Trong không khí ngột ngạt của cuộc chiến, Minh Hằng đứng giữa những tiếng súng nổ và tiếng la hét. Cô thấy Tuấn, Vân Anh và Duy đang chiến đấu để bảo vệ Linh Tuyền. Mặc dù lòng tràn đầy quyết tâm, nhưng một nỗi lo lắng không thể gạt bỏ hiện hữu trong tâm trí cô.
Bỗng, tiếng gầm gừ của một cương thi gần đó khiến cô giật mình. Cái bóng gớm ghiếc đó tiến lại gần, mắt nó lờ đờ, đầy khát máu. Hằng không thể tránh né, nhưng trong khoảnh khắc sinh tử ấy, cô đã thấy một điều kỳ lạ. Trong số những cương thi, có một người mà cô nhận ra: Đỗ Minh Quân. Hắn không chỉ là kẻ thù mà còn là một con người từng có quá khứ. Hắn từng là một sinh viên xuất sắc, nhưng giờ đây, hắn đã trở thành quái vật.
Cô nhìn hắn, cảm giác xao động trong lòng. “Quân!” Hằng thốt lên, giọng cô đầy bối rối. “Cậu không thể để mình trở thành như thế này!”
Nhưng Quân chỉ gầm lên, đôi mắt hắn không còn ánh sáng của con người. Hắn lao về phía cô, và trong tích tắc, Hằng đứng giữa lựa chọn. Cô có thể dùng khả năng chữa lành của mình để cứu hắn, nhưng liệu đó có phải là một quyết định đúng đắn? Hắn đã gây ra bao nhiêu đau khổ cho những người xung quanh, và giờ đây, có đáng để cứu một kẻ thù như vậy không?
“Minh Hằng!” Tuấn gọi, kéo cô về thực tại. “Cẩn thận! Đừng để hắn chiếm lấy tâm trí của cậu!”
Cô gật đầu, nhưng lòng vẫn nặng trĩu. Hằng biết mình phải hành động, nhưng không thể gạt bỏ hình ảnh của Quân ra khỏi đầu. Cô nhớ những ngày còn học cùng, những giây phút vui vẻ bên bạn bè, và giờ đây, tất cả đã biến mất.
“Tôi sẽ cứu cậu,” cô nói, dù không biết rõ liệu mình có đủ sức làm điều đó hay không. “Cậu vẫn có thể quay lại.”
Quân dừng lại, ánh mắt hắn thoáng chút bối rối. Đó là giây phút duy nhất, nhưng cũng đủ để Hằng nhận ra rằng hắn vẫn còn một phần con người trong đó. Cô không thể để hắn chết, không thể để một sinh mạng bị lãng quên trong cơn thịnh nộ của dịch bệnh.
“Hãy giúp tôi!” Hằng kêu lên, quyết định sử dụng Linh Tuyền để cứu Quân. Cô chạy về phía suối nước thánh, nơi có sức mạnh chữa lành. “Mọi người, hãy giữ vững!” Hằng hô to, khiến Tuấn và Duy chú ý.
“Cậu điên rồi!” Tuấn la lên, nhưng Hằng không thể dừng lại. Cô cảm nhận được sức mạnh từ Linh Tuyền, và nó gọi mời cô. Cô hít một hơi sâu, tập trung vào nguồn nước, cảm nhận dòng chảy ấm áp lan tỏa trong lòng.
Hằng tiến tới, và trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, cô đã nhìn thấy một tia hy vọng. “Quân, hãy nhớ lại tất cả những gì tốt đẹp!” Cô kêu gọi, ánh mắt cô tràn đầy quyết tâm.
Quân dừng lại, ánh mắt hắn chao đảo. Hắn không còn là một con quái vật, mà là một con người đang vật lộn với chính mình. Hằng không biết mình có thể cứu hắn hay không, nhưng cô không thể để hắn trở thành một cương thi vô hồn.
“Cứu tôi, Minh Hằng!” Quân gào lên, đôi tay hắn đưa về phía cô, và ngay lúc đó, Hằng dồn hết sức mạnh vào dòng nước. Cô không chỉ chữa lành cho hắn, mà còn muốn giải phóng hắn khỏi bóng tối đang chiếm lấy tâm hồn.
Dòng nước từ Linh Tuyền chảy ra, quấn lấy Quân, và trong giây phút đó, mọi thứ như ngừng lại. Hắn bắt đầu giãy giụa, nhưng không phải vì đau đớn, mà vì hắn đang đấu tranh với bản thân. Cô thấy ánh mắt hắn dần trở lại, nhưng rồi một tiếng nổ lớn vang lên, cắt đứt dòng chảy của hy vọng.“Minh Hằng!” Tuấn kêu lên, lao đến gần cô. “Chúng ta không có thời gian! Hắn có thể biến trở lại bất cứ lúc nào!”
“Cậu ấy vẫn có thể cứu vớt!” Hằng khăng khăng, nhưng ánh mắt của Tuấn đầy lo lắng. Hắn biết rằng thời gian không chờ đợi ai, và cuộc chiến vẫn đang diễn ra ác liệt quanh họ.
“Chúng ta phải rút lui ngay!” Duy cũng lên tiếng, trong khi Vân Anh đang chiến đấu với một nhóm cương thi khác. “Nếu không, chúng ta sẽ không sống sót!”
Hằng cảm thấy xao động. Cô không thể để Quân chết, nhưng cũng không thể để cả nhóm gặp nguy hiểm. “Tuấn, giúp tôi!” Cô cầu xin, ánh mắt cô tràn đầy nước mắt. “Cậu ấy vẫn là một phần của chúng ta.”
Tuấn chần chừ, nhưng rồi hắn gật đầu, quyết định rằng nếu có cơ hội cứu Quân, họ phải làm ngay bây giờ. “Được rồi. Nhưng nhanh lên!” Hắn kéo Hằng lại, và cùng nhau, họ tạo ra một bức tường nước bảo vệ.
Quân vẫn đang trong cơn vật lộn, nhưng Hằng cảm nhận được sức mạnh từ Linh Tuyền đang dần tác động. Hắn không còn là cương thi, nhưng cũng không hoàn toàn trở lại. “Hãy chiến đấu, Quân! Cậu có thể làm được!” Hằng hét lên, hy vọng sẽ đánh thức phần con người còn lại trong hắn.
“Cứu tôi!” Quân gào lên, và những giây phút cuối cùng, hắn đã giơ tay ra, như một lời cầu cứu.
Cả nhóm không còn thời gian để chần chừ. Họ phải rút lui và tìm cách bảo vệ Linh Tuyền, nhưng điều đó có nghĩa là để lại Quân một mình trong cơn khốn khó. Hằng cảm thấy trái tim mình như bị xé nát.
“Đừng!” Cô hét lên, nước mắt lăn dài trên má. Hằng không thể để hắn lại, nhưng thực tế lại đang ép buộc cô phải quyết định.
“Chúng ta không thể!” Tuấn kéo cô lại, sự quyết tâm trong ánh mắt hắn. “Hãy để lại kẻ thù, và bảo vệ những người còn lại!”
Khi cuộc chiến vẫn đang diễn ra, một quyết định đau lòng đã được đưa ra. Hằng nhìn Quân lần cuối, nơi ánh mắt hắn đã dần trở lại, nhưng cô không còn thời gian. “Tôi sẽ quay lại!” Cô thề, rồi cùng Tuấn và Duy lùi lại.
Tiếng súng và tiếng la hét vẫn vang lên, nhưng trong lòng Hằng, một nỗi trống trải không thể lấp đầy. Cô đã bỏ rơi một phần của chính mình, và nỗi lo lắng về tương lai của Quân sẽ luôn ám ảnh cô. Cuộc chiến vẫn tiếp diễn, nhưng giờ đây, nó không chỉ là về sự sống và cái chết, mà còn là về lòng tin, sự hy sinh và những lựa chọn khó khăn trong một thế giới tàn khốc.
Họ quay lại, nhưng điều gì đang chờ đợi phía trước? Hằng không thể biết, nhưng một điều chắc chắn, thử thách vẫn còn ở phía trước, và lòng tin của họ sẽ bị thử thách nhiều hơn nữa trong những ngày tháng sắp tới.