Biển Máu

Chương 31: Hành trình mới

Trước

Hơi thở dồn dập, Tuấn đứng giữa không gian u ám của căn cứ, cảm nhận sự lạnh lẽo từ ánh mắt của Thanh. Mọi thứ trở nên căng thẳng, như những sợi dây đàn chuẩn bị đứt. “Chúng ta không thể để cô ta chiếm Linh Tuyền!” Tuấn gầm lên, tiếng nói vang vọng trong bầu không khí ngột ngạt.

“Cô ta đã chuẩn bị sẵn sàng,” Hằng nói, đôi mắt to tròn của cô hiện rõ sự lo lắng. “Chúng ta phải tìm cách rút lui hoặc lên kế hoạch tấn công.”

“Rút lui không phải là lựa chọn,” Vân Anh khẳng định, nắm chặt vũ khí. “Chúng ta đã đến đây để bảo vệ Linh Tuyền. Không thể để cô ta phá hủy mọi thứ.”

Thanh bước tới gần hơn, nụ cười tàn nhẫn vẫn trên môi. “Đừng lo, tôi sẽ không phá hủy Linh Tuyền. Tôi chỉ muốn chiếm lấy nó. Và các người… sẽ là những người giúp tôi làm điều đó.”

“Không đời nào!” Duy nói, giọng anh mạnh mẽ. “Chúng ta sẽ không bao giờ phục tùng cô!”

“Haha, các người nghĩ rằng mình có thể chống lại tôi?” Thanh nói, ánh mắt lấp lánh sự thích thú. “Hãy xem điều gì sẽ xảy ra khi tôi triệu hồi sức mạnh của bóng tối.”

Cô ta giơ tay lên, và ngay lập tức, những sinh vật quái dị từ bóng tối hiện ra, gầm gừ và tràn vào căn cứ. Mỗi sinh vật mang hình dạng kỳ quái, như những cơn ác mộng sống động, khiến mọi người trong nhóm Tuấn hoảng sợ.

“Cùng nhau!” Tuấn hô to, giọng nói mạnh mẽ như sóng vỗ. “Chúng ta phải bảo vệ Linh Tuyền!”

Họ ngay lập tức lập thành hàng, chuẩn bị đối mặt với những con quái vật. Tuấn cảm nhận được sức mạnh từ Linh Tuyền, như một dòng nước ấm tràn ngập trong lòng. Anh tập trung năng lượng, tạo ra một lá chắn nước bảo vệ nhóm.

“Duy, hãy điều khiển thực vật để tạo ra rào cản!” Hằng hô, trong khi cô chuẩn bị những liệu pháp chữa lành cho nhóm.

Duy gật đầu, tay anh vung lên, những cây cối trong căn cứ bắt đầu vươn lên, tạo thành những chiếc rào chắn. Nhưng sức mạnh của Thanh không hề dễ dàng. Những sinh vật quái dị vẫn tiếp tục tấn công, và bầu không khí trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết.

“Chúng ta không thể để chúng tấn công Linh Tuyền!” Vân Anh hét lên, lao về phía trước, sử dụng vũ khí của mình để tiêu diệt một trong những sinh vật.

Mọi người cùng nhau chiến đấu, từng đòn đánh được tung ra, từng tiếng gầm vang lên. Nhưng dù họ có mạnh mẽ đến đâu, sức mạnh của Thanh vẫn dần dần áp đảo. “Các người không thể thắng!” Thanh cười lớn, sự tàn nhẫn hiện rõ trong từng lời nói.

“Không!” Tuấn gầm lên, quyết tâm không để mọi thứ kết thúc như vậy. Anh tập trung sức mạnh vào lòng bàn tay, tạo ra một cơn sóng mạnh mẽ, đẩy lùi những sinh vật quái dị. “Hãy chiến đấu vì Linh Tuyền!”

Hằng nhanh chóng chạy đến bên cạnh Tuấn, đôi mắt cô kiên quyết. “Chúng ta có thể làm được! Hãy tin tưởng vào nhau!”

Duy cũng không ngừng nghỉ, tiếp tục điều khiển thực vật, tạo ra những cây cối vươn lên, như những vũ khí sắc bén tấn công kẻ thù. Vân Anh không ngừng bắn, từng viên đạn chính xác, tiêu diệt từng sinh vật quái dị.

Nhưng Thanh vẫn đứng đó, ánh mắt cô ta không hề lay chuyển. “Các người không thể thoát khỏi bóng tối của tôi!” Cô ta gầm lên, triệu hồi thêm những sinh vật mới.“Chúng ta cần một kế hoạch!” Quốc Khánh hô lên từ phía sau, trong khi cố gắng pha chế một loại thuốc từ thiên nhiên, hy vọng có thể tạo ra một chất độc khiến kẻ thù yếu đi.

“Đúng vậy, chúng ta cần phải làm gì đó để tạo lợi thế,” Hằng đồng tình, tay vẫn luôn sẵn sàng chữa lành cho những người bị thương.

“Duy, hãy tạo ra một bức tường thực vật để che chắn cho chúng ta,” Tuấn ra lệnh, quyết tâm không để bất kỳ ai bị thương.

Duy nhanh chóng thực hiện, những cây cối vươn lên, tạo thành một bức tường bảo vệ. Trong khi đó, Hằng bắt đầu tập trung năng lượng để chữa lành cho những vết thương nhẹ trong nhóm.

“Chúng ta phải tìm cách đánh lạc hướng Thanh,” Vân Anh đề xuất, giọng nói lộ rõ sự lo lắng. “Nếu không, chúng ta sẽ không thể sống sót.”

“Cần một người dũng cảm để dụ cô ta ra khỏi đây,” Quốc Khánh nói, mắt nhìn quanh, tìm kiếm một cách thoát.

“Để tôi!” Duy quyết định, ánh mắt kiên định. “Tôi sẽ làm điều đó.”

“Không! Duy!” Hằng kêu lên, nhưng Duy đã nhanh chóng chạy ra khỏi bức tường thực vật, hướng thẳng về phía Thanh.

“Duy, không!” Tuấn gầm lên, nhưng đã quá muộn.

“Cô ta sẽ không giết tôi đâu,” Duy nói với sự tự tin, “Tôi có thể khiến cô ta phân tâm.”

“Cẩn thận!” Hằng gào lên, nhưng Duy đã lao vào cuộc chiến, khiến Thanh phải chú ý đến anh.

“Ngốc nghếch!” Thanh quát, nhưng Duy không sợ hãi. Anh bắt đầu sử dụng sức mạnh của mình để điều khiển những cây cối xung quanh, tạo thành những rào cản và vũ khí.

“Chúng ta phải hỗ trợ anh ấy!” Tuấn hô lên, quyết định không để Duy phải chiến đấu một mình.

Họ cùng nhau lao vào, từng người một, tạo thành một đội hình mạnh mẽ. Trong lúc chiến đấu, ánh sáng từ Linh Tuyền dường như trở nên mạnh mẽ hơn, như thể đang kêu gọi họ.

“Chúng ta phải lấy lại Linh Tuyền!” Hằng nói, ánh mắt rực sáng. “Đó là hy vọng của chúng ta!”

Từng chiêu thức, từng đòn đánh, cả nhóm phối hợp ăn ý, nhưng vẫn không thể làm cho Thanh yếu đi. Cô ta vẫn đứng vững, thách thức họ với những sinh vật quái dị.

“Cùng nhau!” Tuấn gầm lên, và họ lao vào, quyết tâm không để bất kỳ ai bị bỏ lại phía sau. Nhưng trong sâu thẳm, họ biết rằng mối đe dọa không chỉ dừng lại ở đây. Bóng tối vẫn đang chờ đợi, và cuộc chiến còn dài.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn