Cúi đầu nhìn đầu ngón tay của mình bị vạt váy che khuất, gương mặt Cố Phỉ ửng hồng, nhưng lòng bàn tay vẫn không cưỡng lại được cám dỗ mà vô thức m*n tr*n trên làn da mịn màng.
Cùng lúc đó, trong đầu cô cũng đang vận hành cực nhanh.
Thông qua cuộc trao đổi với bác sĩ hôm qua, Cố Phỉ đã hiểu sâu hơn về bệnh tình của Tần Thanh Vi.
Hiện tại mà nói, cả Cố Y và Tống Yến Nhiên đều biết đến sự tồn tại của Tần Thanh Vi, và khi bị coi là Tần Thanh Vi, tuy cảm xúc có dao động nhưng cũng không quá nghiêm trọng, mà chỉ là phủ nhận theo bản năng.
Rất có thể điều này cho thấy rằng Cố Y và Tống Yến Nhiên biết mình chỉ là nhân cách phụ của Tần Thanh Vi.
Họ có tư tưởng và ký ức độc lập, nhưng đồng thời cũng tỉnh táo biết mình đang tồn tại song song với Tần Thanh Vi.
Nhưng trường hợp của Bùi Dao thì hoàn toàn khác. Nàng hoàn toàn đắm chìm vào ký ức do chính mình ảo tưởng ra, và tin tưởng tuyệt đối vào điều đó.
Thậm chí đối với những sự tồn tại rõ ràng là phi lý, nàng cũng sẽ chủ động thực hiện việc "tự mình hợp lý hóa".
Lúc đưa Bùi Dao về nhà vào ban ngày, Cố Phỉ thực chất đang mang tâm thế thử nghiệm. Chỉ cần Bùi Dao đưa ra một chút nghi vấn nào, cô sẽ lập tức đổi đường hoặc dừng lại ngay.
Thế nhưng mãi cho đến khi xe dừng trước cửa căn hộ tân hôn của cô và Tần Thanh Vi, Bùi Dao vẫn không hề có phản ứng gì, trực tiếp coi nơi này chính là căn nhà ban đầu của mình và Cố Phỉ.
Thậm chí khi thấy ảnh của hai người đặt trong phòng ngủ, nàng cũng mặc định đó là ảnh đính hôn của nàng và Cố Phỉ.
Bác sĩ nói, tình trạng của Bùi Dao là một kiểu tự vệ mang tính trốn tránh. Khi phải chịu đựng chấn thương tâm lý nghiêm trọng thời thơ ấu, nàng đã tự xây dựng cho mình một cuộc đời giả tạo khác để chuyển hóa nỗi đau trong lòng.
Nhưng Cố Phỉ lại hơi không biết phải nói thế nào, cô cảm thấy chuyện không đơn giản như vậy.
Có ai lại đi dùng việc "phá sản" để chuyển hóa nỗi đau?
Tuy không biết vợ mình đang trốn tránh tổn thương nào trong quá khứ, nhưng Cố Phỉ có thể nhìn ra Bùi Dao hiện tại cũng chẳng hề vui vẻ gì.
"Rốt cuộc là có được không? Cố Phỉ..."
Cô suy nghĩ quá lâu, lâu đến mức sự kiên nhẫn của Bùi Dao dần biến mất.
Đôi chân thon dài khẽ nhấc, Bùi Dao kẹp chặt lấy ngón tay đang vô thức m*n tr*n ngày một gần vào trong của Cố Phỉ.
Không đồng ý mà còn muốn chiếm tiện nghi, ở đâu ra chuyện tốt như thế?
"... Shhh..."
Bị nàng dùng đùi kẹp đến đau điếng, Cố Phỉ bừng tỉnh, vừa thử rút tay về vừa nhỏ giọng cầu xin.
"Kẹp nữa là gãy đấy, vợ ơi..."
"Không phải em thích sờ vào đây sao? Để em ở lại thêm lúc nữa chẳng lẽ không tốt à?"
Bùi Dao cười dịu dàng cong mắt nhìn cô.
"..."
Đã biết mình không thể thắng nổi cái miệng của nàng, Cố Phỉ mím môi, nhìn Bùi Dao đang vừa kẹp tay mình vừa ung dung đung đưa bắp chân. Cô im lặng một lát, rồi dứt khoát mượn tư thế này mà bế bổng Bùi Dao đứng dậy.
"A, em..."
Không kịp phòng bị, Bùi Dao khẽ thốt lên, cả người nàng đều nằm gọn trong lòng Cố Phỉ, nhưng một chân còn lại vì tư thế mà không có điểm tựa, cứ thế đung đưa trong không trung.
Vạt váy đen xòe rộng, tựa như một đóa hoa đang nở rộ.
Để lộ da đùi trắng ngần không chút che đậy.
"Cố Phỉ, em hư hỏng."
Gần như nghiến răng nghiến lợi thốt ra từng chữ bên tai cô, Bùi Dao vừa thẹn thùng quấn chặt lấy eo cô, vừa không cam tâm mà hung hăng véo vào người Cố Phỉ.
"Ui."
Lần này là bị véo đau thật, Cố Phỉ rụt vai lại, cô nén sự vui vẻ trên mặt, vừa bế Bùi Dao đi về phía phòng ngủ vừa chủ động đuổi theo môi nàng để hôn.
"Em sai rồi, em sai rồi, vợ ơi..."
"Em cút đi..."
Bùi Dao cố ý quay đầu đi không cho cô hôn, nàng bóp lấy cằm Cố Phỉ, tự mình cúi xuống để lại một vết răng mờ trên má cô.
"Em đúng là đồ khốn..."
Mãi cho đến khi bước vào phòng tắm, Cố Phỉ bị cắn đỏ mặt định đặt Bùi Dao xuống, nhưng lại bị nàng quấn chặt lấy eo không chịu buông.
"Em chưa trả lời chị."
"... Em đồng ý với chị, thứ Hai tuần sau chúng ta sẽ cùng đến công ty."
Cố Phỉ đã cân nhắc xong cách đối phó, mỉm cười hôn nhẹ lên khóe môi nàng.
Tuy đến công ty sẽ có nguy cơ bị người khác nhận ra, nhưng khu vực văn phòng ở tầng cao nhất gần như hoàn toàn là không gian riêng tư của Cố Phỉ. Dù còn có văn phòng thư ký, nhưng chỉ cần dặn trước với mấy vị thư ký thì sẽ không ai nói năng linh tinh trước mặt Bùi Dao.
Đến lúc đó, họ cũng sẽ chỉ nghĩ rằng Bùi Dao là một thư ký mới, có ngoại hình rất giống minh tinh đang nổi - Tần Thanh Vi, điểm đặc biệt duy nhất có lẽ là...
Cô thư ký mới này sẽ làm việc chung một văn phòng với Cố Phỉ.
Hơi thân mật quá mức một chút.
Nhưng chắc cũng không phải vấn đề gì lớn.
"Ưm... Giám đốc Cố đối xử với chị thật tốt."
Bùi Dao mãn nguyện sờ lên vết răng trên mặt cô.
"Để bù đắp cho việc vừa mới mắng Giám đốc Cố, tối nay chị sẽ hầu hạ em tắm rửa."
"... Không cần đâu."
Trước ánh mắt đầy ám chỉ của nàng, Cố Phỉ có chút đỏ mặt tía tai.
Dù sao cũng là cô dọa vợ trước, bị mắng vài câu hay véo vài cái cũng chẳng sao, cô quen rồi...
"Cần chứ, có thể hầu hạ Giám đốc Cố là chị cam tâm tình nguyện..."
Nhìn Cố Phỉ rõ ràng là rung động đến đỏ cả mặt mà vẫn giả vờ chính trực ngại ngùng từ chối, Bùi Dao khẽ cong môi.
Nàng chậm rãi từ trên người Cố Phỉ tuột xuống, cởi bỏ cúc áo sơ mi trên người cô từng cái một.
Hàng mi Cố Phỉ không ngừng run rẩy, vài giây sau, khi đầu ngón tay của Bùi Dao một lần nữa cố ý vô tình lướt qua làn da mình, Cố Phỉ đỏ bừng mặt, ấn giữ lòng bàn tay của nàng lại, muốn nói để cô tự làm, nếu cứ tiếp tục thế này Bùi Dao sẽ sờ sạch cô mất.
"Nhịp tim của Giám đốc Cố nhanh quá, có 'cảm giác' rồi sao?"
Bùi Dao chưa đợi Cố Phỉ mở lời đã nhẹ nhàng m*n tr*n một cái.
"Ừm..."
Cố Phỉ bị nhìn thấu, nhỏ giọng gật đầu.
"Vẻ mặt thành thật của em đáng yêu thật đấy."
"Giống như một đứa trẻ ngoan rất nghe lời mẹ vậy."
Khi nước trong bồn tắm sắp tràn ra ngoài, Bùi Dao dắt một Cố Phỉ đang đỏ mặt tía tai chậm rãi ngồi vào trong.
Sóng nước khẽ xao động rồi tràn ra sàn.
Cố Phỉ bị ấn xuống dưới, giữa làn hơi nóng lãng đãng trong phòng tắm, Bùi Dao từ từ cúi người xuống.
"Baby, tối nay có muốn ăn sữa không?"