Mai Phương và Duy Minh đứng lặng lẽ trong căn nhà cũ, ánh đèn dầu chập chờn tạo nên những bóng đổ kỳ quái trên tường. Họ vừa trải qua một cuộc gặp gỡ với linh hồn, và thông điệp từ cô ấy vẫn còn lẩn quất trong tâm trí.
“Chúng ta cần bắt đầu ngay,” Mai Phương nói, giọng điệu đầy quyết tâm. “Có lẽ mẹ đã để lại manh mối nào đó trong vườn.”
“Cậu chắc chắn không?” Duy Minh hỏi, mắt anh vẫn còn ngập tràn lo lắng. “Tối muộn rồi, mà chúng ta cũng không biết sẽ tìm thấy gì.”
“Cứ thử xem,” Mai Phương đáp, nụ cười yếu ớt hiện lên trên môi. “Có lẽ đêm nay sẽ mang lại cho chúng ta điều gì đó bất ngờ.”
Họ bước ra khỏi nhà, cơn gió lạnh thổi qua khiến Duy Minh rùng mình. Cảnh vật xung quanh hiện lên u ám và lạnh lẽo, như một bức tranh trống rỗng. Họ tiến về phía vườn, nơi những cây cối đang đứng im lìm, như đang chờ đợi điều gì đó.
“Chúng ta tìm gì ở đây?” Duy Minh hỏi, cố gắng xua tan đi nỗi sợ hãi.
“Có thể là một dấu hiệu,” Mai Phương đáp, đôi mắt cô lấp lánh hy vọng. “Mẹ thường nói rằng cây cối có thể nghe thấy điều chúng ta không nghe thấy.”
Cô quỳ xuống bên một gốc cây lớn, đặt tay lên thân cây thô ráp. Một cảm giác ấm áp lan tỏa từ lòng bàn tay lên cánh tay. Cô nhắm mắt, lắng nghe. Trong tâm trí, hình ảnh mẹ hiện lên, cùng với những lời ru dịu dàng.
“Mai, hãy tìm kiếm điều mà con cần biết,” giọng nói ngân vang bên tai cô. “Hãy tin tưởng vào bản thân.”
Duy Minh đứng bên cạnh, theo dõi từng cử động của cô. “Cậu có thấy gì không?” anh hỏi, giọng đầy hồi hộp.
“Chưa,” Mai Phương lắc đầu, nhưng sự kiên nhẫn không hề giảm sút. “Chúng ta phải thử thêm.”
Họ lục soát khắp vườn, nhưng mọi thứ vẫn yên ắng. Đột nhiên, một tiếng động nhỏ vang lên từ phía sau. Cả hai quay lại, thấy Linh Hương đang đứng đó, gương mặt đầy quyết tâm.
“Tôi nghe thấy tiếng gọi,” Linh Hương nói, giọng khẩn trương. “Có điều gì đó không ổn ở đây.”
“Cậu đến đúng lúc,” Duy Minh thở phào nhẹ nhõm. “Chúng tôi cần sự giúp đỡ của cậu.”
“Có gì không?” Linh Hương hỏi, ánh mắt chuyển từ Mai sang Duy Minh.
“Mình cảm nhận được linh hồn đang cố gắng liên lạc,” Mai Phương trả lời. “Nhưng có điều gì đó đang cản trở.”
“Để tôi thử,” Linh Hương nói, bước đến gần gốc cây mà Mai Phương vừa đứng. Cô nhắm mắt, đưa tay lên như thể đang gọi một thứ gì đó vô hình.
Một làn gió lạnh thổi qua, làm rụng những chiếc lá. Bất ngờ, Linh Hương mở mắt, trong đó ánh sáng như lấp lánh. “Có một sức mạnh đang chờ đợi chúng ta,” cô nói, giọng đầy tin tưởng. “Chúng ta cần phải tìm hiểu kỹ về nghi lễ.”“Chúng ta cần phải tìm những dấu hiệu từ tự nhiên,” Mai Phương nhắc lại lời linh hồn trước đó. “Có thể có điều gì đó ẩn giấu quanh đây.”
“Còn về Tùng Nhật?” Duy Minh hỏi, không giấu nổi sự lo lắng. “Hắn ta sẽ không ngồi yên đâu.”
“Chúng ta không thể để hắn chiến thắng,” Linh Hương khẳng định. “Nông trại này là của chúng ta.”
Họ quyết định chia ra để tìm kiếm. Mai Phương và Duy Minh đi về phía những bụi cây rậm rạp, trong khi Linh Hương đi khám phá một góc vườn khác. Không khí trở nên ngột ngạt, như thể có ai đó đang dõi theo từng bước đi của họ.
“Cậu cảm thấy không?” Duy Minh thì thầm, ánh mắt nhìn xung quanh. “Giống như có ai đó đang theo dõi.”
“Phải,” Mai Phương đồng ý, cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. “Nhưng chúng ta không thể dừng lại.”
Họ tiếp tục lục tìm, cho đến khi Mai Phương nhìn thấy một ánh sáng mờ ảo phát ra từ dưới mặt đất. “Duy Minh! Ở đây!” cô gọi, lòng tràn đầy phấn khích.
Duy Minh nhanh chóng chạy lại, ánh mắt anh dán chặt vào nơi Mai Phương chỉ. Họ cùng nhau đào xới lớp đất, và khi lớp đất cuối cùng được gạt sang một bên, một chiếc hộp gỗ nhỏ hiện ra.
“Đây là gì?” Duy Minh hỏi, đưa tay chạm vào chiếc hộp.
“Chúng ta phải mở nó,” Mai Phương đáp, cảm giác hồi hộp dâng lên. Cô cẩn thận mở nắp hộp, bên trong là một cuốn sổ cũ kỹ, những trang giấy đã ngả màu.
“Mẹ đã viết gì trong này?” Mai Phương thì thầm, lật từng trang. Những dòng chữ nguệch ngoạc hiện lên, chứa đựng những ghi chép về nông trại, những bí mật về linh hồn và cả những nghi lễ kỳ bí.
“Có một nghi lễ!” Duy Minh chỉ vào một đoạn văn, giọng anh run rẩy. “Nó nói về việc kết nối với linh hồn và sức mạnh của tự nhiên.”
“Chúng ta phải thực hiện nghi lễ này,” Mai Phương nói, ánh mắt sáng lên. “Đó là cách duy nhất để cứu nông trại.”
“Nhưng có một cái giá phải trả,” Duy Minh nhắc nhở, lo lắng hiện rõ trên gương mặt. “Mình không chắc chúng ta có thể…”
“Chúng ta phải làm,” Mai Phương quyết liệt. “Đây là cơ hội duy nhất của chúng ta.”
Bỗng, một tiếng động vang lên từ phía xa, làm họ giật mình. Duy Minh và Mai Phương nhìn nhau, sự lo lắng tràn ngập. “Có vẻ như Tùng Nhật đã biết chúng ta đang ở đây,” Duy Minh thì thầm.
“Chúng ta phải trở lại với Linh Hương,” Mai Phương nói, lòng đầy quyết tâm. “Không còn thời gian để chần chừ nữa.”
Họ nhanh chóng quay lại, nhưng trong lòng cảm thấy như có bóng đen đang rình rập phía sau. Cuộc chiến với những bí mật của nông trại đã bắt đầu, và Mai Phương biết rằng những thử thách phía trước sẽ không hề dễ dàng.