Bị Người Vợ Mang Bảy Nhân Cách Hiểu Lầm Là Tra Nữ

Chương 2: Vợ ơi, nội y

Tám giờ năm mươi phút, Cố Phỉ bước xuống giường.

Trước đó, Cố Liễm đã gửi thêm cho cô vài tin nhắn nữa.

Lời lẽ lúc sau lại gay gắt hơn lần trước.

Nhưng cô đều không phản hồi.

Chín giờ năm phút, cô bước ra khỏi phòng tắm, sửa sang lại mọi thứ thật tốt.

Chiếc sơ mi đen bao bọc lấy vóc dáng thanh mảnh cao ráo, miễn cưỡng thêm vào vài phần trầm ổn cho gương mặt vốn dĩ quá đỗi tinh xảo.

Lúc soi gương chỉnh lại cổ áo, Cố Phỉ nhìn thấy vài vết đỏ nơi xương quai xanh của mình. Đầu ngón tay khẽ lướt qua đó, cô cụp mắt, gương mặt hơi ửng hồng rồi cài thêm một chiếc cúc áo nữa.

Trên giường, Tần Thanh Vi đã mệt đến mức ngủ thiếp đi. Trước khi rời đi, Cố Phỉ giúp nàng đắp lại chăn thật cẩn thận, che đi những dấu hôn đỏ đầy ám muội trên ngực và cổ của nàng.

***

Khi Cố Phỉ xuất hiện ở cửa phòng họp, đã là chín giờ mười phút sáng.

Thư ký Tiểu Trần đang ôm tài liệu đợi cô ở cửa.

"Giám đốc Cố, tài liệu dự án đã được phát cho các cổ đông khi cuộc họp bắt đầu rồi ạ, phản hồi khá tốt, ngoại trừ... sắc mặt của Chủ tịch Cố có vẻ không được tốt lắm."

Trước khi Cố Phỉ bước vào phòng họp, thư ký thấp giọng nhắc nhở cô.

"Không sao đâu."

Cố Phỉ gật đầu đáp lại, rồi cất bước vào phòng họp.

Ánh mắt của tất cả các cổ đông đều tập trung lên người cô. Cố Phỉ đi đến vị trí chủ tọa đứng định thần, khẽ cúi người bày tỏ lời xin lỗi rồi mới ngồi xuống.

"Cho tôi một lời giải thích."

Ở vị trí bên trái cô, Cố Liễm đặt tài liệu trong tay xuống, lạnh lùng lên tiếng.

"Xin lỗi, tôi đến muộn."

Cố Phỉ cụp mắt, ôn tồn đáp lại, không giải thích quá nhiều về lý do mình đến trễ.

Nghiêng đầu nhìn chằm chằm cô, Cố Liễm cười lạnh một tiếng.

"Miệng thì nói không muốn vị trí này, vậy mà ngay ngày đầu nhậm chức đã ra vẻ với tôi. Cố Phỉ, cô vẫn ấu trĩ như xưa."

Khẽ cau mày, Cố Phỉ bưng tách cà phê trước mặt nhấp một ngụm, không đáp lời.

Từ nhỏ đến lớn, thái độ của Cố Liễm đối với cô vẫn luôn như vậy, bất kể Cố Phỉ có làm gì thì chị cũng không bao giờ hài lòng.

Hai người cách nhau mười sáu tuổi. Năm xưa mẹ của Cố Phỉ mãi không mang thai, nên đã nhận nuôi Cố Liễm từ cô nhi viện, dốc lòng bồi dưỡng chị như một người thừa kế. Nhưng không ngờ sau đó bà lại mang thai Cố Phỉ ngoài ý muốn, kể từ lúc đó, địa vị của Cố Liễm trong nhà họ Cố đã thay đổi.

Vì vậy, cho dù Cố Liễm chưa bao giờ cho cô sắc mặt tốt, Cố Phỉ vẫn bày tỏ sự thấu hiểu.

Sau khi mẹ qua đời, dưới sự quản lý của Cố Liễm, Cố thị ngày càng hưng thịnh. Vào sinh nhật mười tám tuổi của mình, Cố Phỉ từng nói với Cố Liễm rằng cô sẵn sàng từ bỏ quyền thừa kế mà mẹ để lại, họ là người một nhà, ai ngồi vào vị trí đó cũng được.

Nhưng lúc đó Cố Liễm không hề trả lời, mãi cho đến một tháng trước mới bất ngờ chủ động từ chức và chuyển nhượng toàn bộ cổ phần cho Cố Phỉ.

Cô lầm tưởng rằng Cố Liễm đã buông bỏ thành kiến với mình, nhưng thực tế không phải vậy.

Mối quan hệ giữa hai người vẫn không hề được xoa dịu.

Dự án mới mà Cố Phỉ thúc đẩy khiến tất cả các cổ đông đều hài lòng, và cũng chẳng ai còn bận tâm tới việc cô đến muộn.

"Nghe thư ký Trần nói tháng trước Giám đốc Cố thường xuyên tăng ca, hóa ra là âm thầm thúc đẩy một dự án hợp tác lớn thế này..."

"Tôi đã bảo sao mà sắc mặt Giám đốc Cố trông có vẻ mệt mỏi như vậy mà..."

"Giám đốc Cố tuy còn trẻ, nhưng vẫn nên chú ý giữ gìn sức khỏe..."

Các cổ đông bàn ra tán vào, Cố Phỉ chỉ mỉm cười nhạt, không nói gì.

Cố Liễm ở bên cạnh dù sắc mặt vẫn lạnh lùng như trước, nhưng không hề phản bác gì đối với thành quả công việc của Cố Phỉ.

Khi Cố Liễm chuẩn bị đứng dậy tuyên bố việc ủy nhiệm cho Cố Phỉ, Cố Phỉ đã đưa tay ấn nhẹ lên cánh tay chị.

"Chị, bản thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần đó em vẫn chưa ký, nếu chị..."

Cô còn chưa nói xong, đã bị hành động gạt tay ra của Cố Liễm ngắt ngang.

Ném bản tài liệu dự án trước mặt cô, Cố Liễm lạnh lùng lên tiếng.

"Nếu cô đã không muốn, thì hà tất gì phải làm cái này."

Dự án này của Cố Phỉ một khi được triển khai, ít nhất có thể khiến lợi nhuận của Cố thị trong năm năm tới tăng gấp mười lần.

Thành thật mà nói, dù trong lòng Cố Liễm có thành kiến với Cố Phỉ, nhưng khi nhìn thấy bản tài liệu này, vẫn không khỏi có vài phần tán thưởng.

Nghe vậy, Cố Phỉ khẽ mím môi, ngước mắt nhìn chị.

"Em chỉ muốn chứng minh năng lực của mình."

Bất kể ở vị trí nào, Cố Phỉ đều sẽ đối đãi nghiêm túc.

Đó là nguyên tắc nhất quán của cô.

Nhìn cô chằm chằm một hồi lâu, Cố Liễm cụp mắt, nhếch môi.

"Nếu đã đưa cổ phần cho cô, tôi sẽ không lật lọng. Đây là tôi nợ cô."

Câu cuối cùng Cố Liễm nói nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, Cố Phỉ không nghe rõ.

Cô chỉ đứng đó trong tiếng vỗ tay của các cổ đông, chính thức tiếp nhận chức vụ Chủ tịch mới của tập đoàn Cố thị.

***

Sau khi cuộc họp kết thúc, Cố Phỉ quay lại văn phòng một chuyến. Tần Thanh Vi vẫn còn đang ngủ, Cố Phỉ giúp nàng xếp gọn quần áo để ở đầu giường, rồi lại vội vàng rời đi.

Lịch trình hôm nay của cô khá dày đặc. Dự án mới sẽ hợp tác sâu với các bộ ngành Chính phủ, Cố Phỉ phải tháp tùng vài nhân vật chính trị để bàn bạc chi tiết, buổi trưa đương nhiên không tránh khỏi tiệc tùng xã giao.

Sau bữa trưa, cô lại dẫn các đối tác nước ngoài đi tham quan khu công nghệ và phòng thí nghiệm của Cố thị. Đến khi bận bịu xong thì trời đã chập tối.

Và trong văn phòng, Tần Thanh Vi đã thức giấc.

Khi Cố Phỉ đẩy cửa bước vào, nàng đang đứng nghiêng người thay đồ trước tủ quần áo. Làn da trên ngực mang theo những vết hồng ám muội thoáng hiện rồi nhanh chóng được che phủ bởi lớp nội y trắng tinh.

Cố Phỉ hơi nóng tai, xoay người đóng cửa lại.

"Em có mua một ít đồ ăn từ nhà hàng về. Vẫn còn chút thời gian trước buổi lễ trao giải tối nay, chị ăn rồi hãy đi nhé."

Vừa nói, cô vừa nhẹ nhàng bước tới, tự nhiên đưa tay gạt nhẹ vài lọn tóc bị vướng vào dây áo nội y sau lưng Tần Thanh Vi ra ngoài.

"Ừm, Tiểu Phỉ..."

Tần Thanh Vi khẽ đáp. Sau khi cài xong móc áo phía sau, động tác của nàng hơi khựng lại, khóe môi mang theo vài phần ý cười nhàn nhạt.

"Kích cỡ nội y có chút không vừa."

Khi nói lời này, nàng không quay người lại, mà chỉ nhìn Cố Phỉ qua chiếc gương trang điểm lớn.

Cố Phỉ chớp mắt, trong ánh nhìn vừa thanh lãnh vừa dịu dàng của Tần Thanh Vi, gương mặt cô lập tức đỏ bừng.

Quần áo mà cô chuẩn bị cho Tần Thanh Vi là quần áo của chính mình, nhất thời quên mất chuyện kích cỡ của hai người không giống nhau.

"Em... em đi mua ngay đây..."

Ánh mắt nhìn vào gương hoảng loạn, Cố Phỉ đỏ mặt định quay người chạy ra ngoài.

"Không cần đâu, chỉ là, phiền em lần sau chuẩn bị sẵn ít đồ cho chị ở đây nhé."

Tần Thanh Vi xoay người nắm lấy đầu ngón tay cô. Chiếc áo nội y hơi chật bó sát vào làn da, phô bày trọn vẹn những đường nét mềm mại trước mắt Cố Phỉ.

Yết hầu khẽ chuyển động, hàng mi Cố Phỉ run rẩy vài nhịp rồi mới như sực tỉnh mà gật đầu.

"... Được, em sẽ chuẩn bị."

Trong lúc cô nói, Tần Thanh Vi đã lấy chiếc sơ mi bên cạnh mặc vào.

Làn da trắng nõn bị ép lại, theo động tác mặc áo của nàng mà khẽ phập phồng, thoắt ẩn thoắt hiện.

Sắc đỏ trên mặt Cố Phỉ càng đậm hơn.

"Hay là thay bộ khác đi, em đi mua ngay, sẽ về nhanh thôi..."

Nhận thấy bước chân quay người của Cố Phỉ có chút vội vã lạ kỳ, đáy mắt Tần Thanh Vi hiện lên ý cười kín đáo.

Nàng khẽ nâng tay, từ phía sau ôm lấy eo Cố Phỉ, cả người mềm mại tựa sát vào cô.

"Thật sự không cần đâu, lát nữa đến studio chị sẽ thay sau."

"... Vậy được rồi."

Cảm giác mềm mại sau lưng lại một lần nữa khiến tâm trí Cố Phỉ rối loạn, Tần Thanh Vi nói sao thì cô nghe vậy.

Ánh mắt rơi vào mu bàn tay trắng nõn đang vòng trước bụng mình, Cố Phỉ vô thức đưa tay phủ lên, ngón tay đan xen.

"Tối nay hoạt động kết thúc, em sẽ đến đón chị."

Dù đã kết hôn, nhưng vì cân nhắc đến công việc của Tần Thanh Vi, Cố Phỉ đã tôn trọng ý kiến của nàng, tạm thời không tiết lộ mối quan hệ của hai người với người ngoài.

Phía Tần Thanh Vi không còn người thân, còn Cố Phỉ chỉ có một chị gái là Cố Liễm, nhưng Cố Liễm xưa nay vốn dĩ chẳng quan tâm đến đời tư của cô. Vì vậy, dù đã kết hôn một tháng, nhưng số người biết chuyện này cực kỳ ít ỏi.

"Được, chị đợi em."

Cong môi mỉm cười, Tần Thanh Vi hôn nhẹ lên cổ cô, rồi chợt khựng lại khi ngửi thấy mùi hương lạ.

"Thanh Vi..."

Cố Phỉ đang có chút rung động, mặt đỏ bừng xoay người lại thì bắt gặp ánh mắt thâm trầm đầy ẩn ý của vợ.

"Em đổi nước hoa à?"

"Không có."

Cố Phỉ vô thức phủ nhận, rồi nương theo ánh mắt của Tần Thanh Vi mà cúi đầu ngửi nhẹ nơi cổ áo mình.

Một mùi bạc hà nhạt nhẽo và lạ lẫm.

Sắc mặt cô hơi khựng lại, Cố Phỉ nhíu mày nhớ lại.

"Chắc là mùi thuốc lá, chiều nay lúc tiếp khách có người hút thuốc..."

"Mùi nặng lắm sao?"

Trước ánh mắt thanh lãnh đầy nghiêm túc của Tần Thanh Vi, Cố Phỉ mím môi, cúi đầu nhìn bộ quần áo trên người mình, ánh mắt có chút khó tả.

"Em đi tắm rửa thay đồ đã."

Cô quay người đi vào phòng tắm, không quên dặn Tần Thanh Vi cứ dùng bữa trước, không cần đợi mình.

Sau lưng cô, Tần Thanh Vi lẳng lặng đứng đó cho đến khi tiếng nước trong phòng tắm vang lên, nàng mới cụp mắt, lạnh lùng cởi chiếc sơ mi mới chỉ cài được một nửa hàng cúc, đi vào phòng thay đồ đổi một chiếc áo khác.

Khi Cố Phỉ mang theo hơi nước thanh mát bước ra từ phòng tắm, Tần Thanh Vi vẫn đang đợi cô.

Cố Phỉ mặc chiếc áo len màu trắng ngắn tay cổ chữ V cùng với quần thường phục cùng tông màu, sải bước tới ôm lấy eo Tần Thanh Vi, dán sát vào nàng.

"Giờ còn mùi không chị?"

"Hết rồi."

Tần Thanh Vi thuận thế cúi đầu ngửi nhẹ bên cổ cô, mỉm cười lắc đầu, rồi lấy ra một chiếc hộp nhung đen từ trong túi xách.

"Có quà cho em này."

Ánh mắt Cố Phỉ vô thức dõi theo động tác của nàng, giờ cứ nhìn thấy chiếc túi xách màu đen đó là cô lại đỏ mặt.

Cô nghĩ bụng, chắc không phải là Tần Thanh Vi định tặng mình một hộp bao ngón tay để nhắc nhở lần sau luôn mang theo bên người đâu nhỉ?

May mắn thay, mở hộp ra là một đôi bông tai kim cương hình hoa tường vi rực rỡ tinh xảo.

"Chỉ mình em có thôi sao?"

Cố Phỉ nhìn đôi bông tai rồi ngước mắt hỏi nàng.

"Của chị đã đeo rồi."

Tần Thanh Vi khẽ cong môi, dùng đầu ngón tay gạt lọn tóc bên má ra sau tai, nghiêng mặt cho cô thấy món trang sức cùng mẫu trên vành tai mình.

Nàng biết Cố Phỉ là người rất chú trọng cảm giác nghi thức, bất cứ thứ gì liên quan đến hai người, cô luôn muốn phải có đôi có cặp.

Giống như chiếc lắc tay họ đang đeo, là món đồ Cố Phỉ đặc biệt đặt làm riêng khi định tỏ tình với nàng.

Ngoài ra còn nhẫn cầu hôn, nhẫn kết hôn, mỗi mẫu đều do Cố Phỉ tìm nhà thiết kế chuyên nghiệp làm ra bản độc nhất vô nhị.

Nếu không vì kiêng kị một số chuyện, Tần Thanh Vi tuyệt đối sẽ không chỉ đeo mỗi chiếc lắc tay đơn điệu thế này.

Có một điều Cố Phỉ đã đoán sai, Tần Thanh Vi chọn ẩn hôn không phải vì công việc.

***

Hai người cùng dùng bữa tối tại văn phòng. Khi Tần Thanh Vi rời đi, Cố Phỉ đã cùng nàng xuống lầu, nhưng vừa ra tới cửa văn phòng đã đụng mặt Cố Liễm đang đi tới.

Bước chân vô thức khựng lại, Cố Phỉ liếc nhìn Tần Thanh Vi bên cạnh đã đội mũ và đeo khẩu trang kín mít, rồi mới chủ động lên tiếng.

"Chị, tìm em có việc gì sao?"

Tầng cao nhất là văn phòng riêng của Cố Phỉ, bắt đầu từ một tháng trước, Cố Liễm đã rất hiếm khi tới đây.

Cố Phỉ đoán chắc có việc công cần bàn bạc.

Ánh mắt Cố Liễm lướt qua bàn tay hai người đang nắm chặt, khẽ nheo mắt.

"Bạn gái à?"

Gật đầu, Cố Phỉ thản nhiên thừa nhận. Liếc nhìn đôi lắc tay cùng mẫu trên cổ tay của hai người, Cố Liễm cụp mắt che giấu sự suy tính, đồng thời nuốt lại lý do mình tới tìm Cố Phỉ lần này.

Chị không nói lời nào, quay người rời đi lần nữa.

Trong thang máy, Tần Thanh Vi nhớ lại phản ứng vừa rồi của Cố Liễm, vô thức nắm chặt đầu ngón tay Cố Phỉ.

"Sếp Cố có vẻ khá ngạc nhiên về chuyện em yêu đương nhỉ."

"Chắc tại trong mắt chị ấy, em vẫn là một đứa trẻ ấu trĩ thôi."

Cố Phỉ cười giải thích qua loa, dẫn nàng ra hầm gửi xe.

"Không chừng chị ấy còn chẳng biết năm nay em bao nhiêu tuổi nữa."

Nghe thấy sự phiền muộn trong lời nói của cô, Tần Thanh Vi nghiêng đầu nhìn cô, đôi môi khẽ mím lại.

Xe đã được tài xế khởi động, ánh đèn pha sáng rực giữa hầm xe mờ tối.

Cố Phỉ tiễn Tần Thanh Vi lên xe, vừa định đóng cửa thì lại bị nàng ôm lấy một lần nữa.

"Tiểu Phỉ."

"Dạ?"

Đối diện với ánh nhìn tò mò của hai trợ lý ở hàng ghế sau, Cố Phỉ khẽ đỏ mặt, hàng mi run rẩy.

"Thật ra..."

Đôi môi Tần Thanh Vi khẽ động, câu nói "Cố Liễm không đáng để em bận tâm đến vậy đâu" cuối cùng vẫn không thể thốt ra.

Với Cố Phỉ, có những chuyện nên quên đi mới là điều tốt nhất.

Im lặng trong giây lát, nàng khẽ nghiêng đầu, hơi thở ấm áp thanh sạch phảng phất qua vành tai Cố Phỉ.

"Thật ra, chiếc nội y này cũng không đến nỗi quá chật đâu."

Nói xong, nàng chậm rãi đóng cửa xe lại trước ánh mắt ngẩn ngơ đầy thẹn thùng của Cố Phỉ.

Chiếc xe sedan màu đen dần lăn bánh rời đi, để lại một mình Cố Phỉ đứng chôn chân tại chỗ, xấu hổ đến mức đầu muốn bốc khói.

Còn ở trong xe, Tần Thanh Vi nhìn bóng hình Cố Phỉ xa dần qua gương chiếu hậu, khẽ cong môi mỉm cười không thành tiếng.