Bị Người Vợ Mang Bảy Nhân Cách Hiểu Lầm Là Tra Nữ

Chương 45: Vợ ơi, Muốn

Ở đầu dây bên kia, nhịp thở thanh thoát của Tần Thanh Vi dường như khựng lại một nhịp, ngay sau đó là lời hồi đáp càng thêm dịu dàng.

"Chị đang ở siêu thị gần nhà, em có muốn đến không?"

"Có, chị đợi em một chút, Thanh Vi."

Cố Phỉ vội vàng gật đầu, chân cũng tức khắc đạp ga.

"Được, chị đợi em. Lái xe cẩn thận nhé."

Tần Thanh Vi nhẹ giọng dặn dò, nàng không vội vàng truy hỏi về sự đột ngột thay đổi cảm xúc vừa rồi của Cố Phỉ, mà chỉ dành cho cô sự tiếp nhận dịu dàng nhất.

Trong lúc Cố Phỉ lái xe, cuộc gọi của hai người vẫn chưa ngắt.

Cố Phỉ là do nhất thời không để ý, còn Tần Thanh Vi là vì lo lắng.

Liếc nhìn chiếc xe đẩy trống không ở bên cạnh, Tần Thanh Vi tạm thời đẩy xe về chỗ cũ. Nghe tiếng thở khe khẽ của Cố Phỉ trong điện thoại, nàng đi đến một góc vắng người nhất trong siêu thị, rũ mắt đứng yên, lặng lẽ chờ đợi.

***

Khoảng hai mươi phút sau, Cố Phỉ đỗ xe trong hầm rồi bước nhanh đến lối vào siêu thị.

Ánh mắt cô có chút gấp gáp, vội vàng đảo qua các kệ hàng và đám đông, cố gắng tìm kiếm hình bóng quen thuộc kia.

"Tiểu Phỉ."

Dã nhìn thấy cô ngay từ khi cô bước vào, Tần Thanh Vi ngắt cuộc gọi trên tay, nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay cô từ phía sau.

Trái tim bỗng chốc thả lỏng, Cố Phỉ theo bản năng quay người lại, lòng bàn tay cũng theo đó nắm chặt lấy những đầu ngón tay chưa kịp thu về của Tần Thanh Vi.

Mặc dù Tần Thanh Vi trước mặt đang đội mũ và đeo khẩu trang, chỉ để lộ đôi mắt tinh tế nhu hòa dưới vành mũ đen, nhưng Cố Phỉ vẫn lập tức cảm thấy an tâm, khuôn mặt cũng hiện lên nụ cười nhẹ nhàng ấm áp.

Vốn dĩ lòng cô rất loạn, đầu cũng có chút đau, nhưng khi nhìn thấy Tần Thanh Vi, mọi thứ lại dễ dàng tan biến như mây khói.

"Tay bị sao vậy?"

Ánh mắt dừng lại trên vành mắt hơi ửng đỏ của cô một lát, Tần Thanh Vi vươn tay nhẹ nhàng v**t v* đuôi mắt cô, nhưng lời thốt ra nơi đầu môi lại là hỏi về vết thương nơi lòng bàn tay đang nhẹ nắm lấy mình.

"Lúc em làm việc nhà không cẩn thận nên bị đụng trúng thôi ạ."

Khẽ mím môi cười một cái, Cố Phỉ giơ tay nắm lấy đầu ngón tay nàng, đầy lưu luyến cọ nhẹ bên má mình.

"Đừng lo lắng, sẽ nhanh chóng bình phục thôi."

"Vậy còn mắt thì sao?"

Khi được Cố Phỉ ôm eo dẫn vào bên trong siêu thị, Tần Thanh Vi liếc nhìn, nhẹ nhàng hỏi.

"Cũng có thể nhanh chóng bình phục sao?"

Nụ cười nơi đầu môi hơi khựng lại, Cố Phỉ cong mắt, đẩy một chiếc xe hàng, kéo Tần Thanh Vi vào lòng mình, cằm tựa nhẹ lên vai nàng, chậm rãi dẫn người đẩy xe đi vào bên trong.

"Ưm, đã bình phục rồi ạ."

Nói rồi, cô đảo mắt nhìn quanh một lượt, đảm bảo tạm thời không có ai nhìn về phía này, Cố Phỉ liền nhẹ nhàng hôn lên vành tai Tần Thanh Vi, nhỏ giọng giải thích với nàng.

"Vợ ơi, chỉ là em cãi nhau với Cố Liễm mà cãi không lại chị ta, nên có chút tức giận thôi."

Thực ra cũng không tính là nói dối. Năm đó sau khi bị Cố Liễm chỉ trích vô căn cứ một trận, Cố Phỉ đã tức đến mức toàn thân run rẩy, lập tức bùng nổ cãi nhau một trận kịch liệt với Cố Liễm, nhưng đáng tiếc khi đó cô còn nhỏ, miệng lưỡi lại vụng về.

Cãi cũng không cãi thắng.

Cố Phỉ cũng không biết bản thân làm sao nữa, thế mà lại quên mất chuyện năm đó.

Không chỉ gọi Cố Liễm là "chị gái" bao nhiêu năm vô ích, mà còn suýt chút nữa đã đem toàn bộ cổ phần của mẹ và má để lại để dâng tặng cho đối phương.

Hiện tại, điều duy nhất Cố Phỉ có thể chắc chắn là: ngoài chuyện này ra, cô vẫn còn bị khuyết thiếu một phần ký ức khác.

Còn Tần Thanh Vi, khi nghe xong lời giải thích của Cố Phỉ, nàng vô thức dừng bước.

Nàng không nghi ngờ lời Cố Phỉ nói, bởi vì một Cố Phỉ mất đi ký ức quả thực vẫn luôn trân trọng tình thân với Cố Liễm.

Bị chị ta chọc tức đến đỏ vành mắt cũng là chuyện bình thường.

Nhưng ngay khi Tần Thanh Vi đang suy nghĩ xem nên an ủi cô vợ nhỏ ngoan ngoãn đang chịu ấm ức của mình thế nào, nàng lại nghe thấy tiếng cười khẽ của Cố Phỉ khi đang vùi đầu trên vai mình, cô nhẹ nhàng nói tiếp.

"Nhưng mà em đuổi chị ta ra khỏi nhà họ Cố rồi. Vợ ơi, chị có thấy em rất xấu xa không?"

Khi hỏi câu này, lòng Cố Phỉ thực sự có chút căng thẳng.

Cô sợ Tần Thanh Vi sẽ thấy cô quá tàn nhẫn, thấy cô không tốt...

Thế nhưng, Tần Thanh Vi im lặng lắc đầu, xoay người đối diện với cô.

Trong đôi mắt nhu hòa ấy, là nụ cười nhẹ nhàng và sự cưng chiều hết mực.

"Tiểu Phỉ rất ngoan."

Cổ họng hơi chua xót, vành tai Cố Phỉ ửng đỏ, nhìn thẳng vào mắt Tần Thanh Vi.

Mãi đến khi nhận thấy có người khác đi ngang qua, cô mới sực tỉnh, ôm lấy người trong lòng tiếp tục đi về phía trước.

Vừa đi, cô vừa nhỏ giọng nói bên tai nàng.

"Vợ ơi, muốn hôn chị."

Sau đó, cô nhìn thấy vành tai trắng ngần như ngọc của người kia cũng đỏ ửng lên theo.

Ở góc độ Cố Phỉ không thấy được, nhịp thở của Tần Thanh Vi cũng vô thức khựng lại một nhịp đầy kìm nén.

"Về nhà rồi hôn..."

Nàng đáp lại bằng giọng nói trầm thấp dịu dàng.

Thực tế, trong lòng Tần Thanh Vi đã sớm dâng lên một luồng hơi nóng chỉ vì một câu nói đó của Cố Phỉ.

Thứ nàng khao khát, không chỉ dừng lại ở một nụ hôn.

Cố Phỉ nở nụ cười, hoàn toàn không biết ý nghĩ của vợ mình, cô thuận tay lấy mấy hộp trái cây trên kệ rồi bỏ vào xe đẩy.

Tần Thanh Vi ăn bữa chính rất ít, Cố Phỉ sợ vợ đói nên đặc biệt chọn nhiều loại trái cây hợp khẩu vị và ít đường mà nàng thích.

"Thanh Vi, trưa nay mình ăn ở ngoài nhé?"

Khi đi đến khu thực phẩm đông lạnh, nhìn những miếng beef-steak và cá hồi mà Tần Thanh Vi chọn, Cố Phỉ lại rũ mắt nhìn đôi bàn tay quấn băng gạc của mình, đỏ mặt nhỏ giọng đề nghị.

Tay cô tuy không đau lắm nhưng vẫn không dám dùng sức nhiều, cô lo sẽ ảnh hưởng đến kỹ năng nấu nướng.

Hơn nữa vợ cũng giống cô, đã mệt mỏi suốt cả đêm qua...

Cố Phỉ cảm thấy việc đúng đắn nhất hiện tại là sau khi ăn trưa xong, cả hai nên về nhà ngủ một giấc thật ngon.

"Được."

Tần Thanh Vi xưa nay không bao giờ phản đối lời Cố Phỉ, nàng chỉ nghĩ đơn giản là Cố Phỉ muốn đổi gió ăn ngoài.

Thực chất nàng mua những nguyên liệu này chỉ để dự phòng ở nhà; còn về việc nấu nướng, trước khi tay Cố Phỉ khỏi hẳn, nàng sẽ không để cô chạm vào bất cứ việc nặng nhọc nào.

Sau khi mua thêm một ít nguyên liệu nấu canh, cả hai thanh toán rồi rời đi.

Bữa trưa diễn ra tại một nhà hàng Á - Âu bên trong trung tâm thương mại. Sau khi vào phòng riêng tư, Tần Thanh Vi mới tháo mũ và khẩu trang xuống.

Cố Phỉ ngoan ngoãn ngồi bên cạnh, mỉm cười nhích lại gần, giúp nàng vén lại những sợi tóc bị rối bên tai.

Dù đầu ngón tay lộ ra ngoài lớp băng gạc chỉ một chút xíu, cô vẫn rất tỉ mỉ cầm khăn giấy giúp vợ lau đi lớp mồ hôi mỏng trên chóp mũi vì bị ngợp.

"Cảm ơn em."

Trên gương mặt thanh lãnh hiện lên nụ cười dịu dàng, Tần Thanh Vi nhẹ nhàng nắm lấy lòng bàn tay cô, đầu ngón tay vô thức m*n tr*n nhẹ nhàng.

"Có đau không?"

"... Không đau ạ."

Cố Phỉ lắc đầu, đỏ mặt nhìn vợ một cái.

Khi Tần Thanh Vi nâng lòng bàn tay còn lại của cô lên, cổ họng cô nuốt khan một cái, thấp giọng nói.

"Hơi ngứa, vợ ơi..."

Lời vừa dứt, khi Tần Thanh Vi còn chưa kịp ngước mắt lên nói câu nào, Cố Phỉ đã cầm lòng chẳng đặng mà ghé sát lại.

Hơi thở hai người giao nhau, Cố Phỉ đỏ mặt ngậm lấy bờ môi của nàng.

Vệt hồng nơi đuôi mắt lập tức lan rộng, Tần Thanh Vi giơ tay ôm lấy cổ Cố Phỉ, nhắm mắt khẽ hé môi.

...

Tần Thanh Vi mặc một chiếc váy dài màu đen, che đến mắt cá chân, vòng eo được thắt lại bởi một sợi dây xích bạc mong manh, tôn lên vóc dáng ưu mỹ.

Trong lúc hôn, Cố Phỉ ôm lấy eo nàng, lòng bàn tay vô thức v**t v* bên hông Tần Thanh Vi.

Mãi đến khi nghe thấy một tiếng th* d*c khe khẽ, Cố Phỉ mới chậm rãi mở mắt, rời khỏi nụ hôn nồng cháy này.

Tần Thanh Vi trán chạm trán với cô, gương mặt thanh lãnh phủ một tầng ửng hồng khó nhận ra, hàng mi rũ xuống khẽ run rẩy, trong hơi thở tràn ngập hương hoa tường vi khiến Cố Phỉ say đắm.

Cô lại không nhịn được mà hôn lên.

Tần Thanh Vi cũng chiều chuộng cô, thậm chí khi thấy lòng bàn tay Cố Phỉ đang tìm đường vô vọng, nàng chủ động cầm lấy ngón tay cô...

Dù cách một lớp vải mềm mại, Cố Phỉ vẫn bị đoá tường vi ấy thu hút.

Cô vùi đầu vào hõm cổ nàng, hơi thở nóng rực.

"Tiểu Phỉ..."

Tần Thanh Vi hơi đỏ mặt, rũ mắt đặt tay lên cổ tay cô.

"Đừng làm mình bị thương..."

Nàng lo Cố Phỉ dùng lực không biết nặng nhẹ, sẽ đụng trúng vết thương trên tay.

"... Không sao đâu..."

Cố Phỉ nhỏ giọng đáp lại, nhịp thở có chút loạn.

"Vợ ơi, em có thể..."

Chữ cuối cùng chưa kịp thốt ra, lời của Cố Phỉ đã bị tiếng gõ cửa cắt ngang.

"Xin chào quý khách, bây giờ chúng tôi có thể lên món được chưa ạ?"

Tiếng của nhân viên phục vụ vang lên.

"..."

Cố Phỉ đỏ mặt tía tai rời khỏi vòng tay vợ, vừa có chút hụt hẫng vừa có chút may mắn vì mình chưa kịp nói ra câu đó.

Cô cũng không biết từ lúc nào mình lại gan dạ đến vậy, thế mà dám...

Nhìn Tần Thanh Vi đang chỉnh lại quần áo, Cố Phỉ đưa tay ra định giúp, nhưng khi thấy hai chỗ vải bị mình vò nhăn, cô lại vô thức đỏ mặt.

May mà chất vải mềm mại, sau khi vuốt lại liền không thấy dấu vết gì. Tần Thanh Vi xoa cổ tay Cố Phỉ, khuôn mặt ửng đỏ, mỉm cười dịu dàng nhìn cô rồi đứng dậy mở cửa.

Bữa trưa của hai người khá yên tĩnh, chủ yếu là Cố Phỉ ăn, Tần Thanh Vi thỉnh thoảng sẽ gắp đồ ăn và lấy canh cho cô.

Lúc đầu Tần Thanh Vi còn hỏi có cần nàng đút cho không, vì sợ tay cô bất tiện, nhưng Cố Phỉ chột dạ lắc đầu từ chối.

Tay cô thực sự sắp khỏi rồi, ngoại trừ việc không thể dùng sức quá mạnh, mọi thứ khác đều bình thường.

***

Trở về nhà là do Tần Thanh Vi lái xe. Trên đường đi, Cố Phỉ ngồi ở ghế phụ đã bắt đầu ngủ gật. Cô cả đêm không nghỉ, lại trải qua biến động cảm xúc, giờ có vợ bên cạnh nên rất an tâm mà buồn ngủ.

Lúc xuống xe, cô được Tần Thanh Vi nắm tay dắt vào nhà.

Cả hai trực tiếp về phòng ngủ. Thấy Cố Phỉ có thể tự thay đồ ngủ được, Tần Thanh Vi đi vào bếp sắp xếp rau quả mới mua.

Khi nàng quay lại phòng, Cố Phỉ đã nằm trên giường.

Dù buồn ngủ đến mức mắt mở không ra, nhưng khi nghe thấy động, cô vẫn theo bản năng cong mắt, vỗ vỗ vào vị trí bên cạnh, giọng nói mềm mại gọi nàng.

"Vợ ơi..."

Tần Thanh Vi mỉm cười, cúi người sờ má cô, sau đó lấy đồ ngủ vào phòng tắm để thay và rửa mặt sơ qua. Rồi nàng cũng nhanh chóng lên giường nằm cạnh Cố Phỉ.

Thực tế nàng không buồn ngủ, nhưng chỉ cần được ở bên Cố Phỉ, thì làm gì cũng được.

Chóp mũi thoang thoảng hương hoa tường vi, Cố Phỉ vô thức nhích lại gần, vùi đầu vào ngực Tần Thanh Vi.

Lòng bàn tay cô theo thói quen tìm đến vạt áo nàng.

Nhưng vì Tần Thanh Vi mặc một chiếc váy ngủ hai dây, Cố Phỉ không sờ thấy gì, khi cô còn chưa kịp mở mắt ra xem thì đã được dẫn dắt chạm vào phần cổ áo đang trễ xuống.

Đầu ngón tay rơi trên xương quai xanh tinh tế của Tần Thanh Vi.

Trong căn phòng ngủ mờ tối vì rèm cửa đã che khuất ánh sáng.

Tần Thanh Vi tuột sợi dây mỏng trên vai xuống, sâu trong đôi mắt thanh lãnh là sự dịu dàng chỉ dành riêng cho Cố Phỉ.

Cố Phỉ đạt được ý nguyện liền dụi dụi trong lòng nàng, cánh môi khẽ hôn lên xương quai xanh.

Khi cô định cứ thế ôm vợ chìm vào giấc mộng, thì lại vô thức bị cho ngậm một đóa tường vi.

Cố Phỉ đang mơ màng chợt khẽ hừ một tiếng.

Tần Thanh Vi nhìn ngắm gương mặt khi ngủ của cô, đuôi mắt ửng đỏ, lại nhích lại gần thêm chút nữa.

Để Cố Phỉ có thể ngậm được nhiều hơn.

Nàng biết, lúc ở nhà hàng, Tiểu Phỉ của nàng đã muốn như vậy rồi.

Mà nàng, cũng vậy.