Bị Người Vợ Mang Bảy Nhân Cách Hiểu Lầm Là Tra Nữ

Chương 3: Vợ ơi, quán bar

"Chị Thanh Vi, cả ngày hôm nay chị đều ở công ty với cô Cố sao?"

Trên đường xe chạy, cô trợ lý trong xe không nén nổi tò mò mà tiến lại gần hỏi thăm Tần Thanh Vi.

Tần Thanh Vi đang tựa lưng vào ghế nhắm mắt dưỡng thần, chỉ nhàn nhạt đáp một tiếng.

Hai cô trợ lý bên cạnh nhìn nhau đầy ẩn ý.

"Vậy xem ra chức vụ của cô Cố cũng cao đấy chứ, có cả văn phòng riêng cơ mà."

Trong mắt hai người họ, với danh tiếng của Tần Thanh Vi, việc có thể ở lại công ty của Cố Phỉ cả ngày mà không bị phát hiện chắc chắn là phải có một nơi ẩn náu kín đáo. Ít nhất điều đó chứng tỏ Cố Phỉ thuộc cấp quản lý, chứ nhân viên bình thường làm sao có văn phòng riêng được.

Tần Thanh Vi nghe vậy cũng không có phản ứng gì. Nàng biết rõ hai trợ lý này là do người đại diện đặc biệt tìm đến để giám sát tiến triển giữa nàng và Cố Phỉ.

Khi ký hợp đồng với người đại diện, Tần Thanh Vi mới mười mấy tuổi, hoàn toàn không hiểu những cạm bẫy ẩn giấu trong đó. Thêm vào đó, lúc ấy nàng đang cùng đường, chỉ có thể dựa vào cơ hội việc làm mà người đại diện cung cấp để kiếm tiền, nên nàng mới đặt bút ký bản hợp đồng với số tiền bồi thường có giá trên trời kia.

Bây giờ danh tiếng của Tần Thanh Vi ngày càng lớn, lại thêm chuyện yêu đương, người đại diện bắt đầu lo sợ nàng sẽ vi phạm hợp đồng. Lỡ đâu nàng tìm được đại gia chống lưng có thể chi trả khoản bồi thường khổng lồ đó, thì bà ta sẽ mất đi cái cây rụng tiền mang tên Tần Thanh Vi.

***

Lễ trao giải bắt đầu vào lúc tám giờ tối, bên ngoài nhà thi đấu, cơn mưa lớn đã bắt đầu trút xuống.

Tần Thanh Vi diện bộ lễ phục giản dị, sau khi đi hết thảm đỏ thì ngồi yên lặng nghỉ ngơi trong hội trường. Chỉ là không hiểu vì sao, tối nay nàng bỗng thấy bồn chồn không yên.

Mười giờ tối, mưa bão vẫn chưa dứt, lễ trao giải đã tiến đến hạng mục kế cuối: Giải Đạo diễn xuất sắc nhất.

Trên màn hình lớn lần lượt chiếu các tác phẩm đề cử của các đạo diễn. Tần Thanh Vi quan sát với nét mặt thanh lãnh, bên tai là lời bình luận hùng hồn của người dẫn chương trình.

Cho đến khi người đoạt giải bước lên sân khấu, đầu ngón tay đang buông thõng bên người nàng bỗng nhiên siết chặt.

Màn hình lớn hiển thị tên người thắng cuộc: Đạo diễn xuất sắc nhất - Chu Bằng.

Một người phụ nữ trung niên với mái tóc ngắn gọn gàng và nụ cười ôn hòa đang phát biểu cảm nghĩ trên sân khấu, nhưng Tần Thanh Vi không nghe lọt một chữ nào.

Cái tên của người phụ nữ này rất xa lạ, nhưng gương mặt đó, nàng đã khắc cốt ghi tâm suốt mười mấy năm trời.

Theo từng cử chỉ của người phụ nữ tên Chu Bằng trên sân khấu, Tần Thanh Vi càng thêm khẳng định, mình không nhận nhầm người. Mà là người phụ nữ này đã đổi tên, thay hình đổi dạng từ một kẻ cặn bã tội ác tày trời, trở thành một đạo diễn lớn từ nước ngoài vinh quy bái tổ*.

Những mảnh ký ức hỗn loạn trong đại não lướt qua từng khung hình, sắc mặt Tần Thanh Vi ngày càng trắng bệch, bờ môi gần như cắt không còn giọt máu.

"Sau đây xin mời đạo diễn Chu Bằng công bố người đoạt giải Diễn viên Chính xuất sắc nhất đêm nay..."

Giọng nói nhiệt tình của người dẫn chương trình trở nên chói tai. Màn hình bắt đầu chiếu phân đoạn phim của các ứng viên, trong đó có Tần Thanh Vi, nhưng nàng lại cảm thấy choáng váng đến mức nghẹt thở, chỉ có thể lảo đảo đứng dậy khỏi ghế với gương mặt nhợt nhạt.

Nàng không thể để Cố Phỉ đến đây, không thể để cô nhìn thấy người này.

...

Chiếc xe đen lao đi vun vút trong đêm mưa. Cố Phỉ liếc nhìn bó hoa tường vi được gói ghém tinh xảo ở ghế phụ, khóe môi vô thức nở nụ cười.

Ding.

Điện thoại trên bảng điều khiển vang lên, Cố Phỉ nhìn tên người gọi, là Tần Thanh Vi.

"Thanh Vi? Em tới ngay..."

"Ở nhà chờ chị... Tút..."

Đầu dây bên kia, giọng nói gấp gáp và dồn nén của Tần Thanh Vi đột nhiên im bặt.

Lòng Cố Phỉ dấy lên lo lắng, theo bản năng nhấn gọi lại, nhưng lần này không có ai nhấc máy.

Chiếc xe chậm rãi tấp vào lề đường. Ngay khi Cố Phỉ định gọi tiếp, WeChat bỗng nhận được tin nhắn từ Tần Thanh Vi.

Tin nhắn thứ nhất là một địa chỉ định vị có tên "Đóa tường vi thứ hai".

Tin nhắn thứ hai chỉ là một câu ngắn gọn súc tích.

— — Đến đây tìm chị.

Cố Phỉ chớp chớp mắt đầy hoang mang, trực giác mách bảo phía Tần Thanh Vi đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Suy nghĩ một lát, cô mở livestream lễ trao giải tối nay, phát hiện cả màn hình bình luận đều đang thảo luận việc Tần Thanh Vi bỏ dở giữa chừng, từ chối nhận giải.

Chân mày khẽ cau lại, Cố Phỉ mở hot search Weibo, mấy vị trí đầu cũng là các cuộc thảo luận liên quan.

Cô mím môi, lại khởi động xe, hướng về phía địa chỉ mà Tần Thanh Vi đã gửi.

Trên đường đi, cô liên lạc với thư ký, bảo cô ấy sắp xếp đội ngũ quan hệ công chúng của tập đoàn Cố thị để kiểm soát dư luận trên mạng.

...

Hai mươi phút sau, Cố Phỉ vội vã chạy đến trước cửa quán bar mang tên "Đóa tường vi thứ hai".

Giữa cơn mưa tầm tã, cô bung dù, không quên cẩn thận ôm bó hoa tường vi đỏ rực rỡ vào lòng.

Trước cửa quán bar có hai người phụ nữ trẻ dáng người cao ráo đứng gác, cả hai đều đeo mặt nạ lộng lẫy che nửa khuôn mặt.

"Thưa cô, ở đây chúng tôi là quán bar chủ đề hóa trang, nếu cô không tự chuẩn bị mặt nạ, có thể tùy ý chọn một chiếc ở chỗ chúng tôi."

"... Được."

Lần đầu đến nơi như thế này, Cố Phỉ có chút bối rối. Cô chọn đại một chiếc mặt nạ lông vũ màu bạc, đeo lên rồi mới chậm rãi bước vào bên trong.

...

Tại một góc quán bar, Cố Liễm cũng đang đeo mặt nạ, ngồi uống rượu trò chuyện cùng người khác.

Đối diện Cố Liễm là một người phụ nữ đeo mặt nạ đen, đầu ngón tay kẹp một điếu thuốc, mùi bạc hà lan tỏa trong làn khói trắng.

"Cô Cố, đã nói là sẽ đưa Chủ tịch Cố đến đây chơi cùng mà? Không lẽ cô không nhận ra à, người tôi thực sự hứng thú là cô ấy."

Cố Liễm bình thản nhấp rượu, liếc nhìn người kia một cái.

"Em ấy có bạn gái rồi."

"Chậc."

Người phụ nữ thất vọng nhún vai, ánh mắt lơ đãng tìm kiếm trong đám đông phía xa. Vài giây sau, cô ta nhếch môi đứng dậy.

"Thôi bỏ đi, tôi có mục tiêu mới rồi."

Nơi tận cùng ánh mắt của cô ta, chính là Cố Phỉ đang ôm bó hoa ngơ ngác ngó nghiêng.

...

Vừa bước vào nơi hoa mắt chóng mặt này, Cố Phỉ đã gọi mấy cuộc điện thoại cho Tần Thanh Vi nhưng đều không có người nghe, ngay cả tin nhắn cũng không có hồi âm.

Hết cách, Cố Phỉ đành vừa né tránh đám đông đang cuồng nhiệt nhảy múa, vừa cẩn thận tìm kiếm vợ mình.

Nhưng Cố Phỉ không biết rằng, kể từ khoảnh khắc cô bước chân vào quán bar, một người phụ nữ đang buồn chán tựa lưng vào lan can tầng hai mà uống rượu, đã luôn dõi theo cô bằng ánh mắt mập mờ.

Bất chợt, vai bị ai đó vỗ nhẹ, Cố Phỉ vô thức quay người, chạm phải ánh mắt đầy vui vẻ của người phụ nữ đeo mặt nạ đen trước mặt.

"Này cô gái, đến quán bar còn mang theo hoa tươi đẹp thế này, là tặng cho tôi sao?"

Giọng người phụ nữ mang vài phần trêu chọc, động tác đã không chút khách sáo đưa tay định nhận lấy bó hoa.

"... Không phải."

Vô thức lùi lại một bước, Cố Phỉ nghiêng người tránh né sự tiếp cận của người phụ nữ, lại lấy điện thoại ra thử gọi cho Tần Thanh Vi.

Cô cảm thấy tối nay Tần Thanh Vi chắc chắn đã chịu một cú sốc rất lớn, nếu không sao lại hẹn cô ở đây?

"Ôi dào, ở đây ồn thế này, em gọi điện thì nghe được gì chứ? Đi với chị đi, đến chỗ nào yên tĩnh hơn một chút mà trò chuyện."

Người phụ nữ mặt nạ đen không bỏ cuộc, chỉ mỉm cười nhìn Cố Phỉ như một chú cừu nhỏ ngây thơ đang lạc lõng giữa rừng người.

Trong lúc hai người đối thoại, Cố Liễm ở trong góc vốn đang xem kịch vui cũng đã nhận ra Cố Phỉ.

Không phải vì chị quá hiểu Cố Phỉ, mà là vì bộ quần áo trên người Cố Phỉ là bộ chị vừa thấy ở công ty lúc chiều, cùng với chiếc lắc tay bạc quen thuộc kia.

Chân mày khẽ nhíu lại, Cố Liễm đặt ly rượu xuống định đứng dậy.

Chỉ là trước khi chị kịp tới gần, Cố Y vốn luôn quan sát từ tầng hai đã nhanh bước đến bên cạnh Cố Phỉ.

Nàng khó khăn lắm mới hẹn được người tới đây, sao có thể để kẻ khác dắt đi giữa chừng được.

"Thanh..."

Dù có đeo mặt nạ, thì ngay khi nàng vừa xuất hiện, Cố Phỉ đã dễ dàng nhận ra Tần Thanh Vi.

Trái tim buông lỏng, Cố Phỉ vô thức mỉm cười bước tới, bỏ mặc người phụ nữ mặt nạ đen sang một bên.

"Sao vậy, vừa gặp đã muốn hôn à? Dính người thế."

Cố Y khẽ cười, nhận lấy bó hoa trong tay cô, và trước ánh mắt ngạc nhiên xen lẫn thẹn thùng của Cố Phỉ, nàng đặt một nụ hôn nhẹ lên môi cô.

Dưới ánh mắt phức tạp của Cố Liễm và người phụ nữ mặt nạ đen cách đó vài bước chân, Cố Phỉ với gương mặt ửng hồng, ngoan ngoãn để cho Cố Y dắt tay đi vào phía trong.

"Thanh Vi, chị..."

Nhìn người phụ nữ trước mặt diện bộ váy đỏ rực rỡ đầy diễm lệ, khí chất có chút xa lạ, Cố Phỉ hiếm khi thấy luống cuống như vậy.

Tần Thanh Vi tối nay, dường như có chút không giống ngày thường.

"Mang hoa vào phòng tôi."

Khi Cố Phỉ còn đang nghĩ cách mở lời, Cố Y đã đưa bó hoa cho một nhân viên phục vụ.

"Vâng, thưa bà chủ." 

Nhìn nhân viên ôm hoa rời đi, Cố Phỉ kinh ngạc.

"Cô ta đẹp hơn chị à?"

Tại quầy bar, đầu ngón tay của Cố Y ngả ngớn nắm cằm cô, buộc Cố Phỉ còn đang ngẩn ngơ phải dán chặt ánh mắt lên người mình.

"Không phải."

Vô thức lắc đầu, Cố Phỉ đỏ mặt nghiêm túc đáp lại.

Cố Y khẽ cười thành tiếng, nắm lấy tay cô dắt vào giữa sàn nhảy.

"Nhảy với chị đi."

...

Giữa sàn nhảy, ánh đèn mờ ảo không ngừng biến hóa, tiếng nhạc xập xình nện từng nhịp vào lồng ngực.

Không khí tràn ngập sự pha trộn đầy ám muội giữa mùi rượu và nước hoa.

Cố Phỉ có chút không thích nghi được, đôi lông mày khẽ chau lại.

Ngược lại, Cố Y đứng đối diện cô, ánh mắt thủy chung vẫn đặt trên gương mặt cô, đầy hứng thú quan sát từng phản ứng của Cố Phỉ.

"Sao vậy?"

Một tay nàng khẽ chạm vào chóp mũi đang hơi nhăn lại của Cố Phỉ, tay kia tự nhiên và đầy tình tứ quàng lên cổ cô.

Cơ thể đang căng cứng của Cố Phỉ khẽ thả lỏng, cô vô thức tiến lại gần nàng thêm chút nữa, gần đến mức đầu mũi tràn ngập hương hoa tường vi thanh khiết đặc trưng của người trước mặt mới dần bình tâm lại.

"Thanh Vi..."

Cô khẽ gọi đầy lưu luyến, vừa muốn hỏi về sự cố của Tần Thanh Vi tại lễ trao giải tối nay, vừa muốn biết lý do nàng đưa cô đến nơi này.

Nhưng lời vừa ra khỏi miệng đã bị đối phương ngắt quãng.

"Ở đây, không được gọi chị là Tần Thanh Vi."

Dáng người nương theo điệu nhạc chậm rãi mà lúc gần lúc xa áp sát vào nhau. Trong ánh mắt vừa hoang mang vừa rung động của Cố Phỉ, Cố Y lười biếng mỉm cười, dán ngực vào cô.

Hai cơ thể dán sát đến mức Cố Phỉ có thể xuyên qua lớp mặt nạ, dễ dàng nhìn thấy sự trêu chọc lẫn tình tứ trong đáy mắt người kia.

Mơ hồ giống Tần Thanh Vi, lại dường như không phải.

"Vậy nên gọi chị là gì?"

Cô vô thức thuận theo lời người trước mặt mà mở lời.

"Cố Y."

Sự ngoan ngoãn của cô khiến Cố Y rất hài lòng, hai chữ này gần như là dán sát vào vành tai Cố Phỉ mà thốt ra.

"Cố Y?"

"Phải."

"Chữ 'Cố' trong tên Cố Phỉ sao?"

Khẽ nhếch môi cười, Cố Y thực sự không ngờ cô lại thông minh đến thế.

Sự thông minh lại pha chút ngoan ngoãn khiến nàng căn bản không nỡ buông tay.

Tia sáng trong đáy mắt nàng giống như một lời khích lệ, khiến Cố Phỉ vừa mừng rỡ lại vừa ngại ngùng.

"Vậy còn chữ 'Y' là chữ nào?"

Cô khẽ khàng dò hỏi.

Bình thản đối mặt với cô, Cố Y nhu thuận tựa vào lòng cô, đáy mắt là ý cười tĩnh lặng đầy vẻ tình trong như đã.

"Bế chị lên tầng hai đi, rồi chị sẽ nói cho em biết."

 

======================
============

Tác giả: 
Cố Phỉ: Vợ đặc biệt dùng họ của mình để đặt tên, chị ấy yêu mình quá đi mà *tung bông*

(*)Giải thích "Vinh quy bái tổ": Giống như câu "uống nước nhớ nguồn", ý nói Chu Bằng là người thành danh ở nước ngoài nhưng vẫn không quên nguồn cội, trở về quê hương để đóng góp.