Cảm giác hồi hộp lắng đọng trong không khí khi nhóm của Tuấn đứng giữa bãi chiến trường. Họ không thể tin rằng Duy đã hy sinh để bảo vệ họ. Ánh sáng bùng nổ từ sức mạnh của anh vẫn còn in đậm trong tâm trí mỗi người. Nhưng không có thời gian để đau buồn. Họ biết rằng cuộc chiến chưa kết thúc.
“Chúng ta cần phải di chuyển,” Tuấn nói, giọng anh trầm xuống. “Quân sẽ không để yên cho chúng ta đâu.”
“Chúng ta phải tìm cách bảo vệ Linh Tuyền,” Hằng thêm vào, cố gắng kiềm chế cảm xúc. “Đó là điều duy nhất có thể giúp chúng ta.”
“Đúng,” Vân Anh gật đầu, ánh mắt kiên định. “Nếu Linh Tuyền rơi vào tay hắn, mọi thứ sẽ chấm dứt.”
Nhóm họ lặng lẽ di chuyển về phía căn cứ, nơi Linh Tuyền đang chờ đợi. Bước chân họ nhẹ nhàng nhưng đầy quyết tâm. Mặc dù nỗi đau mất mát vẫn còn đó, nhưng họ biết rằng không thể để Duy hy sinh vô ích.
“Nghe này,” Tuấn nói, “chúng ta cần phải lên kế hoạch. Quân sẽ không từ bỏ dễ dàng. Hắn sẽ tìm cách lấy lại sức mạnh.”
“Tôi đã nghe về một nhóm khác,” Hằng ngập ngừng, “họ có thể giúp chúng ta. Nhưng họ cũng không dễ tin tưởng.”
“Một nhóm khác?” Quốc Khánh hỏi, mắt sáng lên. “Có thể họ sẽ có thông tin về Quân.”
“Chúng ta cần phải cẩn thận,” Vân Anh cảnh báo. “Không thể để bất cứ ai biết về Linh Tuyền.”
Họ dừng lại trước cánh cửa căn cứ, nơi những bức tường đã bị tàn phá. Họ biết rằng đây là nơi duy nhất còn lại để bảo vệ nguồn nước thánh. Nhưng bầu không khí vẫn nặng nề, như thể có điều gì đó đang chờ đợi họ bên trong.
“Cẩn thận,” Tuấn nói, bàn tay nắm chặt. “Chúng ta không biết điều gì đang chờ đợi.”
Khi bước vào, không khí lạnh lẽo bao trùm. Họ cảm thấy một cái gì đó không đúng. Ánh sáng từ Linh Tuyền le lói như muốn nói lên điều gì. Hằng cảm thấy một luồng năng lượng mạnh mẽ từ nguồn nước, nhưng cũng có một cảm giác bất an.
“Có điều gì đó ở đây,” Hằng thốt lên. “Tôi cảm nhận được.”
“Có thể là do Quân,” Tuấn đề nghị. “Hắn đã đến đây trước chúng ta.”
Đột nhiên, một tiếng cười vang lên từ góc tối. Một bóng người bước ra, khuôn mặt quen thuộc nhưng lại mang đến cảm giác lạnh lẽo. Đó là Thanh, cựu quân nhân, người mà họ đã từng đối mặt.“Chào mừng các vị,” Thanh nói, nụ cười tàn nhẫn trên môi. “Tôi đã biết các người sẽ đến.”
“Thanh!” Tuấn gầm lên, “Cô đang làm gì ở đây?”
“Tôi chỉ muốn xem các người sẽ làm gì với Linh Tuyền,” Thanh trả lời, ánh mắt sắc lạnh. “Nhưng có vẻ như các người đã đến quá muộn.”
“Cô đã làm gì?” Hằng hỏi, giọng run rẩy.
“Không có gì cả,” Thanh nhún vai. “Chỉ là… một vài kế hoạch nhỏ mà thôi.”
“Chúng ta sẽ không để cô chiếm đoạt Linh Tuyền,” Vân Anh nói, tay nắm chặt vũ khí.
“Các người nghĩ rằng mình có thể ngăn cản tôi?” Thanh bật cười. “Tôi đã sẵn sàng cho mọi thứ.”
Mọi người trong nhóm đều căng thẳng, nhận ra rằng họ đang đứng trước một mối đe dọa mới. Thanh không phải là một kẻ yếu đuối. Cô ta đã từng là một quân nhân, và giờ đây cô ta còn mạnh mẽ hơn trước.
“Chúng ta cần phải rời khỏi đây!” Tuấn hét lên, nhưng đã quá muộn. Thanh đã triệu hồi những sinh vật quái dị từ bóng tối, khiến bầu không khí trở nên ngột ngạt.
“Đi nào, hãy vui lên một chút!” Thanh nói, đôi mắt sáng lên với sự tàn nhẫn. “Tôi sẽ cho các người thấy sức mạnh thực sự.”
Nhóm Tuấn không còn cách nào khác ngoài việc chuẩn bị chiến đấu. Họ biết rằng nếu không ngăn chặn Thanh, mọi thứ sẽ kết thúc.
“Cùng nhau!” Tuấn hô lên, và họ chuẩn bị chiến đấu với tất cả sức mạnh còn lại. Linh Tuyền đang ở trong tầm tay, nhưng không thể để cho bất kỳ ai chiếm đoạt nó.
“Đừng để cô ta lừa dối!” Hằng nói, ánh mắt kiên định. “Chúng ta sẽ chiến đấu vì Duy!”
Khi cuộc chiến bắt đầu, ánh sáng từ Linh Tuyền dường như trở nên mạnh mẽ hơn, như thể đang kêu gọi họ. Họ cảm nhận được sự kết nối giữa mình và nguồn nước thánh, và sức mạnh đó sẽ là điều cần thiết để chiến thắng.
Nhưng trong sâu thẳm, họ biết rằng mối đe dọa không chỉ đến từ Thanh mà còn từ những kẻ khác đang âm thầm chờ đợi. Cuộc chiến chỉ mới bắt đầu, và bóng tối vẫn đang rình rập. Họ sẽ phải đối mặt với những thử thách khắc nghiệt hơn bao giờ hết.