Bị Người Vợ Mang Bảy Nhân Cách Hiểu Lầm Là Tra Nữ

Chương 10: Vợ ơi, không được?

Yết hầu khẽ chuyển động, Cố Phỉ liếc nhìn xuống phía dưới bụng của nàng, hàng mi run rẩy dời tầm mắt đi chỗ khác.

"Để em nấu mì cho chị ăn nhé."

Bọn họ trước khi ngủ vừa mới bôi thuốc xong, Cố Phỉ biết thân thể Tần Thanh Vi vẫn chưa hồi phục, lúc này hoàn toàn không phải thời điểm thích hợp để thân mật.

"..."

Nhìn bóng lưng cô vừa chỉnh lại cổ áo vừa xoay người tìm nguyên liệu trong tủ lạnh. Vừa mới bị từ chối khéo, Bùi Dao dần tỉnh táo lại khỏi cơn mê đắm.

Trong đầu nàng vẫn văng vẳng câu nói ban nãy của Cố Liễm, đôi mắt Bùi Dao khẽ nheo lại.

Nàng ôm lấy Cố Phỉ từ phía sau, một bàn tay chậm rãi luồn vào cổ áo cô vừa mới sửa sang lại.

"Sao thế, vì dồn hết sức lực lên người phụ nữ khác rồi, nên mới không còn hứng thú với tôi nữa à?" 

Theo giọng nói trầm thấp đầy dẫn dụ của Bùi Dao, Cố Phỉ cũng cảm thấy mình bị nàng bóp nhẹ một cái.

"... Không phải đâu."

Trong nháy mắt, lực tay mở cánh cửa tủ lạnh buông lỏng, Cố Phỉ vừa xấu hổ vừa vội vàng phủ nhận, trên trán lập tức rịn ra một tầng mồ hôi mỏng.

Lòng bàn tay trái vì cảm giác đau đớn và k*ch th*ch này mà ghì chặt lên cửa tủ lạnh, những đốt ngón tay trắng trẻo thon dài dùng sức bám trụ, Cố Phỉ xấu hổ đến mức hoàn toàn không dám cúi đầu.

"Em chỉ là đi làm quá mệt mỏi thôi, thật đấy..." 

Nói đoạn, Cố Phỉ mặt đỏ tai hồng đưa tay phủ lên mu bàn tay Bùi Dao, muốn nàng tha cho mình.

Cứ tiếp tục thế này, Cố Phỉ cảm thấy mình chắc chắn cũng sẽ bị sưng lên mất.

Bởi vì mơ hồ cảm nhận được Tần Thanh Vi lúc này đang ở trong một thân phận mới, lại liên tưởng đến hai lần trước mình chọc nàng "đột nhiên nổi giận", Cố Phỉ đã bắt đầu có chút giác ngộ.

Trong lúc Tần Thanh Vi đang ở trong thân phận mới, tốt nhất là Cố Phỉ không nên nhắc đến các nhân cách khác, cũng như bất kỳ chuyện gì xảy ra trong thời gian đó.

Cố Phỉ một mặt nhỏ giọng cầu xin tha thứ, một mặt thầm "ghi sổ" những hành động thô lỗ của Tần Thanh Vi đối với mình.

Đợi đến khi bệnh của vợ khỏi hẳn, cô nhất định phải đòi lại tất cả những "khổ hình" này mới được.

"Đừng mà... vợ ơi..."

Ngay khi Cố Phỉ còn đang mải suy nghĩ vẩn vơ, Bùi Dao đã thuận theo ý cô mà nới lỏng lực tay.

Nhưng chưa kịp để Cố Phỉ thở phào, cô liền cảm nhận được Bùi Dao lại đổi chiêu thức mới.

Đầu ngón tay khẽ búng nhẹ.

Cố Phỉ bị trêu chọc đến mức gương mặt đỏ bừng như muốn nhỏ máu.

"Chị..."

Vì quá k*ch th*ch, hốc mắt Cố Phỉ không kìm được mà ngân ngấn nước.

Nhìn thấy ánh mắt mềm yếu đỏ hoe ấy, Bùi Dao không tự chủ được mà ép mạnh Cố Phỉ vào cửa tủ lạnh.

"Chỉ là tán tỉnh thôi mà, ai bảo em dám nói mệt..."

Vừa nói, Bùi Dao chủ động dắt tay cô đặt lên đai lưng của mình, rồi mang theo thần sắc triền miên mà hôn nhẹ lên đầu ngón tay Cố Phỉ.

"Thân ái, em không được làm tôi thất vọng đâu."

"Em..."

Hàng mi run rẩy không ngừng, một giọt nước mắt vừa đọng trên mi Cố Phỉ cũng theo đó mà rơi xuống.

Rơi trúng vào phần cổ áo hơi mở của Bùi Dao đang dán sát, rồi chậm rãi trượt dài trên làn da mềm mại.

"Nóng quá..."

Trong lúc Cố Phỉ thẹn thùng rũ mắt, Bùi Dao cười khẽ ôm lấy cổ cô, giọt nước mắt kia lại bị nàng cọ ngược lên lồng ngực Cố Phỉ.

Ánh mắt Bùi Dao nhìn cô như chứa móc câu, khiến Cố Phỉ không kìm lòng được mà cúi đầu.

Những sợi tóc trên đỉnh đầu cô cọ vào cằm Bùi Dao, khiến nàng trong cơn ngứa ngáy vô thức phát ra tiếng th* d*c trầm thấp.

Cố Phỉ tiến sâu hơn một chút.

Nhưng Bùi Dao vẫn chưa hài lòng với sự v**t v* hời hợt này.

"Em không muốn đối xử với tôi giống như tôi lúc nãy sao?"

Bùi Dao kh* c*n v*nh t** cô, thúc giục khi Cố Phỉ còn đang vùi đầu mê đắm.

Gương mặt đỏ bừng, Cố Phỉ cắn môi chậm rãi thăm dò.

Trong thần sắc dần trở nên mê ly của Bùi Dao, Cố Phỉ mơ hồ nghĩ rằng, xem ra cô chẳng cần đợi đến sau này mới tìm vợ để "đòi lại công đạo" đâu, vì ngay lúc này cô đã bị vợ mê hoặc đến thần hồn điên đảo rồi.

Khi được Bùi Dao dỗ dành ngồi thụp xuống, Cố Phỉ nắm lấy bắp chân nàng, cuối cùng mới từ trong d*c v*ng say người miễn cưỡng khôi phục lý trí.

Nhìn làn da ửng hồng trước mắt, cô đỏ mặt giúp Bùi Dao mặc lại bộ quần áo đã tuột mất một nửa.

"..."

Tựa vào cạnh bàn, vốn đã chuẩn bị sẵn sàng để nhập cuộc - Bùi Dao ngơ ngác mở mắt nhìn cô.

"Vợ ơi, em... hôm nay em thực sự hơi mệt."

Dưới cái nhìn chăm chăm của nàng, Cố Phỉ né tránh, nhỏ giọng nhưng kiên định lên tiếng.

"Chúng ta lên lầu ngủ đi..."

Nhận ra bầu không khí xung quanh im lặng đến đáng sợ, giọng nói của Cố Phỉ càng lúc càng nhỏ dần.

Cô có dự cảm, đêm nay cô chắc chắn lại làm vợ giận nữa rồi.

Nhưng ngoài dự đoán, Bùi Dao không nói gì nhiều, chỉ lạnh lùng kéo Cố Phỉ từ dưới đất đứng dậy. Nàng chăm chú quan sát sắc mặt cô, rồi dùng ngón tay mân mê khóe môi cô với thần sắc phức tạp, sau đó mới khẽ đáp một câu.

"Tôi biết rồi."

Ngay khi Cố Phỉ định mỉm cười vui sướng vì sự thấu hiểu của vợ, thì câu nói tiếp theo của Bùi Dao lại khiến cô đứng hình tại chỗ.

"Em mới hai mươi lăm tuổi mà đã đến mức 'hữu tâm vô lực' rồi, vậy sau này phải làm sao?"

Nói xong, Bùi Dao nhìn cô mà thở dài đầy ưu tư, ngay cả bóng lưng xoay người rời đi cũng toát lên vẻ nuối tiếc.

"Tôi còn chưa đến ba mươi tuổi nữa mà, đã phải buộc lòng sống cảnh hôn nhân không t*nh d*c rồi, ầy..."

"..."

Bùi Dao bước đi mỗi lúc một xa. Nhìn bóng dáng nàng biến mất trên lầu, Cố Phỉ vừa nhận một vố mỉa mai đau đớn đành phải cố nén cơn thúc giục muốn đuổi theo bế thốc vợ lên giường để chứng minh bản thân. Cô hít một hơi thật sâu đầy bất lực.

...

Đợi đến khi Cố Phỉ thu xếp xong tâm trạng, rửa sạch hai cái đĩa trống không rồi lên lầu, Bùi Dao trong phòng ngủ cũng đang đợi cô.

Nhìn Bùi Dao đang ngồi khoanh chân ở giữa giường, Cố Phỉ mấp máy môi, vẫn quyết định thanh minh cho mình một chút.

"Vợ ơi, không phải em bị bất lực, mà là..."

"Là cái gì?"

Trong lúc Cố Phỉ còn đang cân nhắc một cái cớ hợp lý, Bùi Dao tùy ý liếc nhìn cô một cái, rồi cầm hai chiếc điện thoại đặt trước mặt lên cho cô xem.

"Cái nào là của em?"

Hai chiếc điện thoại màu trắng cùng kiểu dáng được nàng cầm trên tay. Cố Phỉ vô thức tiến lại gần, cẩn thận phân biệt một chút.

"Cái bên tay phải."

"Ồ..."

Thuận tay ném chiếc còn lại sang một bên, Bùi Dao nắm cổ tay Cố Phỉ, kéo cô lên giường.

"Tôi xem được không?"

Sững người một lát, đã hoàn toàn bị dắt mũi sang chuyện khác - Cố Phỉ nhẹ nhàng gật đầu.

"Được chứ."

Bùi Dao khẽ cong môi, nàng đã đợi câu trả lời này từ lâu, liền bấm mở khóa màn hình.

"Mật khẩu là gì?"

"Sinh nhật của chị."

Cố Phỉ ngồi cạnh nàng, hỏi gì đáp nấy.

Đầu ngón tay khẽ khựng lại, Bùi Dao nhướng mày, hừ nhẹ một tiếng rồi mới nhập bốn con số vào màn hình.

Cố Phỉ thấy rõ Bùi Dao có vẻ rất hài lòng với câu trả lời của mình.

Cô mỉm cười, duỗi tay ôm lấy eo nàng, nhỏ giọng bên tai nũng nịu: "Vợ ơi, em thực sự không phải là 'không được' đâu..."

Thế nhưng ở bên cạnh cô, khi nhìn thấy dòng chữ "Mật khẩu sai" xuất hiện trên màn hình, sắc mặt Bùi Dao không còn tốt đẹp như vậy nữa.

Nàng không đáp lại Cố Phỉ, chỉ lạnh lùng nhập lại ngày sinh của mình một lần nữa.

Kết quả nhận được vẫn là "Mật khẩu sai".

Nhưng lúc này Cố Phỉ vẫn mải mê làm nũng mà hoàn toàn không hay biết chuyện gì đang xảy ra.

"Vợ ơi, chị thực sự hết đói rồi sao..."

Ngoại trừ việc thân mật, thì bất cứ chuyện gì khác Cố Phỉ cũng đều sẵn lòng. Cô đã nằm rạp xuống đùi Bùi Dao, gò má rúc vào dưới vạt áo ngủ của nàng. Khi nói chuyện, bờ môi cô gần như dán sát vào làn da bụng mềm mại của nàng.

Giọng nói nghèn nghẹt nghe cực kỳ đáng yêu.

Bùi Dao nhìn cô với thần sắc phức tạp, đưa tay xoa đầu cô cho có lệ. Suy nghĩ một chút, nàng đổi sang chiếc điện thoại còn lại.

Dù sao hai chiếc điện thoại giống hệt nhau, Cố Phỉ nhận nhầm cũng là chuyện thường tình.

Trong khi nàng tiếp tục thử mật khẩu, Cố Phỉ lại một lần nữa ngậm lấy đóa tường vi. 

Cùng lúc đó, Bùi Dao mở khóa điện thoại thành công, tâm trạng tốt lên khiến nàng khẽ gồng nhẹ đùi để Cố Phỉ có thể tiến vào sâu hơn.