Ngồi lên xe ngựa.
Ta vẫn còn lâu mới hoàn hồn lại được.
Ngay lúc nãy, Tạ Trác nói với ta rằng chàng đã gặp ta từ rất sớm.
"Khi đó nàng mới chín tuổi, còn nhỏ tuổi nhưng rất trầm tĩnh, đã chia cho ta một miếng bánh điểm tâm."
Vậy nên sau này, chàng vừa nhìn liền nhận ra Thái tử phi trong Đông cung thực chất là ta giả mạo.
Nhưng đây là tội khi quân, chàng không tiện vạch trần.
Chỉ có thể âm thầm chiếu cố ta.
Ta nhận lấy chiếc khăn tay chàng đưa, tỉ mỉ hồi tưởng lại chuyện cũ: "Vậy nên, lần đó ta bị Hoàng hậu phạt quỳ, chàng tới một chuyến, người nọ liền đột ngột bảo ta trở về."
......
"Ta bị kẻ khác h.ã.m hại, thêu hỏng chiếc khăn tay Hoàng hậu giao cho, cũng là chàng sai người tìm một chiếc y hệt rồi đưa tới trước mặt ta?"
Đêm mưa tĩnh mịch, rất nhanh sau đó, xe ngựa liền tới ngoài cửa lớn phủ họ Thẩm.
Khi xuống xe, ta khựng bước chân lại.
Gọi tên chàng.
"Tạ Trác."
"Ta đây."
Ta nói: "Nếu chàng thực sự yêu mến ta, vậy hãy tới cầu hôn đi."
12.
Rất nhanh, hôn sự giữa ta và Tạ Trác liền được định đoạt.
Trưởng tỷ còn đặc biệt trở về một chuyến.
Tỷ ấy dường như trút được gánh nặng, đối đãi với ta cũng hòa khí hơn nhiều.
"Hôn sự định được là tốt rồi."
Ta không muốn ứng phó với tỷ ấy nữa, rút cánh tay ra khỏi tay tỷ ấy: "Ừ, rất tốt."
Chỉ trong một sớm một chiều, ta nhận được không ít thiệp mời.
Trong lòng ta hiểu rõ, họ đều là nể mặt Tạ Trác mà thôi.
Trong số đó, có cả một tấm thiệp từ phủ Trưởng công chúa.
Trưởng công chúa đối đãi với ta rất tốt.
Khi ta còn làm Thái tử phi, người đã nhiều lần chiếu cố ta.
Chỉ là sau này khi ta và trưởng tỷ trở về vị trí cũ, trưởng tỷ liền cực kỳ ít qua lại với người.
Ta tới phủ công chúa.
Người nắm tay ta thưởng hoa một lát, rồi tặng ta một chiếc trâm cài: "Đây là vật ta từng đeo khi xuất giá, tặng lại cho nàng."
Ta sửng sốt: "Cái này quá quý giá rồi."
Người thở dài, giọng nói rất nhẹ: "Thái tử hồ đồ, lại làm liên lụy nàng phải chịu ủy khuất, đây là bản cung bù đắp cho nàng, cũng là ý của Hoàng hậu, nàng nhận lấy đi."
"
Ta sững sờ.
Người nói: "Hai người tuy giống nhau, nhưng rốt cuộc lại khác biệt quá xa, các nàng hoán đổi chưa được bao lâu, ta và Hoàng hậu liền nhận ra rồi."
"Nhưng Thái tử lại si mê nàng ấy, chuyện này cũng đã ầm ĩ lâu như vậy, Hoàng hậu không muốn mẹ con lại nảy sinh hiềm khích nên mới nhẫn nhịn."
"Người đã nói, đến lúc đó sẽ đích thân ban hôn cho nàng và Tạ Trác."
Ta nhịn dòng lệ.
"Vâng."
Nói xong, Trưởng công chúa liền đi trò chuyện cùng người khác.
Ta đứng tại chỗ, thưởng hoa một lúc, đúng lúc định rời đi thì phía sau bỗng truyền tới một giọng nói ôn nhuận.
"Thẩm nhị cô nương."
Ta quay người lại, liền nhìn thấy Phó Vân Từ.
Vừa thấy ta, thần sắc y chợt thoáng qua vẻ ngẩn ngơ.
Sau đó, y lên tiếng: "Dạo gần đây nhị cô nương khỏe chứ? Nghe nói nàng đã đính hôn rồi."
Ta gật đầu.
Y nhìn chằm chằm vào ta: "Đây là ý của nàng? Hay là có kẻ nào ép buộc nàng?"
Ta và Phó Vân Từ vốn chẳng thân thiết gì.
Thậm chí, vì sự cự tuyệt của y mà ta đã phải chịu không ít lời ra tiếng vào.
Sắc mặt ta trầm xuống.
"Việc này dường như không liên quan gì đến Phó công tử thì phải."
Y mím môi, không hề tức giận mà ngược lại còn hết sức kiên nhẫn lên tiếng.
"Nếu nàng không ưa hắn, ta nguyện cưới nàng, để nàng làm chính thất, sau này tuyệt đối không nạp th.i.ế.p, chỉ có mình nàng mà thôi."
Ta ngước mắt, chạm phải ánh nhìn nghiêm túc của y.
Một lúc lâu sau, ta mới nói.
"Không cần đâu."
"Ta thật lòng yêu người ấy."
Đúng lúc này, phía sau bỗng vang lên giọng nói của Tạ Trác.
Chàng tặc lưỡi một tiếng: "Phó tam lang danh tiếng lẫy lừng thiên hạ, sao sau lưng lại đi phá hoại hạnh phúc của người khác thế này?"
Phó Vân Từ quay đầu.
"Nhưng nàng ấy lúc đầu..."
Chưa đợi y nói xong, Tạ Trác đã phất tay, vẻ mặt đầy chán ghét: "Lúc đầu cái gì? Đừng có tự mình tô son trát phấn lên mặt nữa, nàng ấy chưa từng thích ngươi từ đầu tới cuối."
Phó Vân Từ ngẩn người, nhìn xuống cái bóng của ta và Tạ Trác đang đứng cạnh nhau trên mặt đất: "Thứ lỗi, là ta lỡ lời rồi."
13.
Ngày hôm sau, trong cung quả nhiên ban xuống thánh chỉ ban hôn.
Ngày đại hôn được ấn định vào hai tháng sau.
Không chỉ vậy, Hoàng hậu còn đặc biệt phái người đến giúp lo liệu hôn sự của ta.
Mọi việc lớn nhỏ chẳng cần đến phụ thân, mẫu thân phải bận lòng.
Mẫu thân có chút thất vọng: "Thế này thì còn ra thể thống gì nữa?"
Ta không bận tâm nữa, chỉ chuyên tâm làm việc của mình.
Hai ngày sau, trên phố có lễ hội hoa đăng.
Tạ Trác mời ta đi xem.
Khi trở về, trên tay ta đã xách theo hai chiếc đèn lồng thỏ.
Chàng nhướng mày: "Đẹp chứ?"
Ta gật đầu, mỉm cười với chàng: "Ừm."
Chàng đưa ta đến trước cổng lớn rồi mới quay về Tạ phủ.
Ta dõi theo bóng lưng chàng rời đi, giây tiếp theo, liền nghe thấy phía sau vang lên một giọng nói đầy tức giận.
"Nàng đính hôn với hắn rồi sao?"
Ta quay lại.
Liền nhìn thấy Thái tử Bùi Tịch đã lâu không gặp.
Hắn đứng ở đó, vạt áo nhuốm bụi, dưới mắt còn hằn lên quầng thâm.
Có thể thấy rõ, hẳn là hắn đã vất vả bôn ba cả một quãng đường.
Ta đáp: "Phải."
Hắn bước tới gần ta, gần như là chất vấn.
"Lúc cô rời đi, rõ ràng đã dặn nàng phải đợi cô!"
Ta khó hiểu: "Vậy thì sao?"
Hắn vươn tay, nắm chặt lấy vai ta: "Cô vốn đã sắp xếp xong xuôi, sẽ cưới nàng làm trắc phi."
"Đợi tương lai cô đăng cơ, sẽ phong nàng làm Hoàng hậu."
"Việc đầu tiên cô làm khi trở về kinh là đến gặp nàng, vậy mà trên đường, lại chỉ nghe thấy tin nàng và Tạ Trác định hôn, nàng có biết lòng cô đau đớn thế nào không?"
Ta sững sờ, đại não trống rỗng.
Nhưng từ đầu tới cuối, ta nào có chút tâm tư nào với hắn đâu.
Nghĩ vậy, ta liền nói ra hết.
Nghe vậy, Bùi Tịch suýt chút nữa đứng không vững.
Yết hầu hắn khẽ cuộn.
"Phu thê nửa năm, đối với cô, nàng chưa từng có một chút rung động nào sao?"
Ta gật đầu: "Phải."
Hắn cười lạnh.
"Thẩm Oản."
"Nàng thật vô tình."
14.
Tỷ tỷ hoàn toàn không hay biết chút tâm tư nào của Bùi Tịch.
Mỗi lần đến phủ Thẩm, trong miệng nàng vẫn chỉ toàn là Điện hạ của mình.
Nàng kể hắn lại tặng nàng bảo vật gì.
Kể hắn đối với nàng thâm tình sâu nặng ra sao.
Hôn kỳ của ta và Tạ Trác cũng đã cận kề.
Chẳng biết từ bao giờ, nàng đã rất lâu không trở về phủ.
Cho đến vài ngày trước khi ta và Tạ Trác thành thân.
Trong cung truyền tin, tỷ tỷ ngã bệnh.
Nàng cho người nhắn lại, nói muốn gặp ta.
Đây là mệnh lệnh của nàng với tư cách là Thái tử phi.
Ta vạn phần không muốn.
Nhưng chỉ còn cách đến một chuyến.
Thế nhưng khi đến Đông cung, người ta nhìn thấy lại là Bùi Tịch.