Khi ánh sáng ban ngày đã nhường chỗ cho bóng tối, nhóm của Tuấn quyết định lên đường. Họ đã nghe những tin đồn về một nhóm sống sót khác đang hoạt động trong khu vực gần đó. Họ cần thiết lập liên minh, và nếu may mắn, có thể tìm được thêm nguồn lực để bảo vệ Linh Tuyền.
“Chúng ta nên chuẩn bị trước khi đi,” Tuấn nói, ánh mắt kiên định. “Hãy kiểm tra vũ khí và lên kế hoạch cho cuộc gặp gỡ.”
Hằng gật đầu, lòng đầy lo lắng. “Nhưng nếu họ không thân thiện? Chúng ta không thể để bản thân bị tổn thương.”
“Chúng ta phải chấp nhận rủi ro,” Duy lên tiếng. “Thế giới này không còn chỗ cho sự yếu đuối.”
Cả nhóm bắt đầu kiểm tra vũ khí. Hằng kiểm tra bộ dụng cụ y tế, trong khi Duy chăm sóc cho những mầm cây mà anh đã thu hoạch được, chúng có thể giúp tăng cường sức mạnh cho cả nhóm. Khánh, với những mẫu thực vật trong tay, không ngừng lẩm bẩm về cách chế tạo thuốc. Trong khi đó, Tuấn ngắm nhìn bầu trời tối, cảm giác như có điều gì đó đang rình rập trong bóng tối.
Khi họ tiến vào khu rừng rậm rạp, không khí trở nên nặng nề. Tiếng lá xào xạc dưới chân họ hòa cùng âm thanh của những sinh vật đêm. Tuấn cảm nhận được sự hồi hộp trong lòng, nhưng không thể để nó ảnh hưởng đến quyết định của mình.
“Chúng ta nên đi chậm lại,” Hằng đề xuất. “Có thể có cương thi hoặc những kẻ săn mồi khác.”
Duy lặng lẽ gật đầu, đôi mắt anh rực sáng sự quyết tâm. “Tôi có thể sử dụng thực vật để tạo ra một bức tường chắn nếu cần.”
Nhưng sự chuẩn bị của họ có vẻ không đủ. Khi họ đến gần khu vực mà nhóm sống sót khác được cho là đang trú ngụ, một tiếng động lạ vang lên, khiến mọi người giật mình. Một bóng đen xuất hiện giữa những tán cây, và trước khi ai đó kịp phản ứng, một nhóm người từ trong bóng tối xông ra.
“Dừng lại!” Một người đàn ông cao lớn quát, mắt lạnh lùng, tay cầm vũ khí sẵn sàng. “Các người là ai? Tại sao lại x*m ph*m l*nh th* của chúng tôi?”
“Chúng tôi không muốn gây chiến,” Tuấn lên tiếng, giọng kiên định nhưng cũng không thiếu sự hòa nhã. “Chúng tôi đến để thiết lập liên minh, chống lại những kẻ thù chung.”
Người đàn ông nheo mắt, vẫn giữ tư thế phòng thủ. “Liên minh? Các người có gì để đảm bảo rằng chúng tôi có thể tin tưởng các người?”
“Chúng tôi có Linh Tuyền,” Duy nhanh chóng nói. “Nơi có khả năng chữa lành và cường hóa sức mạnh. Chúng tôi có thể chia sẻ nguồn nước đó với các bạn.”
Sự im lặng bao trùm không gian. Những người sống sót kia nhìn nhau, dường như đang cân nhắc lời đề nghị. Tuấn cảm nhận được sự căng thẳng, và trong khoảnh khắc đó, anh thấy một người phụ nữ lặng lẽ tiến lên. Ánh mắt của cô ta sáng lên, tràn đầy sự quyết đoán.
“Tôi là Mai,” cô tự giới thiệu, “người đứng đầu nhóm này. Nếu những gì các bạn nói là thật, thì đây có thể là cơ hội tốt cho cả hai bên.”“Chúng tôi đến với thiện chí,” Hằng thêm vào. “Mọi người đều cần sự giúp đỡ trong thế giới này.”
Mai gật đầu, nhưng ánh mắt cô vẫn không rời khỏi nhóm của Tuấn. “Vậy hãy chứng minh đi. Chúng ta sẽ cùng nhau đi đến Linh Tuyền. Nếu các bạn nói đúng, chúng ta sẽ hợp tác.”
“Được,” Tuấn đồng ý. “Nhưng chúng ta cần phải cẩn thận. Không chỉ có cương thi, mà còn nhiều kẻ thù khác đang rình rập.”
Họ bắt đầu đi về phía bờ biển, nơi Linh Tuyền đang ẩn mình. Ánh trăng sáng soi chiếu con đường phía trước, nhưng không ai cảm thấy yên tâm. Mỗi tiếng động đều khiến họ cảnh giác. Khi đi qua những lùm cây, Tuấn cảm nhận được sự hiện diện của ai đó đang theo dõi.
“Có điều gì đó không ổn,” Duy thì thầm. “Tôi cảm thấy như có ai đó đang theo dõi chúng ta.”
“Cẩn thận,” Hằng nhắc nhở, ánh mắt liếc xung quanh.
Khi họ tiến đến gần bờ biển, một tiếng động lớn vang lên. Một nhóm cương thi bất ngờ xuất hiện từ phía sau những tảng đá, hằm hằm lao về phía họ. Nhóm của Tuấn và nhóm Mai ngay lập tức đứng lại, chuẩn bị chiến đấu.
“Đứng vững!” Tuấn hô lớn. “Tất cả hãy bảo vệ nhau!”
Sự hỗn loạn bùng nổ. Duy nhanh chóng sử dụng khả năng điều khiển thực vật để tạo ra những chiếc chướng ngại vật, trong khi Hằng cố gắng chữa trị cho những người bị thương. Tuấn đứng giữa, điều khiển nước để tạo ra lá chắn bảo vệ cho mọi người. Nhưng số lượng cương thi ngày càng đông, áp lực dồn dập khiến họ không thể giữ vững.
“Chúng ta phải lùi lại!” Mai hét lên. “Nếu không, chúng ta sẽ không sống sót!”
Nhóm của Tuấn nhanh chóng rút lui về phía bờ biển, nhưng cương thi vẫn không ngừng tấn công. Một cơn gió lạnh thổi qua, khiến họ cảm thấy sự tuyệt vọng. Nhưng trong khoảnh khắc đó, Tuấn biết rằng họ không thể bỏ cuộc. Họ cần phải kết nối với nhau, không chỉ để sống sót mà còn để tìm lại hy vọng trong thế giới này.
“Chúng ta phải hợp tác!” Tuấn kêu gọi. “Tất cả cùng một nhịp!”
Sát cánh bên nhau, họ bắt đầu chiến đấu. Những cú đánh mạnh mẽ, những dòng nước chảy mạnh mẽ, và sự kiên cường của thực vật hòa quyện lại, tạo thành một sức mạnh không thể tưởng tượng nổi. Nhưng họ cũng biết rằng đây chỉ là sự khởi đầu của một cuộc chiến lớn hơn. Những kẻ thù không chỉ là cương thi mà còn có những kẻ khác đang rình rập trong bóng tối.
Khi cơn bão tấn công dần dần lắng xuống, cả nhóm hạ gục những con cương thi cuối cùng. Nhưng niềm vui chiến thắng chưa kịp trọn vẹn, thì từ đằng xa, một bóng đen lén lút xuất hiện, ngắm nhìn họ từ xa với ánh mắt lạnh lẽo, như thể đang chờ đợi thời điểm thích hợp để tấn công.
“Chúng ta không thể nghỉ ngơi,” Tuấn thì thầm, trong lòng dâng lên một cảm giác lo lắng. “Cuộc chiến này chưa kết thúc.”