từ đầu Chủ Thần đã có thể lợi dụng quan hệ thờ phụng để nuốt chửng cậu, hắn không đời nào chờ đến tận bây giờ.

Từ khi vào phó bản, Chủ Thần đã hơn một lần tùy tiện nhắc đến việc thờ phụng như để trêu ngươi cậu.

Thờ phụng...

Thờ phụng.

Vệ Ách đột ngột ngẩng đầu —— ba nén hương đó. Thốn Đạo Hưng và Thốn Dịch đã thắp ba nén hương, nhưng kẻ thay thế "Mười ba cô dâu" ra tay lại là Chủ Thần. Hắn đã vượt mặt mười ba cô dâu để phản hồi, hoàn thành nghi thức "Kính hương, thỉnh cầu, đáp ứng"!

Ngay khoảnh khắc cậu tỉnh ngộ, mái tóc đen dài của Chủ Thần rũ xuống mặt cậu.

"Nếu ngươi ngoan ngoãn chấp nhận việc thờ phụng thì đã không phải chịu khổ thế này," Hắn ghé sát tai Vệ Ách, giọng nói đầy vẻ tiếc nuối. Bàn tay xương xẩu trắng bệch, lạnh lẽo đâm thẳng vào bụng chàng trai giữa dòng máu nóng, đóng đinh cậu lên mặt quan tài, "... Yên tâm, trước khi hưởng dụng xong, ngươi sẽ không chết được đâu."