Mùi tanh của máu và mồ hôi hòa quyện trong không khí, khiến không gian trở nên ngột ngạt. Nhóm của Tuấn lùi lại, nhưng sự hoảng loạn vẫn chưa buông tha họ. Duy vẫn đang cố gắng bảo vệ nhóm khỏi những cương thi, trong khi Hằng không thể rời mắt khỏi Quân.
“Chúng ta không thể để hắn lại!” Hằng nói, giọng cô run rẩy. “Nếu Linh Tuyền có thể cứu hắn...”
“Nhưng không phải lúc này!” Tuấn gắt lên, ánh mắt kiên quyết. “Chúng ta phải bảo vệ những người còn lại.”
“Tôi không thể sống với quyết định đó!” Hằng thốt lên, nước mắt chực trào ra.
“Chúng ta sẽ quay lại,” Duy nói, giọng cậu tràn đầy sự đồng cảm. “Nhưng bây giờ, chúng ta cần phải sống.”
Cả nhóm nhanh chóng lui về phía bãi biển, nơi Linh Tuyền vẫn đang chảy mạnh mẽ. Những cương thi đang dồn dập lao tới, nhưng Tuấn, với khả năng điều khiển nước, đã tạo ra một lá chắn bảo vệ. Hằng thở hổn hển, cố gắng tập trung vào dòng nước, cảm nhận sức mạnh từ Linh Tuyền đang chảy qua từng tế bào trong người mình.
“Chúng ta cần tìm cách giữ Linh Tuyền an toàn,” Duy nói, trong khi ánh mắt cậu không ngừng quét xung quanh. “Nếu Quân quay lại, hắn sẽ không tha cho chúng ta đâu.”
“Nhưng tại sao hắn lại muốn chiếm đoạt Linh Tuyền?” Hằng hỏi, cảm thấy lo lắng về những gì có thể xảy ra nếu Quân thực sự trở lại.
“Có thể hắn biết sức mạnh thực sự của nó,” Tuấn đáp, giọng đầy nặng nề. “Nếu hắn có thể kiểm soát nó, hắn sẽ trở thành kẻ mạnh nhất.”
“Chúng ta không thể để điều đó xảy ra!” Hằng thốt lên, cảm giác bất an lan tỏa trong lòng. “Linh Tuyền không chỉ là một nguồn nước. Nó là hy vọng của chúng ta!”
“Chúng ta cần phải tìm hiểu thêm về nó,” Duy nói, ánh mắt cậu ánh lên sự quyết tâm. “Có thể có cách nào đó để sử dụng sức mạnh của Linh Tuyền để chống lại hắn.”
“Đúng vậy,” Tuấn gật đầu. “Chúng ta phải tìm hiểu bí mật của Linh Tuyền.”
Hằng gật đầu, cảm thấy một sức mạnh mới trỗi dậy trong mình. “Chúng ta sẽ không bỏ cuộc. Tôi sẽ tìm cách để cứu Quân và bảo vệ Linh Tuyền.”
Khi họ quay lại, ánh sáng từ Linh Tuyền phản chiếu vào mắt Hằng, làm cô nhớ lại khoảnh khắc đầu tiên khi họ tìm thấy nó. Cảm giác bình yên trong cái thế giới hỗn loạn này là một điều gì đó quý giá, và cô không thể để nó bị tước đi.
“Chúng ta cần một kế hoạch,” Duy nói, nhưng ánh mắt cậu dừng lại khi thấy một bóng dáng quen thuộc đang tiến đến gần.
“Quân!” Hằng kêu lên, thấy hắn đang tiến lại với vẻ mặt đầy giận dữ. “Hắn đã quay lại!”“Chúng ta phải chuẩn bị!” Tuấn hét lên, sẵn sàng đối mặt với kẻ thù. “Hãy đứng vững!”
Quân lao vào, ánh mắt lạnh lùng và nụ cười đáng sợ trên môi. “Các người nghĩ có thể giữ Linh Tuyền cho riêng mình sao? Ta sẽ có nó!”
Hằng cảm thấy trái tim mình đập mạnh. “Quân, hãy nghe tôi! Linh Tuyền có thể giúp cậu!”
“Không cần!” Hắn gầm lên, chỉ tay về phía họ. “Ta sẽ không để bất kỳ ai ngăn cản ta!”
“Chúng ta không muốn chiến đấu!” Duy nói, nhưng Quân đã không còn nghe thấy. Hắn lao về phía họ, và Tuấn không còn lựa chọn nào khác ngoài việc chống lại.
“Chuẩn bị!” Tuấn quát, tạo ra một bức tường nước chắn trước mặt. Nhưng Quân đã nhanh chóng sử dụng sức mạnh của mình, tạo ra những cơn sóng đen tối từ bóng tối xung quanh.
Cuộc chiến đã bắt đầu. Hằng cảm thấy sức mạnh từ Linh Tuyền đang dâng trào trong người, và cô quyết định không lùi bước. “Chúng ta phải đứng vững!”
Khi ánh sáng từ Linh Tuyền phản chiếu lên bãi biển, một cảm giác mới mẻ tràn đầy trong lòng cô. Cô không chỉ muốn bảo vệ Linh Tuyền, mà còn muốn khám phá sức mạnh thực sự của nó. Hằng không thể để Quân chiếm lấy nguồn sức mạnh này.
“Quân, hãy dừng lại!” Hằng gào lên, cố gắng khơi dậy phần con người còn sót lại trong hắn. “Cậu có thể trở về với chúng tôi!”
Hắn dừng lại, ánh mắt chao đảo. Nhưng ngay lập tức, Quân lại gầm lên, “Không! Ta sẽ không để ai cản đường!”
Hằng cảm nhận được sự mâu thuẫn trong hắn, và cô quyết tâm sẽ không từ bỏ. “Cậu có thể chiến thắng chính mình, Quân! Hãy nhớ lại những gì chúng ta đã trải qua!”
Mọi thứ diễn ra nhanh chóng. Tuấn và Duy đang chống cự lại những đợt tấn công của Quân, trong khi Hằng dồn hết sức mạnh của Linh Tuyền vào lời nói của mình, hy vọng có thể đánh thức phần con người trong hắn.
“Chúng ta sẽ không từ bỏ cậu!” Hằng thốt lên, và trong khoảnh khắc đó, cô cảm nhận được một sự thay đổi trong Quân. Ánh sáng từ Linh Tuyền dường như đang chiếu rọi vào tâm hồn hắn.
Nhưng rồi, tiếng gầm gừ vang lên từ những cương thi ở xa, khiến mọi người không thể lơ là. “Chúng ta cần phải chiến đấu!” Tuấn hét lên, và cuộc chiến lại tiếp tục.
Trong lòng Hằng, một nỗi lo sợ dâng trào. Họ không chỉ phải đối mặt với Quân, mà còn với những nguy hiểm khác đang rình rập. Linh Tuyền chính là hy vọng, và nếu họ không bảo vệ nó, mọi thứ sẽ sụp đổ.
“Đừng bỏ cuộc!” Hằng thầm nhủ, quyết tâm giữ vững tinh thần. Họ sẽ tìm ra bí mật của Linh Tuyền, và bảo vệ nó khỏi những kẻ thù. Bởi vì trong thế giới này, hy vọng là điều duy nhất còn lại.