Nguyệt và Hân vừa ra khỏi hang, bầu không khí vẫn nặng nề như những bí mật chưa được tiết lộ. Ánh trăng chiếu xuống, nhưng trong lòng Nguyệt, sự lo lắng không hề giảm bớt. Hân đi bên cạnh, tràn đầy năng lượng, nhưng cô cũng cảm nhận được sự căng thẳng từ bạn mình.
“Cô có nghĩ rằng Đinh Minh sẽ không ngừng tìm kiếm chúng ta không?” Nguyệt hỏi, ánh mắt hướng về phía xa.
“Chúng ta không thể chỉ lo sợ. Minh không phải là người dễ bắt nạt,” Hân đáp, quyết tâm hiện lên trong giọng nói.
“Và gia tộc của cô ấy thì sao? Họ có thể sẽ tìm cách lợi dụng chúng ta,” Nguyệt nhấn mạnh.
“Đừng lo, tôi sẽ không để bất kỳ ai lợi dụng chúng ta,” Hân khẳng định, nắm chặt tay Nguyệt. “Chúng ta sẽ đứng cùng nhau.”
Từ phía xa, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện, mái tóc ngắn đen bóng và đôi mắt xám lạnh lùng. Đinh Minh tiến lại gần, vẻ mặt vẫn lạnh lùng nhưng không thể che giấu sự quyết đoán.
“Nguyệt, Hân,” cô ta chào, giọng điệu có phần châm biếm. “Thật thú vị khi thấy hai người lại cùng nhau như vậy.”
“Minh, có chuyện gì?” Nguyệt hỏi, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh.
“Ta có việc cần nói,” Minh nói, nhìn thẳng vào Nguyệt. “Về sức mạnh của các người.”
“Sức mạnh của chúng tôi không phải để phục vụ cho âm mưu của gia tộc cô,” Hân lên tiếng, không kém phần dứt khoát.
“Chưa chắc,” Minh nhếch môi, “Gia tộc Lâm luôn cần sức mạnh. Tại sao không hợp tác với chúng tôi? Chúng tôi có thể làm nhiều điều lớn lao.”
“Chúng tôi không cần sự giúp đỡ từ gia tộc cô,” Nguyệt cắt ngang, lòng tràn đầy quyết tâm. “Chúng tôi sẽ tự đứng vững.”
“Đứng vững? Trong khi không biết Thiên Lý đang âm thầm chuẩn bị?” Minh hỏi, ánh mắt sắc bén như dao. “Cô nên biết rằng không ai có thể đơn độc trong cuộc chiến này.”
Hân nắm chặt tay Nguyệt hơn, cô không thích cách Minh nói chuyện. “Chúng tôi sẽ tự bảo vệ mình, không cần ai khác.”
“Rất tốt,” Minh nói, giọng điệu có phần châm chọc. “Nhưng hãy nhớ, nếu các cô không muốn hợp tác, gia tộc Thạch sẽ không ngần ngại làm mọi cách để có được sức mạnh của các cô.”
Nguyệt nhìn Minh, cảm giác như có một âm mưu lớn hơn đang rình rập. “Chúng tôi sẽ không để điều đó xảy ra.”“Tốt,” Minh nói, giọng điệu chuyển sang nghiêm túc. “Nhưng tôi khuyên các cô nên cẩn thận. Tôi không muốn thấy bất kỳ ai bị tổn thương.”
“Cảm ơn sự quan tâm của cô,” Hân nói, giọng điệu không chút thiện cảm. “Nhưng chúng tôi có thể tự lo liệu.”
Minh quay đi, ánh mắt vẫn dõi theo Nguyệt. “Đừng để tôi phải quay lại, Nguyệt. Nếu các cô cần giúp đỡ, hãy nhớ rằng tôi có thể giúp.”
“Chúng tôi sẽ không cần,” Nguyệt kiên quyết đáp lại, lòng tràn đầy quyết tâm và một chút lo lắng.
Khi Minh rời đi, Hân thở phào nhẹ nhõm. “Cô thấy không? Chúng ta không thể tin tưởng vào cô ta.”
“Đúng,” Nguyệt đồng tình. “Nhưng chúng ta cũng không thể lơ là. Nếu Thiên Lý thực sự đang âm thầm chuẩn bị, chúng ta cần phải nhanh chóng tìm hiểu thêm.”
“Vậy chúng ta sẽ làm gì tiếp theo?” Hân hỏi, ánh mắt đầy thách thức.
“Chúng ta cần phải tìm hiểu về sức mạnh của gia tộc Thạch,” Nguyệt quyết định. “Có thể từ những người biết rõ về họ.”
“Ý cô là chúng ta sẽ gặp gỡ những người từ gia tộc Thạch?” Hân hỏi, vẻ mặt không chắc chắn.
“Đúng. Chúng ta cần thông tin, và có thể tìm ra cách đối phó với Thiên Lý,” Nguyệt đáp, lòng đầy quyết tâm.
“Cô thật sự nghĩ chúng ta có thể làm điều đó?” Hân hỏi, vẻ băn khoăn thoáng hiện trên mặt.
“Chúng ta không có lựa chọn nào khác,” Nguyệt nói, ánh mắt sáng lên dưới ánh trăng. “Và cùng nhau, chúng ta có thể đối mặt với bất cứ điều gì.”
Hân gật đầu, sự quyết tâm từ Nguyệt như một nguồn sức mạnh mới. “Vậy thì chúng ta sẽ bắt đầu hành trình này.”
Khi cả hai bước đi, Nguyệt cảm thấy một nỗi lo lắng nhưng cũng đầy hứng khởi. Hành trình này không chỉ để khám phá sức mạnh mà còn là để bảo vệ những gì họ yêu thương. Họ phải cùng nhau đối đầu với những âm mưu, và ánh trăng sẽ là nguồn sức mạnh dẫn đường cho họ.
“Nguyệt, có vẻ như cuộc phiêu lưu của chúng ta mới chỉ bắt đầu,” Hân cười, sự háo hức lấp lánh trong mắt.
“Và tôi sẽ không để cô một mình,” Nguyệt đáp, lòng tràn đầy quyết tâm. Họ đã có một mục tiêu chung, và những bí mật lớn nhất đang chờ đợi họ khám phá.