Bị Người Vợ Mang Bảy Nhân Cách Hiểu Lầm Là Tra Nữ

Chương 9: Vợ ơi, cho ăn no

Cố Phỉ dường như cố ý muốn "đối đầu" với nàng, cô ôm chặt lấy thắt lưng nàng từ phía sau, chóp mũi di chuyển từng chút một, khẽ khàng hít hà hương thơm nơi sau gáy Tống Yến Nhiên. Hơi thở thanh khiết cùng cơ thể mềm mại của cô tất nhiên cũng được Tống Yến Nhiên cảm nhận trọn vẹn.

Cơ thể đang căng cứng vô thức thả lỏng, Tống Yến Nhiên đỏ mặt trong bóng tối, hồi lâu sau mới nhắm mắt thấp giọng lên tiếng.

"Cố Phỉ, em mà còn trêu ghẹo giáo viên nữa, chị sẽ sang phòng khách ngủ đấy."

"..."

"Cô giáo Tống ngủ ngon." 

Cố Phỉ đã hết chiêu trò, ngay lập tức ngoan ngoãn trở lại, nằm nghiêng lặng lẽ ngắm nhìn bóng lưng của Tống Yến Nhiên, cho đến khi nhận được một câu chúc ngủ ngon dịu dàng của nàng mới chịu nhắm mắt.

...

Khoảng một tiếng sau, hoặc lâu hơn thế, lắng nghe nhịp thở đều đặn của Tống Yến Nhiên bên cạnh sau khi đã ngủ say, Cố Phỉ hoàn toàn không có chút buồn ngủ nào, chậm rãi mở mắt. Cô nhẹ nhàng rời giường, cầm điện thoại đi ra ban công.

Cửa kính ngăn cách hai không gian. Trong màn đêm, Cố Phỉ tựa vào lan can ban công, thẫn thờ nhìn chiếc vòng trên cổ tay mình.

Sau khi ngoảnh lại nhìn Tống Yến Nhiên vẫn đang ngủ yên trong phòng, cô khẽ cong môi, sau đó hơi chau mày, bắt đầu đặt lịch hẹn với bác sĩ tư vấn trên điện thoại.

Nhưng sau khi đặt lịch xong, Cố Phỉ vẫn thấy không yên tâm, cô bèn tìm kiếm một số từ khóa liên quan trên trang web.

'Diễn viên nhập vai quá sâu, ảo tưởng bản thân mình là một người khác'...

Hàng loạt tài liệu hiện ra, Cố Phỉ mím môi đọc chăm chú từng dòng mà không hề hay biết rằng, trong phòng ngủ phía sau lưng, người đáng lẽ phải đang ngủ say cũng đã thức giấc.

Bật chiếc đèn ngủ nhỏ bên cạnh giường, Bùi Dao có chút khó hiểu tựa lưng vào đầu giường, vừa quan sát căn phòng lạ lẫm trước mắt, vừa đưa tay xoa xoa bụng mình.

"Sao lần nào tỉnh lại cũng đói thế này..."

Nhỏ giọng phàn nàn, Bùi Dao tung chăn bước xuống giường định đi tìm đồ ăn.

Biệt thự đêm khuya yên tĩnh và trống trải, nàng men theo cầu thang mà đi xuống, cho đến khi nhìn thấy vị trí phòng bếp mới thầm thở phào nhẹ nhõm.

Mang dép lê chạy lạch bạch tới, Bùi Dao vừa thắc mắc trong lòng không biết mình đổi nhà từ bao giờ, vừa nhanh nhẹn mở tủ lạnh.

Ánh mắt nàng sáng rực khi chạm vào những phần tráng miệng ướp lạnh bên trong.

Thậm chí không kịp quay lại phòng ngủ, Bùi Dao vốn đã bị cơn đói đánh bại liền ngồi xổm xuống đất nếm thử từng miếng nhỏ.

Khi tiếng bước chân vang lên sau lưng, nàng đã ăn đến phần thứ hai.

Tư thế thả lỏng và thong dong, tùy ý tựa vào bàn đảo bếp rộng rãi sạch sẽ ở sau lưng, đôi chân thon dài lộ ra dưới lớp áo ngủ khẽ đung đưa vì tâm trạng tốt.

Cố Liễm nửa đêm khát nước đi xuống lầu chỉ lười biếng liếc nhìn về phía đó một cái. Vì không bật đèn, lại chỉ thấy bóng lưng, Cố Liễm theo bản năng coi người trước mặt là Cố Phỉ.

Không có hứng thú bắt chuyện, Cố Liễm lấy một lon bia, định quay lên lầu, nhưng sực nhớ ra điều gì đó, nên lại đặc biệt dừng bước.

"Cố Phỉ, cô lạm tình thì tôi không có ý kiến, nhưng đừng làm ảnh hưởng đến hình ảnh tập đoàn."

"... Cái gì cơ?"

Bùi Dao đang chìm đắm trong đồ ngọt bỗng bị giọng nói đột ngột vang lên sau lưng làm cho giật mình. Nàng không ngờ trong nhà mình lại đột nhiên xuất hiện một người xa lạ.

Còn mở miệng nói một câu kỳ quặc như thế.

Phản ứng và giọng nói của nàng cũng khiến Cố Liễm nhận ra mình đã nhận nhầm người. Chị nhíu mày, nhìn chằm chằm gương mặt mờ ảo trong bóng tối một hồi mới nhớ ra dì Tôn có nói hôm nay Cố Phỉ dẫn bạn về nhà.

"Cô..."

Cố Liễm xoay người định tiến lại gần phía Bùi Dao, nhưng bị Cố Phỉ - người vừa phát hiện vợ mình biến mất - cắt ngang.

"Vợ ơi..."

Tưởng Tần Thanh Vi thực sự qua phòng khách ngủ riêng, Cố Phỉ có chút sốt ruột chạy ra khỏi phòng. Giọng nói đã cố ý hạ thấp nhưng vẫn không giấu nổi vẻ hoảng loạn của cô được hai người dưới lầu nghe thấy rõ mồn một trong đêm vắng.

Khẽ chau mày, Cố Liễm dẹp bỏ ý định mở lời với Bùi Dao, cầm lon bia xoay người lên lầu.

"Cô ấy ở dưới lầu."

Khi Cố Phỉ từ căn phòng khách trống không bước ra, Cố Liễm thản nhiên nhắc nhở khi đi ngang qua cô.

"... Chị."

Cố Phỉ sững người vì không ngờ đụng phải Cố Liễm, sau khi nhận ra lời nhắc của chị mình, cô gật đầu rồi chạy vội xuống lầu.

Phía sau cô là ánh mắt đầy thâm ý của Cố Liễm.

Nếu chị nhớ không lầm, chiều nay dì Tôn còn nói Cố Phỉ và người phụ nữ này chỉ là quan hệ bạn bè...

Bạn bè mà cũng có thể gọi "vợ" à. 

Ha.

Cười lạnh một tiếng, Cố Liễm nhếch môi.

Cố Phỉ tốt nhất là đừng vì đời tư cá nhân mà làm ảnh hưởng đến hình ảnh của tập đoàn...

***

"Cô vừa... gọi tôi là gì?"

Trong bếp ở tầng một, Bùi Dao nhìn Cố Phỉ trước mặt với vẻ khó tả.

Theo trí nhớ của nàng, nàng và Cố Phỉ mới chỉ vừa đính hôn, thậm chí hai người mới gặp nhau có hai lần, sao Cố Phỉ lại có thể tự nhiên như đã quen, đến mức đón nàng về sống chung mà không báo một tiếng, thậm chí còn gọi vợ luôn rồi?

"... Cô giáo Tống."

Mím môi, Cố Phỉ hiểu ý khẽ đổi cách xưng hô.

Không ngờ đôi mày Bùi Dao lại càng nhíu chặt hơn.

Nàng rũ mắt nhìn phần đồ ngọt trên tay, lại múc một muỗng cho vào miệng, vừa ăn vừa lặng lẽ đối mắt với Cố Phỉ.

"Sao vậy?"

Sự nghi ngờ và giận dữ trong mắt nàng làm Cố Phỉ ngơ ngác.

"Đây là nhà của cô à?"

Đến khi ăn xong phần đồ ngọt trên tay, Bùi Dao mới bình tĩnh lên tiếng.

"Ừm."

Cố Phỉ dần nhận ra có điều gì đó không đúng, vô thức chạm vào chiếc vòng trên tay.

"Người phụ nữ lúc nãy là chị của cô?"

"... Đúng."

Đối diện với sự xét nét ngày càng nặng nề trong mắt Bùi Dao, Cố Phỉ lặng lẽ đứng thẳng người, thử thăm dò.

"Có chuyện gì sao?"

Bùi Dao không nói gì, chỉ đặt đĩa sang một bên, khoanh tay đi quanh Cố Phỉ một vòng, vừa nhìn vừa cười lạnh.

"Cố Phỉ, tôi thừa nhận cô rất xinh đẹp, tôi cũng không phải hoàn toàn không có cảm giác với cô, nhưng..."

Trong lúc Cố Phỉ còn đang thẹn thùng vì lời khen thẳng thắn của vợ, thì Bùi Dao đột ngột đổi tông giọng, trực tiếp duỗi tay túm lấy cổ áo cô.

"Đó cũng không phải là lý do để cô có thể léng phéng sau lưng tôi."

"... Em không có."

Đối diện với ánh mắt giận dữ của Bùi Dao, Cố Phỉ chậm rãi giơ hai tay lên phủ nhận để chứng minh sự trong sạch.

"Thế à?"

Được ánh mắt trong trẻo mềm mại của cô nhìn chăm chú, Bùi Dao mím môi, vẻ mặt hơi mất tự nhiên.

"Vậy cô nói xem, tại sao chị cô lại bảo cô lạm tình, còn nữa... Cô giáo Tống là ai?"

Nhận ra mình hơi thô lỗ, Bùi Dao buông cổ áo Cố Phỉ ra, nhưng lớp áo ngủ mỏng manh sớm đã bị nàng kéo lệch làm cho hỗn loạn.

Cổ áo gần như mở rộng.

Để lộ một bên vai và xương quai xanh tinh tế của Cố Phỉ.

Mà bản thân Cố Phỉ lại hoàn toàn không hay biết.

Vô thức tiến lên phía trước, Cố Phỉ khẽ nắm lấy lòng bàn tay nàng.

"Em thực sự không có."

Nhất thời không nghĩ ra cách giải thích, Cố Phỉ chỉ có thể chân thành phủ nhận, cố gắng khiến Tần Thanh Vi trước mắt tin tưởng mình.

Mà vì sự tiếp cận và tư thế hơi cúi người của cô, Bùi Dao lại được một phen ngắm nhìn toàn cảnh.

Gương mặt hơi đỏ lên, nàng tình không tự chủ được mà đưa tay chạm nhẹ một cái.

"... Vợ ơi."

Cố Phỉ lúc này mới chậm chạp đỏ mặt nhìn nàng.

"Tạm thời tin cô, nhưng nếu cô bị tôi bắt quả tang dám ăn vụng, chúng ta sẽ hủy hôn ước..."

Vốn đã hoàn toàn chìm đắm trong sắc đẹp, Bùi Dao liền nắm chặt lòng bàn tay, gần như cởi bỏ một nửa áo ngủ của Cố Phỉ, nhưng miệng vẫn không quên cảnh báo cô.

"Dạ."

Lần đầu tiên thấy Tần Thanh Vi trực tiếp bộc lộ d*c v*ng chiếm hữu với mình như thế, Cố Phỉ đỏ mặt gật đầu.

Bùi Dao đã sớm mê muội đến mức gần như rúc vào lòng cô, Cố Phỉ một tay ôm lấy nàng, ánh mắt lơ đãng rơi lên đĩa đồ ngọt đặt bên cạnh.

Đĩa trống không, có tới hai cái.

Cố Phỉ hơi ngạc nhiên rũ mắt nhìn Bùi Dao đang say đắm trong lòng mình, vừa thấy buồn cười vừa thấy xót xa.

"Bữa tối chị chưa ăn no sao? Còn đói không?"

"... Ưm, đói..." 

Bùi Dao vô thức đáp lời, khi đang ép người ta vào cạnh bàn bếp định thân mật.

"... Cô định cho tôi ăn no sao?"

Cổ áo của hai người đều hỗn loạn như nhau, khi da thịt chạm nhau, Bùi Dao ôm lấy cổ cô, nụ cười chứa đựng ý vị sâu xa.