Trong bầu không khí và cái ôm an tâm này, ý thức của Cố Phỉ nhanh chóng trở nên mờ mịt.
Nhưng sâu thẳm trong giấc ngủ, cô lại một lần nữa nhớ lại những hình ảnh từ thời niên thiếu mà bấy lâu nay cô chưa từng quên.
Năm đó Cố Phỉ mười một tuổi.
Lúc bấy giờ, Cố Liễm đã quyết định kết hôn với Tằng Kiều.
Cố Phỉ từng tình cờ nghe được khi chị ta trò chuyện với dì Tôn rằng: Tằng Kiều và Cố Liễm cùng lớn lên trong một cô nhi viện, nhưng sau khi Cố Liễm được nhà họ Cố nhận nuôi, hai người đã mất liên lạc.
Khi gặp lại, Cố Liễm đã nhậm chức tại tập đoàn Cố thị.
Còn Tằng Kiều là tài xế lái thay, được gọi đến khi Cố Liễm uống say trong một buổi tiệc xã giao.
Hai người trùng phùng.
Rất nhanh sau đó đã ở bên nhau.
Trước khi đưa Tằng Kiều về nhà họ Cố, hai người đã yêu nhau được năm năm.
Việc bàn tính đến chuyện hôn nhân là bước phát triển hiển nhiên.
Khoảng thời gian đó, Tằng Kiều vẫn luôn ở lại nhà họ Cố.
Cho đến đêm trước ngày họ đi đăng ký kết hôn.
Đêm đó, Cố Phỉ nhớ mình không có cảm giác thèm ăn. Còn lý do tại sao, đại khái là vì ánh mắt của Tằng Kiều cứ thỉnh thoảng lại dời về phía cô, khiến cô cảm thấy không thoải mái.
Khi đó cô còn quá nhỏ, chưa thể hiểu được thâm ý ẩn giấu trong ánh mắt ấy.
Nhưng Tằng Kiều thực sự là người mà Cố Liễm trân trọng, cũng là người duy nhất có thể khiến gương mặt chị ta mang theo nụ cười.
Cố Phỉ từ sớm đã lờ mờ nhận ra chị gái không thích mình, vì sự ra đời của cô đã cướp đi sự chú ý của hai người mẹ dành cho chị ta.
Thế nên, Cố Phỉ khi đối mặt với Cố Liễm luôn có chút cẩn thận và dè dặt.
Đặc biệt là sau khi hai người mẹ qua đời, Cố Liễm là người thân duy nhất của cô.
Cố Phỉ không muốn làm chị ta không vui.
Vì vậy, dù trong lòng có chút bài xích khó hiểu đối với Tằng Kiều, Cố Phỉ vẫn nhẫn nhịn cảm giác của chính mình.
Sau khi bữa tối ngày hôm đó kết thúc, Cố Phỉ có chút không khỏe nên về phòng nghỉ ngơi trước.
Tắm rửa xong không lâu thì cô đã ngủ thiếp đi.
Khi cô có ý thức trở lại thì đã là nửa đêm.
Cố Phỉ mơ hồ mở mắt, trong căn phòng tối tăm, cô thấy một bóng người đang ngồi ở đầu giường mình.
Là Tằng Kiều, cô ta trân trân nhìn chằm chằm Cố Phỉ trong bóng tối, một bàn tay gần như sắp chạm vào mặt cô.
Cố Phỉ bị dọa sợ, toàn thân toát mồ hôi lạnh.
Giây phút đó, cô lờ mờ nhận ra ánh mắt mà Tằng Kiều luôn nhìn mình đại diện cho điều gì.
Cô bật đèn, hoảng loạn vớ lấy ly nước bên giường, ném vào người Tằng Kiều.
Rất nhanh sau đó, dì Tôn và Cố Liễm nghe thấy động tĩnh liền chạy tới.
Tằng Kiều nói rằng cô ta chỉ là nửa đêm khát nước nên xuống lầu uống nước, lúc lên lầu thì không cẩn thận đi nhầm phòng.
Cố Phỉ mặt mày tái mét nhìn cô ta, lắc đầu vạch trần lời nói dối ấy.
Bao gồm cả chi tiết Tằng Kiều ngồi bên giường nhìn cô, muốn đưa tay sờ cô, cũng như ánh mắt luôn nhìn cô khiến cô thấy khó chịu trong suốt thời gian cô ta ở lại nhà họ Cố.
Cố Phỉ đã kể hết mọi chuyện cho Cố Liễm nghe.
Nhưng sau một hồi im lặng thật dài, Cố Liễm vẫn nắm tay Tằng Kiều rời đi.
Chị ta tin Tằng Kiều, nói cô ta chỉ là vô ý đi nhầm phòng thôi.
Chị ta nói Cố Phỉ là vì từ nhỏ đã quen được người khác chú ý, nên những ánh mắt khiến cô khó chịu đó chẳng qua chỉ là ảo giác mà thôi.
Lúc đó, Cố Phỉ nhìn theo bóng lưng chị ta, chỉ cảm thấy đau lòng và thất vọng.
Đó là lần đầu tiên cô nhận ra rằng, trong lòng Cố Liễm, cô thực sự không có một chút trọng lượng nào của một người thân.
Như Cố Liễm đã nói, ngay cả khi Tằng Kiều thực sự đi nhầm, thì khi đối mặt với việc bạn gái mình vô tình dọa em gái sợ hãi, với tư cách là chị gái, ít nhất cũng nên có một lời xin lỗi hoặc an ủi.
Nhưng, không có gì cả.
Đêm đó, dì Tôn đã ở trong phòng an ủi Cố Phỉ rất lâu. Trước khi đi, bà đứng trước cửa phòng do dự một lát, rồi vẫn gọi Cố Phỉ lại bên cạnh, nhẹ giọng nhắc nhở cô, sau này khi ngủ buổi tối thì nhớ phải khóa trái cửa phòng.
Giây phút đó, Cố Phỉ không kìm được mà khóc nấc lên.
Sau khi bị dọa sợ, đây là lần đầu tiên cô không nhịn được mà rơi lệ.
Nhìn xem, đến cả dì Tôn cũng biết Tằng Kiều đang nói dối.
Không lâu sau đó, Tằng Kiều biến mất khỏi nhà họ Cố, còn Cố Liễm trong một lần uống say đã suy sụp mà trút giận lên Cố Phỉ, nói ra hết những lời trong lòng.
Chị ta nói tất cả là lỗi của Cố Phỉ.
Không chỉ cướp đi tất cả những gì vốn thuộc về chị ta, ngay cả người bạn gái có tình nghĩa từ thuở nhỏ của chị ta mà cũng muốn cướp đi.
Ngày hôm đó là lần đầu tiên Cố Phỉ nhìn rõ con người của Cố Liễm một cách triệt để.
Cũng là lần đầu tiên cô nghiêm túc nghĩ rằng, tốt nhất là không nên có người chị này.
...
Và cũng vì chuyện đó, Cố Phỉ từ ấy đã hình thành thói quen khi ngủ không tắt đèn.
Ngay cả khi sau này mất đi một phần ký ức đó, thói quen này vẫn được giữ lại.
Cho đến khi cô gặp được Tần Thanh Vi.
Chỉ cần ở bên cạnh vợ, Cố Phỉ sẽ cảm thấy rất an tâm.
Lặng lẽ tựa vào vòng ôm mềm mại, Cố Phỉ vừa bị đánh thức bởi cơn ác mộng, khẽ nhếch môi không tiếng động.
Cơn ác mộng thời niên thiếu vẫn khiến cô vô thức tái mặt khi nhớ lại, nhưng khi ở bên cạnh Tần Thanh Vi, Cố Phỉ lại cảm thấy giấc mộng kia chẳng còn gì đáng sợ nữa.
Có lẽ là vì cô đã trưởng thành, có năng lực bảo vệ chính mình; cũng có lẽ là vì bên cạnh đã có sự đồng hành của người yêu.
Khẽ dụi đầu trong lòng vợ, Cố Phỉ như cảm nhận được điều gì đó, liền chậm rãi rũ mắt, nhìn đóa tường vi còn vương hơi nước mà đỏ mặt.
"Dậy rồi sao?"
Nhận ra động tĩnh của cô, Tần Thanh Vi nhẹ giọng mở lời, đưa tay v**t v* đuôi mắt Cố Phỉ.
"Muốn rời giường chưa?"
Giấc ngủ này của Cố Phỉ không dài lắm, chỉ chưa đầy một tiếng đồng hồ, nhưng dù sao cũng là ngủ trưa, thời gian này cũng tính là bình thường.
"Ưm..."
Cố Phỉ lặng lẽ chớp mắt, vô thức phát ra tiếng đáp lại với cổ họng khẽ động.
Mãi đến khi Tần Thanh Vi nửa ngồi dậy định bật đèn, Cố Phỉ mới vươn tay ôm lấy nàng, nắm lấy lòng bàn tay của Tần Thanh Vi.
Hai người ôm nhau một lần nữa ngã xuống giường, chiếc chăn mỏng đắp trên thắt lưng cũng theo đó trượt xuống.
Lộ ra đôi chân quấn quýt lấy nhau.
Cùng với làn da trắng ngần sau khi dây áo hoàn toàn rơi xuống.
Dù trong phòng ngủ vẫn tối mờ, Cố Phỉ vẫn nhìn thấy mảng trắng ngần ấy rõ mồn một.
"Chiều nay không cần làm việc sao?"
Tần Thanh Vi như không nhận ra điều gì, chỉ dùng giọng nói trầm thấp nhu hòa, đối diện với cô.
"Không cần..."
Theo bản năng lắc đầu, Cố Phỉ với gương mặt hơi ửng hồng dời tầm mắt lên đôi môi hồng nhuận của vợ.
Sau đó, chậm rãi cúi người, tiến lại gần.
Nụ hôn này rất nhẹ, rất chậm, cũng rất dịu dàng.
Mang theo phong cách nhất quán trước giờ của Cố Phỉ.
Nhưng dù vậy, nó vẫn khiến Tần Thanh Vi chìm đắm.
Nàng đã sớm đ*ng t*nh, khi Cố Phỉ ôm lấy nàng không muốn dậy, lớp vải mỏng manh kia đã sớm ướt thêm một tầng.
Váy ngủ rơi xuống đất.
Sau đó là q**n l*t.
Lòng bàn tay Cố Phỉ v**t v* vùng lưng và vòng eo mịn màng của Tần Thanh Vi, rồi chậm rãi hướng xuống...
Đầu gối cô khẽ co lên.
Tần Thanh Vi th* d*c một tiếng trong nụ hôn nồng cháy, đuôi mắt dần hiện lên vệt hồng.
Vòng eo bị nhẹ nhàng câu lấy, Cố Phỉ hôn lên môi nàng, lòng bàn tay muốn thuận theo bụng dưới của nàng...
Nhưng lại bị Tần Thanh Vi nắm cổ tay, ngăn lại.
"Như thế này là được rồi, Tiểu Phỉ..."
Đôi mắt thanh lãnh của nàng đã sớm vương một tầng hơi nước, giọng nói trầm thấp nhu hòa kèm theo tiếng th* d*c khe khẽ, nàng hôn nhẹ lên khóe môi Cố Phỉ để an ủi.
"Đợi tay khỏi hẳn... rồi tiếp tục... được không?"
"... Dạ."
Cố Phỉ đỏ mặt thấp giọng đáp lời.
Lại khi cảm nhận được chất lỏng trên đầu gối, cô không kìm lòng được mà men theo cằm Tần Thanh Vi, dịu dàng hôn nhẹ, cho đến khi vùi đầu vào ngực nàng.
Muốn dốc hết sức lực để cho vợ có được sự thỏa mãn.
......
Mãi đến khi vòng eo Tần Thanh Vi khẽ run rẩy, Cố Phỉ mới đỏ mặt hơi ngước mắt lên, động tác nhẹ nhàng xoay người ôm người vào lòng.
"Vợ ơi, chị thấy sao rồi?"
Trán tựa vào hõm cổ nàng, Tần Thanh Vi với gương mặt có chút ửng hồng thấp giọng đáp lại.
Cố Phỉ đưa tay v**t v* những sợi tóc vương chút hơi ẩm của nàng, lại khi nhìn thấy vệt hồng lóng lánh nơi đuôi mắt Tần Thanh Vi, cô không kìm được mà khẽ ghé sát tai nàng, nói bằng giọng mềm nhũn.
"Thanh Vi, có thể thêm một lần nữa không..."
Không có lời hồi đáp, Tần Thanh Vi với hơi thở nóng bỏng đã dịu dàng hôn lên cổ cô.
Im lặng nhếch môi, Cố Phỉ nắm lấy khoeo chân nàng, một lần nữa cúi đầu ngậm lấy bờ môi nàng.
Ánh nắng buổi chiều xuyên qua khe hở rèm cửa, hắt lên mặt giường, tạo thành những mảng sáng tối đan xen mờ ảo.
Trong phòng chỉ còn lại nhịp thở hỗn loạn đan xen và những tiếng rên khẽ chầm chậm.
......
Cố Phỉ không biết hai người đã kết thúc vào lúc nào, cũng không biết mình lại ngủ thiếp đi lúc nào.
Chỉ nhớ mang máng, khi mở mắt ra, cô đã thấy gương mặt nghiêng hơi chau mày của Tần Thanh Vi, cùng với một vật mà nàng đang cầm trên tay: nhiệt kế.
Nhìn rõ rồi, Cố Phỉ chớp chớp mắt, có chút nghi hoặc.
"Vợ ơi..."
Cô theo bản năng cong môi gọi khẽ, nhưng khi mở miệng, cô nhận ra cổ họng truyền đến một cảm giác khó chịu.
Ngoài ra, vết thương trên tay vốn đã khỏi quá nửa cũng cảm nhận được những cơn đau thỉnh thoảng kéo đến.
Còn có sau thắt lưng, vốn dĩ sau cả buổi sáng xoa dịu đã không còn đau như vậy, nhưng không hiểu sao hiện tại lại đau đến mức khiến Cố Phỉ không nhịn được mà chau mày.
"Ahh..."
Cô theo bản năng muốn ngồi dậy, nhưng lại vì chạm đến chỗ đau ở thắt lưng mà không trụ vững, lại ngã trở lại giường.
Nghe thấy động tĩnh, Tần Thanh Vi đặt nhiệt kế xuống, quay người, nhẹ nhàng đỡ Cố Phỉ tựa nửa người vào người mình, lòng bàn tay cũng đặt lên sau thắt lưng của cô, khẽ x** n*n.
"Đau ở đây sao?"
"Dạ... tay cũng đau nữa..."
Cố Phỉ vô cùng khó chịu dụi vào lòng nàng.
"Vợ ơi, em phát sốt rồi sao?"
"Hơi sốt nhẹ, thay quần áo trước đã, chúng ta đi bệnh viện."
Nói rồi, Tần Thanh Vi đã chuẩn bị đỡ Cố Phỉ xuống giường.
Là lúc đang ngủ thì nàng mơ màng nghe thấy tiếng Cố Phỉ ở bên cạnh kêu đau, đợi khi tỉnh lại mới phát hiện gương mặt Cố Phỉ nóng hổi đến đáng sợ.
Gắng gượng chống tay vào thắt lưng để xuống giường, Cố Phỉ theo bản năng nhìn ra ngoài cửa sổ. Qua lớp rèm voan mỏng, cô có thể thấy trời bên ngoài đã hoàn toàn tối hẳn.
"Trong nhà có sẵn thuốc mà vợ, em uống chút thuốc hạ sốt là ổn thôi."
Giờ đã muộn thế này, Cố Phỉ không muốn nàng phải vất vả cùng mình chạy đến bệnh viện lăn lộn nữa.
Nhưng Tần Thanh Vi có vẻ không đồng ý, nàng chỉ mím môi liếc nhìn cô một cái. Đang định nói thêm gì đó thì Cố Phỉ vốn đang "đi không vững" liền dính chặt lấy giường, ôm chầm lấy eo nàng mà nũng nịu.
"Lưng em đau quá, Thanh Vi, ưm... không đi nổi nữa đâu..."
Tần Thanh Vi vừa bất lực vừa xót xa rũ mắt nhìn cô, sau khi đưa tay sờ trán Cố Phỉ lần nữa, nàng đành thở dài, thỏa hiệp.
"Để chị đi lấy thuốc."
"Dạ."
Cố Phỉ ngước khuôn mặt đỏ bừng lên cười với nàng.
Cánh môi mím nhẹ, Tần Thanh Vi xoay người đi ra phòng khách tìm thuốc. Cố Phỉ nhìn theo bóng lưng nàng, lặng lẽ nhếch môi, nhưng lúc đứng dậy lại không nhịn được khẽ kêu lên một tiếng.
Thắt lưng đúng là đau thật.
Cô đoán chắc là do tối qua chơi (với) vợ ở ngoài sân nên bị nhiễm lạnh. Vừa cảm thán sao cơ thể mình lại yếu thế này, Cố Phỉ vừa khó nhọc bước theo vợ ra phòng khách.
Tần Thanh Vi đã lấy thuốc xong, nghe thấy tiếng động liền nhìn qua. Nàng không vạch trần lời nói dối vụng về "đi không nổi" của Cố Phỉ, chỉ cẩn thận đỡ cô ngồi xuống sofa.
Sau khi chăm chú nhìn Cố Phỉ uống thuốc và một ly nước ấm lớn, Tần Thanh Vi mới đỡ cô từ từ nằm tựa vào người mình.
Nàng lấy chiếc chăn mỏng bên cạnh tỉ mỉ đắp lên người cô, rồi dùng đôi bàn tay mềm mại nhẹ nhàng xoa bóp vùng thắt lưng cho cô.
"Đau lắm không? Có phải gần đây công việc mệt mỏi quá rồi không?"
"Ưm... cũng không đau lắm đâu ạ, đợi hạ sốt là sẽ ổn thôi."
Cố Phỉ úp mở đáp lời, nằm nghiêng trên đùi vợ, vành tai đỏ ửng.
Cô cảm thấy sau này nhất định phải chú ý một chút, thực sự không thể quá túng dục với vợ được.
Ít nhất, phải chú ý đến địa điểm và... tư thế.
Đầu óc đang bị sốt đến mê man, Cố Phỉ bắt đầu suy nghĩ vẩn vơ.
Khoảng một tiếng sau, Tần Thanh Vi đo nhiệt độ cho Cố Phỉ lần nữa.
May mà cơn sốt đã hạ bớt. Rũ mắt đối diện với Cố Phỉ tuy đang bệnh nhưng đôi mắt vẫn cong cong nhìn mình đầy vui vẻ, Tần Thanh Vi khẽ mỉm cười.
"Khát nước không?"
"... Khát ạ."
Hạ sốt một cái là tinh thần Cố Phỉ liền khôi phục, đáp lại đầy sức sống.
Trong một tiếng đồng hồ vừa qua, đại khái là do đầu óc thật sự bị sốt đến hồ đồ, Cố Phỉ cứ bám lấy hai chữ "tư thế" kia mà kéo ra biết bao nhiêu ý nghĩ xấu xa...
Tần Thanh Vi hoàn toàn không hay biết gì, nghe vậy liền nghiêng người rót một ly nước ấm trên bàn trà, đỡ Cố Phỉ dậy rồi đưa ly nước cho cô. Cảm nhận hơi ấm từ thành ly truyền vào đầu ngón tay, Cố Phỉ mím môi, đỏ mặt nhìn Tần Thanh Vi, nhỏ giọng nói.
"Vợ ơi, em không muốn uống cái này."
Nói đoạn, cô quỳ trên sofa, nhích lại gần, khẽ thầm thì bên tai Tần Thanh Vi.
"Em muốn uống cái gì đó nóng hơn cơ, Thanh Vi."
Vành tai đột nhiên ửng hồng, hàng mi Tần Thanh Vi khẽ run rẩy một nhịp. Nàng đưa tay giữ lấy eo cô, nhìn thẳng vào mắt Cố Phỉ như muốn xác nhận xem có phải mình đã đoán sai hay không.
Nhưng trong đôi mắt Cố Phỉ, ngoại trừ vài phần xấu hổ, thì chỉ còn lại sự nồng nhiệt lấp lánh của tình ý.
Ngay khi Cố Phỉ định tiếp tục làm nũng khẩn cầu vợ, thì cô đã được toại nguyện nghe thấy giọng nói thanh lãnh mà trầm thấp nhu hòa của Tần Thanh Vi.
"... Được."
......
Trong phòng khách chỉ có ánh trăng tràn vào, nhiệt độ điều hòa được mở rất vừa đủ. Dù chỉ mặc một chiếc áo ngủ mỏng manh, Cố Phỉ vẫn nóng đến mức rịn mồ hôi trên trán.
Hai người ôm nhau nằm trên sofa.
Khi Cố Phỉ đỏ mặt vịn vào đùi Tần Thanh Vi chuẩn bị bắt đầu, thì bị nàng đè ngược xuống dưới thân.
"Thanh Vi..."
Cố Phỉ có chút ngơ ngác mở lời.
Dưới ánh trăng thanh lãnh, Tần Thanh Vi ngồi trên bụng cô, rồi chậm rãi hướng lên trên...
"Chẳng phải đang đau lưng sao? Đừng cử động lung tung..."
Giữa ánh trăng lạnh lẽo, giọng nói của nàng mang theo hơi nóng ẩm ướt và bỏng rát.
Cho đến khi bả vai bị lòng bàn tay nhẹ nhàng ấn xuống, tầm mắt cũng theo đó bị che khuất.
Cố Phỉ không chỉ ngửi thấy hương hoa tường vi, mà còn đạt được ý nguyện, uống được thứ nước nóng hơn mà vợ đút cho cô...