Bích Đào Mãn Thụ - Biệt Lai Xuân Bán

Chương 6

Trước

Ta hỏi: "Thẩm Thù đâu?"

Hắn mím môi: "Nàng ấy không bệnh, là cô muốn gặp nàng."

Lúc này ta mới nhận ra, chẳng biết từ khi nào, cửa điện đã bị đóng chặt.

Trong điện, ánh nến chập chờn.

Chỉ còn ta và Bùi Tịch.

Trên người hắn còn vương mùi rượu, hắn bước tới, siết chặt lấy cằm ta.

"Cô đã sắp đặt xong hết rồi."

"Đêm nay, nàng hãy hoán đổi thân phận hoàn toàn với Thẩm Thù. Từ nay về sau, nàng thay nàng ấy làm Thái tử phi, còn nàng ấy thay nàng làm thê tử của Tạ Trác."

Ta cảm thấy hoang đường: "Người đ.i.ê.n rồi sao? Nàng ấy sẽ không đồng ý đâu."

Hắn cười.

"Nàng ấy đã đồng ý rồi."

Ta không thể tin nổi, ngẩng đầu nhìn hắn.

Hắn nói: "Cô đã hạ dược nàng ấy, nàng ấy là kẻ tiếc mạng, đương nhiên sẽ không không biết điều."

Đến lúc này, ta mới thực sự nhận ra, vẻ ôn nhu thường ngày của kẻ này đều là giả tạo.

Hắn thân là bậc trữ quân, thủ đoạn tâm cơ đều hơn người khác quá nhiều.

Đương nhiên, tâm địa cũng tàn nhẫn hơn nhiều.

Ta lùi lại từng bước.

Sau lưng suýt nữa va phải cạnh bàn.

Được hắn đưa tay đỡ lấy.

Hắn cúi đầu, vùi mặt vào bên tóc ta, nơi khóe mắt vậy mà có giọt lệ lăn xuống.

"Những ngày này, cô mỗi khi nghĩ tới việc nàng phải gả cho Tạ Trác, cùng hắn nằm chung giường, sinh con dưỡng cái."

"Trong lòng cô liền đau như cắt."

Ta gắng sức muốn đẩy hắn ra.

Nhưng sức lực nam nữ cách biệt, ta chẳng thể làm gì được hắn.

Tay hắn vẫn đặt bên eo ta.

"Nói thật với nàng vậy. Hôm đó, cô không hề nhận nhầm người."

Ta ngẩn người một lát.

Lúc này mới nhớ ra.

Hắn đang nói đến hôm bị trúng dược, hắn coi ta là trưởng tỷ, suýt nữa đã cùng ta động phòng.

Nhưng hắn thực ra không hề nhận nhầm người.

Ta đột ngột ngẩng đầu: "Ngươi cố ý sao?"

Hắn nói: "Phải, hôm đó cô đã động tâm với nàng, chỉ là bản thân không tự biết mà thôi..."

Ta giơ tay, một cái tát giáng xuống mặt hắn.

Hắn khẽ cười, không hề tức giận.

"Không sao, sau này nàng và ta là vợ chồng, cô để nàng đánh."

15.

Thế nhưng lời hắn vừa dứt.

Cửa điện liền bị người ta đạp văng.

Bùi Tịch sững sờ.

Hình như không ngờ lúc này lại có người tới.

Còn dám đạp cửa Đông cung.

Ta nhìn về phía cửa.

Thì ra là Hoàng hậu và Tạ Trác đang đứng đó.

Kẻ vừa đạp cửa, hiển nhiên chính là Tạ Trác.

Hắn cong môi, vẫy tay với ta: "Oản Oản, lại đây."

Ta vội vàng chạy tới, nắm chặt lấy ống tay áo hắn.

Trước khi đến, ta đã sai người gửi cho hắn một lá thư.

Nếu trong vòng nửa canh giờ mà ta không về phủ.

Thì để hắn vào cung tìm Hoàng hậu.

Hắn là cháu của Hoàng hậu, từ nhỏ đã thường xuyên ra vào cung, chuyện này đối với hắn chẳng hề khó khăn.

Trăng đã l*n đ*nh đầu.

Hoàng hậu bước tới trước mặt Bùi Tịch, hung hăng giáng cho hắn một cái tát.

 

"Ngươi còn muốn hoang đường đến bao giờ nữa?"

"Trước đây ngươi muốn cưới Thẩm Thù, bổn cung đã đồng ý. Ngươi tráo đổi người, lừa gạt bổn cung hơn nửa năm, bổn cung cũng không tính toán với ngươi. Thế nhưng giờ đây, ngươi lại muốn cướp vợ của Tạ Trác, hắn cùng ngươi lớn lên từ nhỏ, vừa là huynh đệ, lại vừa là quân thần, sao ngươi có thể làm ra chuyện như vậy?"

Bùi Tịch liếc nhìn ta và Tạ Trác ở không xa.

Hắn cụp mắt xuống.

"Nhi tử chỉ làm càn lần này là cuối cùng, giao Oản Oản cho cô, sau này cô sẽ không bao giờ làm chuyện này nữa."

Hoàng hậu tức quá hóa cười.

"Lần trước ngươi muốn cưới Thẩm Thù, cũng nói là lần cuối cùng đó."

Bùi Tịch trầm giọng.

"Lần này khác."

"Cô đối với nàng ấy, là chân tâm."

16.

Đó là câu cuối cùng ta nghe được.

Dẫu sao cũng là chuyện mật của thiên gia.

Ta và Tạ Trác rời khỏi Đông cung.

Hắn thở dài.

"Đợi thành hôn rồi, ta đưa nàng đi đây đó chơi nhé."

"Kinh thành phồn hoa, nhưng cũng thật quá mức bí bách."

Ta nhìn vào mắt hắn: "Được."

Không lâu sau, ta và Tạ Trác thành thân.

Bùi Tịch không tới.

Nhưng lại sai người gửi quà.

Là một khối san hô đỏ, nhìn qua liền biết là bảo vật hiếm có thời bấy giờ.

Nhưng ta chỉ nhìn một cái, rồi bảo người cất đi.

Sau khi thành hôn.

Phụ thân và mẫu thân đã tìm đến ta hai lần.

Họ liên tục thở dài.

"Không biết vì sao, Thái tử lại chán ghét tỷ tỷ của con, nó hiện tại một mình trong Đông cung, người gầy rộc đi, cũng không còn thích nói chuyện nữa."

"Chúng ta đến thăm, hỏi chuyện, nó cũng chỉ khóc, nói không nên quay về kinh thành."

Ta nói: "Chuyện Đông cung, sau này đừng kể với con nữa."

"Hai người cũng bớt qua lại đi."

Suy cho cùng, nếu lúc đầu tỷ ấy không nảy sinh tâm tư vặn vẹo, bắt buộc ta thay thế mình, mà tự thân đi chịu khổ ải đó, thì hôm nay, có lẽ đã có một kết cục khác.

Hoàng hậu tuy nghiêm khắc.

Nhưng những quy củ đó, thực sự đều là muốn giúp tỷ ấy trở thành một Thái tử phi xứng chức.

Tháng năm năm ấy, ta và Tạ Trác cùng nhau tới Lương Châu.

Chàng dạy ta cưỡi ngựa.

"Ưm, nắm chặt dây cương này, sau này nàng muốn đi đâu thì đi đó."

Ta mỉm cười, đáp: "Được."

Năm sau, tại Túc Châu, ta nghe thấy bách tính bàn tán.

Rằng Thái tử phi đã qua đời.

Thái tử ngày ngày chìm trong u uất, chẳng bao lâu sau lại làm phật lòng Thánh thượng, bị giam lỏng.

"Ta từng gặp vị Thái tử phi này rồi, là một tiểu cô nương rất hoạt bát, đi theo một gánh hát. Mỗi lần nàng xuất hiện, xung quanh đều là các vị công tử nhà giàu tới xem hát."

Nghĩ lại, có lẽ nàng ấy và Bùi Tịch đã gặp nhau như vậy.

"Xì, ai mà tin chứ, đó là Thái tử phi, cành vàng lá ngọc, sao có thể đi hát cùng người khác được?"

"Ta có khi nào nói dối đâu? Ngươi không tin thì thôi."

Nghe đến đây, Tạ Trác từ phía xa đi tới, trên tay còn cầm chiếc kẹo đường mua cho ta.

"Nàng nếm thử xem, rất ngọt."

Ta nhận lấy, mỉm cười dịu dàng.

"Ừm."

 

HẾT