Cố Phỉ ngượng ngùng ghé sát lại, cô vùi đầu vào lòng nàng, nơi cánh mũi tràn ngập hương hoa tường vi nồng nàn trên người Bùi Dao.
Khiến cô say đắm chẳng thể cầm lòng.
"Vợ ơi, chị nghe thấy phương pháp này ở đâu thế?"
Sau khi thưởng thức một hồi với gương mặt đỏ bừng, Cố Phỉ ôm lấy eo nàng khẽ hỏi, đầu ngón tay lại vô thức dùng đến tiểu xảo vừa học được từ Bùi Dao tối qua.
Cô nhẹ nhàng m*n tr*n.
Khiến Bùi Dao đang quấn quýt nghịch những lọn tóc của cô phải khẽ hừ một tiếng.
Rũ mắt nhìn cô một lúc, Bùi Dao hơi nhướng mày, giọng đáp lại đầy tùy ý và ẩn chứa vui vẻ.
"Trong một cuốn tạp chí mẹ và bé."
"... Chị coi em là trẻ sơ sinh để dỗ dành đấy à?"
Cố Phỉ chấn kinh, gương mặt đỏ gay ngẩng lên nhìn nàng, cảm thấy nếu mình còn tiếp tục ăn nữa thì chắc sẽ bị lệch vai vế với vợ mất.
"Không phải mà."
Đối diện với ánh mắt đầy xấu hổ của Cố Phỉ, Bùi Dao cười phủ nhận, đầu ngón tay nhẹ nhàng m*n tr*n vệt nước còn vương trên môi cô.
"Nếu em không muốn ăn nữa thì thôi vậy..."
Nói đoạn, Bùi Dao làm bộ định đứng dậy rời đi.
"Đừng đi mà."
Dù nhìn ra Bùi Dao đang cố ý trêu chọc mình, nhưng Cố Phỉ vẫn ngoan ngoãn mắc câu.
Cô dùng cả hai tay ôm chặt lấy eo nàng, gương mặt một lần nữa quyến luyến vùi vào lòng nàng.
"Em muốn ăn..."
Cố Phỉ nhỏ giọng đáp lí nhí.
"Coi như em thành thật."
Bùi Dao khẽ v**t v* lưng cô, nhưng đáy mắt lại hiện lên nụ cười đầy thâm ý.
Ngay khi Cố Phỉ đang dần chìm đắm, Bùi Dao lại hơi cúi người, ghé sát vào vành tai cô, dịu dàng thì thầm.
"Baby, em ngậm sâu thế làm gì? Chị cũng đâu có sữa cho em ăn đâu..."
"..."
Cố Phỉ lập tức đỏ mặt tía tai, xấu hổ đến mức muốn chết quách cho xong, thiếu điều nghiến răng ken két trong lòng Bùi Dao.
Cô biết ngay mà, cái nhân cách mới này của vợ cực kỳ xấu xa.
Cắn nàng một cái thật nhẹ. Giữa ánh mắt vừa hờn dỗi vừa chứa ý cười của Bùi Dao, Cố Phỉ cố tỏ ra bình tĩnh đối mắt với nàng.
"Không phải là vì em muốn ăn..."
Bùi Dao nhướng mày không nói gì, chỉ ra hiệu cho cô nhìn vệt nước trên ngực mình.
"Đó là thủ thuật tán tỉnh, là tối qua chị dạy em mà..."
Đỏ mặt nhìn "tang chứng vật chứng" mà mình để lại, Cố Phỉ vừa lặng lẽ dùng vạt áo của Bùi Dao để che lại cho nàng, vừa tự tìm lý lẽ bào chữa cho mình.
"Chị dạy em tán tỉnh là để làm 'chuyện chính', nhưng không phải Giám đốc Cố không được sao?"
Bùi Dao bình thản mỉm cười hỏi vặn lại.
"Làm vợ vợ không thành, vậy làm mẹ cho em cũng... Ưm."
Bùi Dao chưa kịp nói hết câu đã bị Cố Phỉ xấu hổ dùng nụ hôn để chặn miệng.
Đạt được mục đích, Bùi Dao khẽ cong môi, chủ động quấn lấy đầu lưỡi cô.
"Baby, em nhẹ tay chút..."
"... Vợ, chị đừng gọi em như thế."
Cố Phỉ ngại đến mức không có cái hố nào để chui, cô nhỏ giọng cầu xin giữa những kẽ hở của nụ hôn.
"Mà em có được hay không, thực ra là tùy thuộc vào chị mà..."
Bị nghi ngờ suốt một đêm, Cố Phỉ cũng có chút không nhịn nổi. Dưới lớp chăn, cô khẽ co gối.
"Ưm..."
Bùi Dao nhanh chóng đưa ra phản hồi bên tai cô.
Cảm giác tiếp xúc ở đầu gối khiến Cố Phỉ khó cầm lòng xao động, nhưng lo ngại sức khỏe của Bùi Dao, cô vẫn ngập ngừng hỏi.
"Vợ ơi, chị cảm thấy thế nào?"
Bùi Dao trong cơn đ*ng t*nh liếc nhìn cô một cái, hừ cười một tiếng rồi cắn tai Cố Phỉ.
"Em còn chưa vào thì chị có thể có cảm giác gì?"
"... Ồ."
Không cảm giác nghĩa là đã không còn đau nữa.
Nắm bắt chính xác thông tin then chốt, Cố Phỉ hôn lên cổ nàng một cái, bắt đầu dùng hành động thực tế để chứng minh mình thực sự rất "được".
......
Mặt trời đã lên cao.
Cố Phỉ thò đầu ra khỏi chăn, lặng lẽ tháo bao ngón tay ném xuống thảm, rồi ân cần ôm Bùi Dao nhích sang phía bên kia giường.
Nhìn Bùi Dao đang tựa vào lòng mình th* d*c để bình phục, Cố Phỉ khẽ hôn lên vành tai nàng.
"Vợ ơi, chị còn thấy em không được nữa không?"
Hàng mi khẽ động, Bùi Dao với gương mặt đỏ bừng mở mắt nhìn cô, cười khẽ, mân mê đầu ngón tay cô.
"Một lần hình như chưa cảm nhận rõ lắm, không biết Giám đốc Cố có thể chứng minh cho tôi thêm lần nữa không?"
Hiểu rõ ám chỉ, Cố Phỉ cười cong cả mắt, ôm lấy Bùi Dao lật người lại, cúi đầu hôn môi nàng.
"Được chứ."
Trong lúc Cố Phỉ đỏ mặt tiếp tục chứng minh bản thân, Bùi Dao lim dim đôi mắt hôn lên cằm cô, đôi chân thon dưới chăn cũng khẽ co lại.
"Là tôi hiểu lầm Giám đốc Cố rồi... ưm... em rõ ràng là... được đến không tưởng..."
Có được sự công nhận, Cố Phỉ vừa dè dặt vừa đắc ý hôn m*t lên cổ nàng, không quên hứa hẹn.
"Vợ ơi, em có thể 'được' thêm nhiều năm nữa, sẽ không để chị phải sống cảnh hôn nhân không t*nh d*c đâu..."
"Ưm..."
Bùi Dao đã không còn tâm trí nghe cô nói, nàng ôm chặt lấy eo cô, đuôi mắt ửng hồng khẽ th* d*c bên tai cô.
"Được..."
......
Khi kết thúc, trên tấm thảm bên giường đã vương vãi không ít bao ngón tay.
Cố Phỉ vốn đã thiếu ngủ nên mệt đến mức ngủ thiếp đi.
Hai người dán chặt lấy nhau nằm trên giường đệm hỗn loạn, cơ thể Bùi Dao vẫn còn vương chút mồ hôi mỏng và dư vị t*nh d*c thỏa mãn, nhưng tinh thần lại đặc biệt tỉnh táo.
Nàng nằm nghiêng bên gối, dùng đầu ngón tay phác họa lại đường nét khuôn mặt Cố Phỉ trong không trung, càng nhìn càng thấy lòng mềm nhũn.
Suy nghĩ một chút, Bùi Dao hơi nhổm dậy, lấy điện thoại của mình chụp một tấm ảnh Cố Phỉ đang ngủ trong lòng mình để làm kỷ niệm.
Trong ký ức của Bùi Dao, tối qua và hôm nay là khoảng thời gian nàng và Cố Phỉ ở bên nhau lâu nhất.
Lần đầu tiên hai người gặp mặt là ở nhà Bùi Dao.
Lúc đó nàng vừa phá sản, ngay cả căn nhà duy nhất cũng bị ngân hàng niêm phong để siết nợ, và Cố Phỉ đã xuất hiện vào lúc đó.
Trước đó, Bùi Dao đã không ít lần nghe danh Cố Phỉ.
Khác với nàng, Cố Phỉ là một thiên tài kinh doanh, quản lý công ty ngày càng phát triển, không giống như nàng chẳng giỏi kinh doanh, phá sản xong nghèo đến mức suýt phải lang thang đầu đường xó chợ.
Lần đầu gặp gỡ, Cố Phỉ dường như đã nhất kiến chung tình với nàng, không chỉ giúp nàng trả hết nợ mà còn trịnh trọng cầu hôn.
Lúc ấy Bùi Dao tưởng Cố Phỉ giúp mình đơn giản chỉ là vì ham mê nhan sắc, tám phần là muốn nàng làm người tình trong tối, nên khi Cố Phỉ nghiêm túc cầu hôn, Bùi Dao đã rất sốc.
Sau khi suy nghĩ vài ngày, nàng đã đồng ý lời cầu hôn của Cố Phỉ.
Không có lý do nào khác, lúc đó Bùi Dao đã kiệt quệ vì chuyện phá sản, lún sâu vào sự tự ti rằng mình là kẻ vô dụng, sự xuất hiện của Cố Phỉ khiến nàng cảm thấy mình vẫn còn chút giá trị.
Hơn nữa, ngoài việc nương tựa vào Cố Phỉ, nàng không còn nơi nào để đi.
Ít nhất, nàng cũng không hề vô cảm với Cố Phỉ.
Vớt được một người vợ vừa có năng lực vừa xinh đẹp, nàng cũng chẳng thiệt thòi gì.
Chỉ là Bùi Dao không ngờ, Cố Phỉ chỉ xuất hiện một lần trong tiệc đính hôn, sau đó rất lâu không thấy bóng dáng đâu.
Bùi Dao lại chỉ còn một mình, sự tự ti và lo âu sâu sắc khiến tinh thần nàng sớm nảy sinh vấn đề...
Ngay khi nàng tưởng mình lại bị bỏ rơi, Cố Phỉ lại xuất hiện.
Cô gọi nàng là "vợ", sẵn lòng nấu đồ ăn khuya cho nàng, dịu dàng dỗ dành khi nàng giận, còn để nàng thoải mái kiểm tra điện thoại, gần như thuận theo nàng mọi điều...
Một người như vậy, Bùi Dao sao nỡ để cô rời đi lần nữa.
***
Cố Phỉ và Bùi Dao mãi đến hai giờ chiều mới xuống lầu. Dù đã quá giờ cơm, dì Tôn vẫn làm lại một bữa trưa thịnh soạn cho hai người.
Đặc biệt là khi nhìn thấy bầu không khí thân mật vô hình giữa hai người, dì Tôn không giấu nổi nụ cười an tâm trên mặt.
Nhân lúc Cố Phỉ vào bếp phụ bưng thức ăn, dì Tôn kéo tay cô, cười hì hì trêu chọc.
"Hôm qua còn không thừa nhận cơ đấy, giờ thì sao, có bạn nào mà ngủ với nhau đến tận chiều thế này không?"
Mặt đỏ bừng, Cố Phỉ thẹn thùng cười khẽ. Cô đang định giải thích với dì Tôn, nhưng sực nhớ ra điều gì, trước tiên thò đầu nhìn về phía phòng ăn, thấy Bùi Dao đang uống nước không chú ý bên này, liền quay sang thấp giọng nói với dì Tôn:
"Có việc này phải phiền dì, lát nữa dì nhớ đừng gọi cô ấy là cô Tống nữa, cũng cố gắng đừng nhắc lại chuyện xảy ra ngày hôm qua nhé."
"Tại sao vậy? Thế dì phải gọi cô ấy là gì?"
Lời của Cố Phỉ khiến dì Tôn mờ mịt, nhưng sau khi nhìn thấy Bùi Dao đang mỉm cười ấm áp về phía phòng ăn, bà chợt hiểu ra điều gì đó, gương mặt bất giác đỏ lên.
"Ối chà, hai đứa đang chơi trò đóng vai gì mà còn kéo cả dì vào nữa, tiểu Phỉ à, con càng lớn càng nghịch ngợm quá đấy!"
Nói rồi, dì Tôn bất lực vỗ vào lưng cô một cái, vừa lẩm bẩm vừa bưng đồ ăn ra.
Cố Phỉ bỗng dưng "bị đánh" có chút ngơ ngác, cô cũng chẳng biết dì Tôn liên tưởng đi đâu rồi, nhưng miễn là dì chịu giúp là được.
Liếc nhìn thời gian, còn một lúc nữa mới đến bốn giờ - giờ hẹn với bác sĩ, Cố Phỉ vừa đi ra ngoài vừa cân nhắc lý do để một mình đến bệnh viện.
Cô tạm thời không định đi cùng Tần Thanh Vi, chủ yếu vì trạng thái hiện tại của nàng không thích hợp để khám bác sĩ.
Bệnh tâm lý kiêng kỵ nhất là bị k*ch th*ch, Cố Phỉ lo lắng việc đường đột đưa vợ đi bệnh viện sẽ gây ra tổn thương thứ cấp...
Lo âu quay lại phòng ăn, Cố Phỉ nhìn Tần Thanh Vi đang trò chuyện vui vẻ với dì Tôn ở phía đối diện, bất giác thẫn thờ.
Còn Bùi Dao lúc này không hề biết sự lo lắng của Cố Phỉ, cả buổi sáng không ăn gì khiến nàng đã sớm đói bụng, vừa thưởng thức món ăn vừa khen ngợi tay nghề của dì Tôn.
Hai người chẳng mấy chốc đã nói chuyện rôm rả.
"Dì không ngồi xuống ăn cùng luôn ạ?"
"Không cần đâu, dì ăn rồi, con với tiểu Phỉ cứ ăn thong thả."
Mỉm cười nhìn Bùi Dao, dì Tôn thầm cảm thán trong lòng. Đúng là đã xác định quan hệ có khác, cô Tống trông thoải mái hơn hẳn dáng vẻ dè dặt hôm qua.
Nói tới cũng phải trách Cố Phỉ, để một người có tính cách hướng nội sâu sắc như cô Tống phải chủ động đuổi đến tận nhà, suýt chút nữa là cô bạn gái đã tới tay cũng sẽ bay đi mất thôi...
Vừa thầm chê trách sự thiếu tinh tế của Cố Phỉ, dì Tôn vừa niềm nở gắp đồ ăn cho Bùi Dao.
"Nè, con gái, nếm thử cái này đi, món này là sở trường của dì đấy, tiểu Phỉ hồi nhỏ thích ăn nhất đấy."
Tuân thủ lời dặn của Cố Phỉ, dì Tôn thực sự không biết gọi thế nào nên đành cứ một câu "con gái", hai câu "con gái".
Cố Phỉ lẳng lặng ăn cơm, nén cười, lén giơ ngón tay cái với dì, rồi nhận lại một cái lườm của dì Tôn.
Sự tương tác của hai người không bị Bùi Dao chú ý, nhưng sự nhiệt tình của dì Tôn khiến nàng thấy ngại, vừa ăn vừa cười dịu dàng.
"Dì ơi, dì cứ gọi thẳng tên của con là được, Bùi Dao hay tiểu Bùi đều được ạ, gọi thế cho thân thiết."
"Ồ, được..."
Ngay khi dì Tôn còn đang phân vân xem cái tên này có gọi được không, thì Cố Phỉ - người đã thành công lấy được tên mới của vợ - mắt sáng rực lên.
Cô thầm nhẩm trong lòng hai lần, vừa suy nghĩ xem chữ "Bùi Dao" viết thế nào, vừa lén giơ ngón tay cái với dì Tôn lần nữa.
Khiến dì Tôn đứng ngoài cuộc hoàn toàn mờ mịt.
Nhờ sự trợ giúp bất ngờ của dì Tôn, khi bữa trưa sắp kết thúc, Cố Phỉ cuối cùng cũng nghĩ ra một lý do hợp lý để đi bệnh viện.
"Dì Tôn, con sực nhớ ra ngày 15 này con có một cuộc họp quan trọng, hay là mình đẩy lịch điều trị châm cứu tháng này của dì lên hôm nay luôn nhé?"
Khi đã bắt đầu một lời nói dối, thì sẽ cần rất nhiều lời nói dối khác. Cố Phỉ bắt đầu màn trình diễn "vụng về" của mình.
Hai người còn lại vẫn không mảy may nghi ngờ.
"Không sao đâu, con bận thì cứ làm việc của con đi, đến lúc đó dì tự đi là được."
Dì Tôn không biết chân tướng sự việc nên đã xua tay từ chối, vừa xoay xoay cái lưng vừa vỗ trán.
"Đúng rồi, con không nhắc dì cũng quên mất, hai đứa đợi dì một chút..."
Nói rồi, dì Tôn vội vàng chạy về phòng mình.
Còn ở phòng ăn, Bùi Dao vừa ăn trái cây tráng miệng vừa chuyện trò với Cố Phỉ.
"Điều trị châm cứu gì vậy?"
Cố Phỉ đã chuẩn bị sẵn sàng, cô ngậm lấy quả nho nàng đưa đến miệng, ôn tồn giải thích với Bùi Dao.
"Lưng dì Tôn dạo trước bị trẹo, cần đến bệnh viện điều trị định kỳ mỗi tháng. Vợ ơi, chiều nay chị ở nhà nghỉ ngơi một mình nhé? Em đưa dì Tôn đi bệnh viện một chuyến."
Mặc dù dì Tôn vừa mới từ chối, nhưng hôm nay Cố Phỉ có nói gì cũng phải bắt dì làm trợ thủ cho mình.
"Được thôi."
Không chút đề phòng, Bùi Dao dễ dàng đồng ý, nhưng nàng ngừng một chút, nhìn quanh bốn phía một lượt.
"Có điều em phải đưa chị về lại căn nhà cũ trước đã, ở đây chị sống không quen lắm."
Nhận ra sự bài xích trong đáy mắt nàng, lòng Cố Phỉ khẽ lay động.
"Tại sao?"
Bùi Dao khẽ nheo đôi mắt, mỉm cười dịu dàng, đưa tay véo lấy hai bên tai cô, ép cho Cố Phỉ biến thành một con chuột Mickey.
"Bởi vì ở đây rộng quá, Giám đốc Cố lại chẳng mấy khi về nhà, để chị một mình cô đơn lắm."
Lòng ngực thắt lại, Cố Phỉ nắm lấy đầu ngón tay nàng, nói lời đảm bảo.
"Sau này ngày nào em cũng sẽ về nhà."
"Ừm, vậy chị mong chờ biểu hiện của Giám đốc Cố nhé."
Bùi Dao cười hừ một tiếng, ý cười dịu dàng ngậm một quả nho đưa đến bên môi cô.
Ngay khi Cố Phỉ đỏ mặt hé môi chuẩn bị đón lấy, thì phía sau không xa vang lên tiếng bước chân của dì Tôn đã quay trở lại.
Sợ bị nhìn thấy, Cố Phỉ theo bản năng muốn lùi lại, nhưng bị Bùi Dao ấn gáy chủ động dán sát lại gần, quả nho mọng nước kia được nàng mớm thẳng vào miệng Cố Phỉ.
"Ngon không?"
Nhìn gương mặt Cố Phỉ đỏ bừng trong nháy mắt, Bùi Dao chống cằm đầy hứng thú trêu chọc.
"... Ngon."
Cố Phỉ liếc nhìn nàng một cái, mặt đỏ tim đập, thẹn thùng cắn nát quả nho trong miệng.
Tuy quả nho có chút chua, nhưng trong lòng cô lại ngọt lịm.
"Tiểu Phỉ, hai đứa lại đây giúp dì xem cái này với..."
Ở phòng khách, giọng nói của dì Tôn truyền đến, Bùi Dao dắt Cố Phỉ vẫn còn đang ngẩn ngơ cười thẹn đi tới.
"Đây là máy massage chị của con đặc biệt mua ở nước ngoài về cho dì, nhưng sách hướng dẫn toàn ngoại ngữ, dì nhìn không hiểu, trưa nay nó lại đi vội quá nên dì cũng chưa kịp hỏi... Tiểu Phỉ xem giúp dì, dạy dì cách dùng với..."
"Vâng ạ."
Cố Phỉ hoàn hồn đón lấy tờ hướng dẫn, sau đó chiếu theo các bước trên đó để dạy dì Tôn cách sử dụng.
"Tiểu Phỉ này, có máy massage rồi thì chắc dì không cần đến bệnh viện nữa đâu nhỉ? Mỗi tháng đi một chuyến phiền phức quá, lại tốn tiền, dùng cái này cho tiện..."
Dì Tôn vừa ghi nhớ chức năng của từng nút bấm vừa thương lượng với Cố Phỉ.
Nói xong. Bà đã chuẩn bị lồng máy vào lưng, động tác thoăn thoắt khiến Cố Phỉ còn chưa kịp phản ứng.
"Dì ơi, lưng của dì đang bị thương, máy massage tốt nhất nên dùng dưới sự chỉ dẫn của bác sĩ, nếu không, dùng sai cách sẽ rất dễ gây ra tổn thương nghiêm trọng hơn đấy ạ."
Vào lúc mấu chốt, vẫn là Bùi Dao ở bên cạnh nhanh tay ngắt nguồn điện mới ngăn bà lại được.
"Ra là thế à..."
Dì Tôn bị nhắc nhở, có chút mất hứng tháo máy massage xuống, cuối cùng cũng chịu nới lỏng.
"Vậy được rồi, lát nữa chúng ta đi bệnh viện luôn chứ?"
"Vâng, con sẽ mang theo cái máy này luôn, đến lúc đó nghe ý kiến bác sĩ ạ."
Lén lút nhìn Bùi Dao một cái, Cố Phỉ thở phào nhẹ nhõm, cất máy massage vào hộp.
Trong lúc dì Tôn đi thay quần áo, Cố Phỉ và Bùi Dao ra sân khởi động xe trước.
Nhìn sang bên cạnh thấy Bùi Dao đang nghịch điện thoại, Cố Phỉ sực nhớ ra hôm qua cô giáo Tống có nhắc đến việc bảo mình làm cho nàng một cái thẻ ngân hàng mới.
Lúc đó Cố Phỉ không nghĩ nhiều, nhưng giờ ngẫm lại, có lẽ là do cô giáo Tống không có giấy tờ tùy thân độc lập, vả lại, có lẽ vì hoàn cảnh thân phận bắt buộc, nên nàng thực sự muốn kiếm tiền bằng cách dạy ngoại ngữ cho Cố Phỉ.
Nhưng nếu là như vậy, Cố Phỉ lại có chút không thông, cùng là nhân cách mới, tại sao Cố Y lại mở được quán bar?
Hơn nữa so với Bùi Dao, thái độ của Cố Y và cô giáo Tống dường như cũng không giống nhau lắm...
Cứ thắc mắc những chuyện này mãi cho đến khi cô đưa Bùi Dao về đến nhà, cũng chưa tìm được lời giải.
Chỉ tới lúc cô đến bệnh viện, mọi chuyện mới dần sáng tỏ.
Sau khi đưa dì Tôn đến khoa Đông y và sắp xếp ổn thỏa, Cố Phỉ đi thẳng sang khoa Tâm thần ở tòa nhà kế bên.
"Thực ra dựa theo mô tả của cô, tôi thiên về giả thuyết bạn của cô mắc chứng Rối loạn nhận dạng phân ly, bệnh nhân thường biểu hiện ra hai hoặc nhiều nhân cách khác nhau, mỗi nhân cách đều có tuổi tác, thói quen, ký ức độc lập..."
Nghe những lời bác sĩ nói, Cố Phỉ nhất thời thất thần.
"Không phải là do nhập vai quá sâu hay là..."
"Đây hoàn toàn là hai chuyện khác nhau, thưa Chủ tịch Cố. Có một số ít diễn viên đúng là có gặp tình trạng nhập vai quá sâu rồi không phân biệt được hư ảo và thực tại, nhưng không ai vì quá nhập vai mà lại chuyển đổi giữa nhiều vai diễn chỉ trong vài ngày ngắn ngủi như vậy cả..."
"... Tuy nhiên, tình trạng cụ thể thì vẫn cần tôi tiếp xúc trực tiếp với bệnh nhân. Nếu thuận tiện, tốt nhất cô nên đưa bạn của mình tới đây..."
Cố Phỉ im lặng, vô thức nhìn vào chiếc vòng trên cổ tay.
Thực ra tối qua khi tìm tài liệu liên quan, cô đã từng lướt qua thông tin về chứng rối loạn nhận dạng phân ly, dù sau đó vì phát hiện vợ biến mất nên chỉ xem qua loa rồi tắt đi, nhưng một vài thông tin mấu chốt vẫn được cô nhớ kỹ.
Rối loạn nhận dạng phân ly, thường được gọi là đa nhân cách, thường liên quan đến những trải nghiệm chấn thương mà bệnh nhân phải chịu đựng trong thời thơ ấu... Bệnh nhân sẽ hình thành các nhân cách khác nhau để đối phó với những cảm xúc và áp lực khác nhau...
Hốc mắt bất giác trở nên cay xè, Cố Phỉ mím chặt môi, chỉ thấy đau lòng đến mức không nói nên lời.
Cho đến khi tiếng chuông điện thoại vang lên, Cố Phỉ hơi hoảng loạn cúi đầu, mới phát hiện là Bùi Dao gọi tới.
"Xin lỗi, tôi sẽ trao đổi với ông sau."
Hốc mắt hơi đỏ, Cố Phỉ vội vã nói với bác sĩ một câu rồi cầm điện thoại đi ra hành lang.
"... Vợ ơi, có chuyện gì vậy ạ?"
Nén lại sự chua xót trong cổ họng, Cố Phỉ vô thức mỉm cười lên tiếng.
"Cố Phỉ."
Lúc này Bùi Dao ở nhà cũng gặp phải khó khăn, nhất thời không nhận ra tâm trạng bất thường của cô.
Vì Cố Phỉ nói tối nay cô sẽ về, nên Bùi Dao muốn dọn dẹp nhà cửa một chút, nhưng căn nhà quá lớn, một mình nàng dọn không xuể, chỉ có thể chọn gọi dịch vụ vệ sinh trên mạng.
Thế nhưng lúc điền địa chỉ đặt đơn, Bùi Dao mới phát hiện mình không có một xu dính túi.
Mà cảm giác phải ngửa tay xin tiền của người mà mình để tâm nhất, thực sự không hề dễ chịu.
Cảm giác này luôn nhắc nhở Bùi Dao về khoảng cách và sự bất bình đẳng giữa nàng và Cố Phỉ.
Nàng ôm đầu gối, ngồi trước sofa, sau khi do dự nửa tiếng đồng hồ, Bùi Dao mới gọi cho Cố Phỉ.
Dù trong lòng khó chịu nhưng đó là sự thật, nàng nên sớm chấp nhận.
Khi Bùi Dao cố tỏ ra thái độ thản nhiên như không có chuyện gì, Cố Phỉ vẫn cảm nhận được sự giày vò trong lòng nàng.
"Là em không đúng, hôm qua em quên không liên kết thẻ ngân hàng vào điện thoại mới cho chị. Vợ ơi, chị chờ em một lát nhé."
Sau khi chuyển một khoản tiền vào tài khoản của Bùi Dao, Cố Phỉ còn gửi luôn cả số thẻ và mật khẩu ngân hàng của mình cho nàng.
"Cứ dùng thoải mái nhé."
"Ừm... cảm ơn em."
Giọng Bùi Dao đáp lại có chút không được tự nhiên.
Rõ ràng nàng còn lớn hơn Cố Phỉ mấy tuổi, vậy mà lại rơi vào cảnh phải xin tiền vị hôn thê nhỏ, ầy...
Mà một lần nữa nghe thấy hai chữ "cảm ơn" này, tâm cảnh trong lòng Cố Phỉ đã hoàn toàn khác biệt.
Hôm qua cô còn có thể đùa với cô giáo Tống rằng nàng quá khách sáo, nhưng giờ đây Cố Phỉ hiểu rằng, lúc đó cô giáo Tống có lẽ thực sự coi cô như một người lạ mà đối đãi...
Nghĩ đến đây, những giọt lệ chực trào trong hốc mắt Cố Phỉ không thể kìm nén được nữa.
"Vợ ơi, sao chị lại khách sáo với em như vậy..."
"Tiền của em vốn là để chúng ta xài chung với nhau mà, chẳng lẽ, chị muốn em để dành cho người phụ nữ khác xài sao?"
Biết Bùi Dao để ý điều gì nhất, Cố Phỉ cố ý chuyển hướng chú ý của nàng.
"..."
Chần chừ nhìn màn hình trong tay, Bùi Dao vô thức nheo mắt lại.
"Cũng có lý, xem ra là tôi nghĩ quá nhiều rồi. Trước khi Giám đốc Cố bị người phụ nữ khác quyến rũ đi mất, tôi nên tiêu sạch tiền của cô mới phải."
Nghe ra sự đe dọa trong giọng nói của nàng, Cố Phỉ khẽ cong môi.
"Khả năng đó hơi thấp đấy nhé, tiền của em nhiều lắm, nhiều đến mức chị xài cả đời cũng không hết đâu."
"Xì."
Là Bùi Dao vì tức mình nên đã cúp điện thoại trước một bước.
Nhìn màn hình điện thoại đen ngòm, Cố Phỉ khẽ cười, đưa tay lau đi vệt nước mắt trên mặt, hít sâu một hơi rồi mới bước vào phòng khám lần nữa.
***
Sau khi đưa dì Tôn về biệt thự nhà họ Cố, trên đường về nhà mình, Cố Phỉ lại ghé qua ngân hàng một chuyến, dùng giấy tờ của mình để làm một tấm thẻ ngân hàng mới.
Đây là việc mà cô đã hứa với cô giáo Tống.
***
Lúc ăn tối, nhìn cô vợ bên cạnh bình thường vốn lạnh lùng, nay lại đặc biệt tích cực mỗi khi đến giờ ăn, Cố Phỉ vô thức mỉm cười. Nhưng cười rồi cô chợt nhận ra, Bùi Dao quan tâm đến việc ăn uống như vậy, có phải vì Tần Thanh Vi trước đây thường xuyên phải nhịn đói hay không...
Nghĩ đến đây, Cố Phỉ không cười nổi nữa, miếng cơm trong miệng cũng trở nên nhạt như nước ốc.
"Cơm chị nấu khó ăn đến vậy sao?"
Bùi Dao không thể nhịn được nữa, đặt đũa xuống, véo tai cô.
Đối diện với cái nhìn giận dữ của nàng, Cố Phỉ ngơ ngác lắc đầu.
"Không, ngon lắm ạ."
"Ngon mà em bày ra cái mặt như sắp khóc đến nơi thế à?"
"Em là... ngon đến phát khóc ấy chứ, lâu lắm rồi em mới được ăn bữa cơm ngon thế này, có hương vị của mẹ."
Cố Phỉ đã luyện thành kỹ năng nói dối không cần bản nháp, vội vàng nhét một miếng cơm lớn vào miệng để chứng minh.
"..."
Bùi Dao khoanh tay nhìn cô với vẻ mặt khó tả, càng nhìn càng thấy Cố Phỉ khờ khạo.
Có lẽ nàng thực sự không nên nghi ngờ Cố Phỉ sẽ ngoại tình, cái bộ dạng ngốc nghếch này thì ngoại tình kiểu gì chứ?
Trái lại, nàng nên đề phòng đám phụ nữ bên ngoài, vì Cố Phỉ lúc ngốc nghếch thế này rất là đáng yêu, mà lúc không ngốc lại càng đáng yêu hơn.
Nghĩ nghĩ, Bùi Dao ôm đầu Cố Phỉ, hôn lên mặt cô một cái.
"Ngon thì ăn nhiều một chút, để chị đút em ăn."
Nói rồi Bùi Dao cầm lấy chén đũa của Cố Phỉ, ngồi nghiêng trên đùi cô, bắt đầu đút cho cô ăn.
"Vợ không ăn nữa ạ?"
Ngậm lấy miếng tôm nõn mà Bùi Dao vừa đút cho, Cố Phỉ khẽ hỏi nàng.
"Chị ăn no rồi."
Bùi Dao tùy ý đáp một câu, lại đút cho cô một muỗng súp ngân nhĩ.
"Thật sự no rồi sao? Có khi nào nửa đêm lại đói bụng không?"
Nhớ đến cảnh tối qua Bùi Dao ăn liền hai miếng bánh ngọt, Cố Phỉ vô thức cúi đầu nhìn xuống bụng nhỏ của nàng.
"Sẽ không đâu, vì lúc em chưa về, chị đã ăn một phần trà chiều rồi."
Suy nghĩ một chút, Bùi Dao hơi nhướng mày, bổ sung.
"Dùng thẻ của em mua đấy."
"... Ồ, nhưng chỉ bữa xế thôi thì cũng không thể ăn đến mức làm em nghèo đi được."
Cố Phỉ bị sự đáng yêu làm cho muốn bật cười, cô khẽ cong môi, vòng tay ôm lấy eo Bùi Dao.
Cân nhắc một hồi, cô nói ra đề nghị mà mình đã suy nghĩ suốt trên đường trở về.
"Vợ ơi, chị có việc gì muốn làm không? Ví dụ như khởi nghiệp, hay là sở thích khác, đầu tư, quản lý tài chính? Thực ra khởi nghiệp là đốt tiền nhất đấy, hay là vợ thử xem sao?"
Kết hợp với lời khuyên của bác sĩ, Cố Phỉ cảm thấy nên dựa theo từng nhân cách của Tần Thanh Vi để tiến hành trị liệu tâm lý một cách âm thầm.
Bùi Dao vì phá sản mà nảy sinh sự chênh lệch tâm lý, vậy Cố Phỉ sẽ giúp nàng gây dựng lại sự nghiệp.
Bùi Dao nghe vậy liền lặng lẽ đặt chén đũa trong tay xuống, ánh mắt nhìn Cố Phỉ có chút sâu xa.
"Lần khởi nghiệp trước chị đã tự làm mình phá sản đấy, em chắc chắn chưa?"
Cố Phỉ không chút do dự gật đầu, hôn lên cổ tay nàng một cái.
"Không sao hết, em có năng lực gánh vác mọi rủi ro cho chị mà, vợ ơi."
Khẽ cong môi, Bùi Dao nhìn dấu môi còn vương chút vệt nước mờ nhạt mà cô để lại trên cổ tay mình, xoay tay lại, áp vào mặt Cố Phỉ mà cọ sạch.
"Lúc ăn cơm không được hôn chị."
"... Tối qua chị ăn đồ ngọt xong còn chủ động hôn em mà."
Cố Phỉ ấm ức lên tiếng tố cáo.
"Ai bảo em không từ chối."
Bùi Dao nhướng mày hừ nhẹ, rút một tờ khăn giấy trên bàn giúp cô lau sạch lần nữa.
"... Bởi vì rất ngọt."
Cố Phỉ đỏ bừng tai, nhẹ nhàng thật lòng đáp lại.
Động tác lau cho cô hơi khựng lại, Bùi Dao bị lời tỏ tình này làm cho rung động, nàng bóp lấy cằm Cố Phỉ, chủ động cúi xuống l**m nhẹ lên môi cô.
"Ừm, Giám đốc Cố cũng rất ngọt."
"Vậy thì hôn thêm một lát đi..."
Nhận ra động tác định rời đi ngay của Bùi Dao, Cố Phỉ vô thức ôm chặt eo nàng, ngậm lấy môi Bùi Dao.
Khi nụ hôn triền miên kết thúc, Bùi Dao có chút mềm người tựa trong lòng Cố Phỉ, đầu ngón tay mân mê lọn tóc của cô.
"Khởi nghiệp thì thôi bỏ đi, chị thật sự không có năng lực đó."
"Nhưng mà..."
Ngay khi Cố Phỉ định tiếp tục khuyên nhủ, Bùi Dao đang ngồi trên đùi cô lại xoay chuyển lời nói, dịu dàng ngước mắt nhìn cô.
"Đúng là có một công việc mà chị cảm thấy rất hứng thú."
"Là gì vậy?"
Đối diện với ánh mắt khuyến khích ủng hộ của Cố Phỉ, Bùi Dao đưa tay nghịch cúc áo sơ mi của cô.
"Thư ký."
"Thư ký?"
Cố Phỉ vô thức cau mày, cô thấy việc này có chút khó giải quyết. Chưa bàn đến bệnh tình của Tần Thanh Vi, chỉ riêng thân phận diễn viên của nàng...
"Làm thư ký cho em, không được sao?"
Bùi Dao hơi ngồi thẳng dậy, có lẽ vì sợ Cố Phỉ từ chối, nàng tiếp tục đưa ra lý do.
"Ở bên cạnh em, chị vừa hay cũng có thể học tập kinh nghiệm quản lý công ty, em chắc chắn sẽ nghiêm túc dạy chị mà, đúng không?"
Cánh tay Cố Phỉ bị nàng ôm vào trong ngực, khẽ cọ xát, bên tai là giọng nói mềm mại như nước của Bùi Dao.
Chưa kể...
Cổ áo sơ mi của Cố Phỉ đã bị Bùi Dao cởi ra từ lúc nào, lòng bàn tay nàng đang nhẹ nhàng m*n tr*n xương quai xanh của cô.
Gương mặt đỏ bừng, tim đập thình thịch, Cố Phỉ cúi đầu nắm lấy cổ tay nàng, giọng nói mang theo sự lưỡng lự đầy khó khăn.
"Vợ ơi, chị làm việc bên cạnh em, em sẽ không nhịn được mà 'làm việc đa nhiệm' đấy..."
"Vậy ý của Giám đốc Cố là, em 'không được' sao?"
Bùi Dao khẽ cong môi, một mặt hôn nhẹ lên xương quai xanh của cô, mặt khác dắt tay Cố Phỉ đặt xuống dưới vạt váy của mình.
"Sáng sớm hôm nay, là ai nói mình rất 'được' nhỉ?"