Biển Máu

Chương 16: Trần Minh Thảo

Trần Minh Thảo đứng một mình ở một góc tối của căn cứ, ánh mắt cô dõi theo nhóm người đang tổ chức lại sau trận chiến với cương thi. Gương mặt cô tỏ ra trầm tư, những ký ức về quá khứ ùa về trong tâm trí. Cô nhớ lại những giấc mơ kỳ lạ đã dẫn dắt cô đến đây, nơi mà những sức mạnh dị năng và sự sống còn của con người đang chạm trán với cái chết.

Trong những giấc mơ đó, Thảo thấy một thế giới khác, nơi mọi thứ vẫn tươi đẹp, không có sự tàn khốc của cương thi hay những kẻ tham lam. Nhưng mỗi khi tỉnh dậy, cô lại phải đối mặt với thực tại lạnh lẽo, nơi sự sống chỉ còn là một cuộc chiến không ngừng.

“Cô có nghĩ rằng chúng ta sẽ tìm thấy hy vọng không?” Một giọng nói đột ngột cắt ngang dòng suy nghĩ của Thảo. Đó là Lê Thị Minh Hằng, người bạn đồng hành của cô, với ánh mắt tràn đầy quyết tâm.

Thảo quay lại, nhìn Hằng với nụ cười nhẹ nhàng. “Tôi không biết. Nhưng tôi tin rằng nếu chúng ta cùng nhau, chúng ta có thể tạo ra một điều gì đó tốt đẹp hơn.”

“Cô luôn nghĩ theo hướng tích cực,” Hằng nói, một chút mỉm cười. “Có lẽ đó là lý do tại sao tôi luôn cần cô bên cạnh.”

Thảo gật đầu, mặc dù trong lòng cô vẫn còn nhiều điều chưa chắc chắn. Cô biết rằng sức mạnh của mình có thể giúp ích cho mọi người, nhưng để thay đổi số phận của họ, cô cần phải tìm ra cách kết nối những giấc mơ của mình với thực tại.

“Cô có thấy Tuấn không?” Hằng hỏi, ánh mắt tìm kiếm quanh căn cứ.

“Có lẽ anh ấy đang ở gần bờ biển,” Thảo trả lời, “Chúng ta nên đi tìm anh ấy. Anh ấy cần biết về những gì tôi đã mơ thấy.”

Hai người phụ nữ đi về phía bờ biển, nơi mà những tiếng sóng vỗ rì rào như một bản nhạc nhẹ nhàng, nhưng dưới bề mặt, sự căng thẳng vẫn ẩn chứa. Khi họ đến gần, họ thấy Nguyễn Minh Tuấn đang đứng đó, ánh mắt xa xăm, như đang suy nghĩ về điều gì đó nghiêm trọng.

“Tuấn!” Hằng gọi lớn, khiến anh giật mình. “Chúng tôi đã tìm thấy cậu.”

“Cảm ơn,” Tuấn đáp, nhưng giọng anh có phần trầm lắng. “Tôi đang nghĩ về những gì xảy ra tiếp theo.”

Thảo tiến lại gần, không ngại ngần. “Tôi có điều muốn nói với cậu. Về những giấc mơ của tôi.”

Tuấn quay sang nhìn cô, ánh mắt anh đầy sự quan tâm. “Cô đã mơ thấy điều gì?”“Trong giấc mơ, tôi thấy một con đường dẫn đến một nơi an toàn,” Thảo bắt đầu. “Nơi mà cương thi không thể chạm đến, và chúng ta có thể tìm được Linh Tuyền.”

“Linh Tuyền?” Tuấn nhắc lại, có vẻ nghi ngờ. “Cô chắc chắn không?”

“Tôi không thể giải thích rõ ràng,” Thảo thở dài. “Nhưng trong giấc mơ, tôi cảm thấy rất mạnh mẽ. Như thể tôi đang được dẫn dắt.”

Hằng nhìn Thảo, rồi quay sang Tuấn. “Có lẽ chúng ta nên thử. Không có gì để mất cả.”

Tuấn gật đầu, nhưng vẫn có chút do dự. “Nếu chúng ta đi, chúng ta sẽ phải chuẩn bị kỹ lưỡng. Không chỉ có cương thi, mà còn những kẻ khác đang rình rập. Quân và những người của hắn sẽ không dễ dàng từ bỏ Linh Tuyền.”

“Chúng ta không thể để họ chiếm đoạt,” Hằng nói, quyết tâm dâng cao. “Chúng ta phải hành động ngay.”

“Được rồi,” Tuấn đồng ý, giọng anh mạnh mẽ hơn. “Chúng ta sẽ chuẩn bị cho cuộc hành trình này. Nếu Thảo có thể dẫn đường, chúng ta sẽ có cơ hội.”

Khi họ quay lại căn cứ để chuẩn bị, Thảo cảm thấy một cảm giác lạ lùng trong lòng. Giấc mơ của cô không chỉ là những hình ảnh mờ nhạt, mà là một dấu hiệu. Cô cần phải làm rõ điều đó trước khi mọi thứ trở nên tồi tệ hơn.

Khi họ bắt đầu tập hợp mọi người, Thảo lén lút quan sát xung quanh. Một cảm giác không yên bình len lỏi trong tâm trí cô. Dường như có một ánh mắt đang theo dõi họ từ xa. Cô quay lại, nhưng không thấy ai. Sự lo lắng trong cô gia tăng, và cô không thể không tự hỏi liệu những giấc mơ của mình có thực sự dẫn dắt họ đến an toàn hay không.

Cuộc hành trình sắp tới sẽ không chỉ là một bài kiểm tra về sức mạnh và lòng dũng cảm của họ, mà còn là một bài học về sự tin tưởng và hy vọng giữa những tàn tích của thế giới này. Thảo biết rằng nếu họ thất bại, cái giá phải trả sẽ rất đắt.

“Chúng ta phải đi ngay,” Tuấn thúc giục. “Thời gian không chờ đợi ai cả.”

Họ bắt đầu khởi hành, nhưng Thảo cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. Những bước chân của họ vang vọng trên cát, và trong lòng cô, một ý nghĩ không thể xóa nhòa: Có điều gì đó đang chờ đợi họ ở phía trước, một điều gì đó có thể thay đổi tất cả.

Khi ánh sáng mặt trời bắt đầu ló dạng, Thảo thầm cầu nguyện cho những giấc mơ của mình không chỉ là những hình ảnh vô nghĩa, mà là một con đường dẫn đến sự sống, một dấu hiệu của hy vọng giữa biển máu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn