Bí Mật Dưới Ánh Trăng

Chương 5: Cuộc chiến đầu tiên

Nguyệt và Hân dừng lại ở bìa rừng, nơi ánh trăng chiếu sáng qua những tán lá. Sự im lặng bao trùm, nhưng trong lòng họ, những lo âu và căng thẳng đang dâng lên. Hân nhìn Nguyệt, đôi mắt tràn đầy quyết tâm nhưng cũng không thiếu phần lo lắng.

“Nguyệt, cô nghĩ Thiên Lý sẽ làm gì tiếp theo?” Hân hỏi, giọng có phần rụt rè.

“Cô ấy không phải dạng vừa đâu,” Nguyệt đáp, nhớ lại ánh mắt đỏ rực của Thiên Lý. “Cô ấy sẽ không từ bỏ dễ dàng.”

“Nhưng chúng ta không thể ngồi yên mà chờ đợi,” Hân nói, lửa trong ánh mắt cô bùng lên. “Chúng ta phải làm gì đó.”

“Đúng vậy,” Nguyệt đồng ý. “Chúng ta cần thông tin. Có thể tìm những người biết rõ về gia tộc Thạch.”

“Nghe có vẻ dễ dàng,” Hân nhún vai, “nhưng cô có chắc rằng họ sẽ nói cho chúng ta biết không?”

“Chúng ta sẽ không biết nếu không thử,” Nguyệt nhướng mày, nụ cười tự tin nở trên môi. “Và nếu cần thiết, tôi sẽ dùng sức mạnh của mình để thuyết phục họ.”

“Cô định làm gì? Đứng trước họ và nói: ‘Này, chúng tôi cần thông tin, hãy cho chúng tôi biết đi’?” Hân bật cười, tưởng tượng ra cảnh tượng đó. “Tôi không nghĩ họ sẽ dễ dàng đồng ý.”

“Thì sao? Có khi họ sẽ cảm thấy hứng thú với tài nghệ của tôi,” Nguyệt nói, giọng điệu lém lỉnh.

“Cô thật sự tin là họ sẽ bị thu hút bởi ánh sáng của cô sao?” Hân châm chọc, cười lớn hơn.

“Ít nhất tôi cũng có ánh sáng,” Nguyệt đáp lại, tỏ ra kiêu ngạo. “Còn cô chỉ có… cái gì đó màu xanh dương nhạt.”

“Cô dám nói tóc tôi không đẹp?” Hân trừng mắt. “Màu xanh dương này là biểu tượng của sự tự do, cô biết không?”

“Vậy thì chúng ta sẽ cùng nhau tìm sự tự do,” Nguyệt nói, nắm chặt tay Hân. “Đến lúc đó, chúng ta sẽ thu hút sự chú ý của họ.”

Hân gật đầu, lòng đầy quyết tâm. “Được thôi, nhưng nếu có chuyện gì xảy ra, tôi sẽ không đứng sau cô đâu.”

“Thế thì hãy đứng bên cạnh tôi,” Nguyệt mỉm cười, ánh mắt cô lấp lánh dưới ánh trăng. “Cùng nhau, chúng ta sẽ không để ai cản bước.”

Hai cô gái bắt đầu hành trình vào rừng, nơi mà tiếng lá xào xạc và âm thanh của đêm tối tạo nên một không khí huyền bí. Họ không biết rằng, từ xa, một bóng dáng đã lặng lẽ theo dõi.

Thiên Lý đứng ở một khoảng cách an toàn, đôi mắt đỏ rực ánh lên một sự tính toán. Cô ta đã nghe thấy mọi thứ. Nụ cười trên môi cô ta không hề tắt. “Hai cô nhóc này thật thú vị,” cô thì thầm. “Để xem các cô có thể đi xa đến đâu.”

Nguyệt và Hân không biết rằng, trong bóng tối, âm mưu đã bắt đầu hình thành. Họ chỉ có thể cảm nhận được những cơn gió lạnh lẽo, như một dấu hiệu của những thử thách phía trước.“Chúng ta phải đến nơi nào đó an toàn,” Hân nói, không ngừng nhìn xung quanh. “Tôi không thích cảm giác bị theo dõi.”

“Yên tâm đi, Hân,” Nguyệt nói, “Nếu có ai đó đến gần, tôi sẽ tạo ra một tấm chắn bảo vệ.”

“Cô luôn có kế hoạch,” Hân cười, “Tôi cảm thấy mình đang đi cùng một siêu anh hùng.”

“Siêu anh hùng? Cô đang làm tôi cảm thấy vĩ đại quá đấy,” Nguyệt đáp lại, vẻ mặt có phần tự mãn.

“Vậy thì hãy sống với cái danh hiệu đó,” Hân trêu chọc. “Tôi sẽ gọi cô là Siêu Nguyệt.”

“Còn cô là Nữ Chiến Binh Hân,” Nguyệt cười, lòng tràn đầy phấn khích. “Chúng ta sẽ cùng nhau tạo nên huyền thoại.”

Khi họ tiến sâu vào rừng, những âm thanh lạ lẫm văng vẳng quanh họ. Những tiếng động kỳ quái bắt đầu xuất hiện, khiến Hân không khỏi rùng mình.

“Nguyệt, có vẻ như chúng ta không phải là người duy nhất ở đây,” Hân thì thầm, nắm chặt tay Nguyệt hơn.

“Cứ bình tĩnh,” Nguyệt khẽ nói, “Hãy để tôi xử lý.”

Bỗng nhiên, một bóng đen lướt qua, và hai cô gái quay lại, ánh mắt đầy hoảng sợ. Một nhóm người từ gia tộc Thạch xuất hiện, ánh mắt lạnh lùng và sắc bén.

“Chào mừng các cô đến với lãnh thổ của chúng tôi,” một giọng nói trầm đục vang lên. Người đứng đầu là một nam nhân có vết sẹo dài trên mặt, nhìn họ bằng ánh mắt thách thức. “Chúng tôi có nghe nói về sức mạnh của hai cô. Thật không dễ dàng để đến đây.”

“Chúng tôi không đến để gây rối,” Nguyệt dõng dạc nói, nhưng trong lòng cô không khỏi lo lắng. “Chúng tôi chỉ muốn tìm hiểu về gia tộc Thạch.”

“Thật thú vị,” người đàn ông cười lạnh. “Nhưng không ai được vào đây mà không có lý do chính đáng.”

“Chúng tôi có thể giúp đỡ các người,” Hân chen vào, giọng đầy tự tin. “Chúng tôi mạnh mẽ hơn những gì các người nghĩ.”

“Đó là điều mà chúng tôi muốn kiểm chứng,” người đàn ông nói, ánh mắt đầy thách thức. “Hãy cho chúng tôi thấy sức mạnh của các cô.”

Nguyệt và Hân nhìn nhau, cảm nhận được áp lực từ phía đối thủ. “Có vẻ như cuộc chiến đầu tiên của chúng ta đã bắt đầu,” Nguyệt nói, lòng tràn đầy quyết tâm.

“Vậy thì, hãy cho họ thấy sức mạnh của ánh sáng và tự do,” Hân đáp, nắm chặt tay Nguyệt.

Ánh trăng sáng rực rỡ chiếu xuống, như một nguồn sức mạnh mới đang chảy trong họ. Họ sẽ không để bất kỳ ai cản bước, và cuộc chiến này chỉ là khởi đầu cho những gì đang chờ đợi phía trước.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn