Bí Mật Của Nông Trại Ma Ám
Chương 1: Nỗi Buồn Của Mai Phương
Mai Phương đứng trước cánh cổng nông trại, ánh nắng chiều hắt lên những tấm bảng gỗ cũ kỹ. Mùi đất ẩm và mùi cỏ khô hòa quyện trong không khí, nhưng tất cả chỉ khiến cô thêm nặng lòng. Đây là nơi cô từng vui vẻ cùng cha mẹ, nhưng giờ chỉ còn lại những kỷ niệm đau thương.
Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng đẩy lùi sự nghẹn ngào đang dâng lên. Ngôi nhà gỗ lụp xụp, mái ngói đã rêu phong, khiến cô cảm thấy như thời gian đã ngừng trôi. Mai Phương bước vào, từng bước chân vang lên trong không gian tĩnh lặng. Bên trong, những đồ vật cũ kỹ vẫn nằm yên, như thể cha mẹ cô vừa rời khỏi đây chỉ mới hôm qua.
“Mai Phương!” Giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau. Duy Minh, bạn thân của cô, đứng bên cửa. Anh có vẻ bối rối nhưng vẫn cố gắng nở nụ cười. “Mọi thứ ổn chứ?”
“Không,” cô đáp, ánh mắt rưng rưng. “Mình cảm thấy rất trống trải.”
Duy Minh tiến lại gần, ánh mắt ấm áp của anh như một nguồn an ủi. “Mình sẽ ở đây với cậu. Chúng ta cùng nhau tìm hiểu mọi thứ.”
Cô gật đầu, lòng tràn đầy cảm kích. Duy Minh luôn là người bạn mà cô có thể dựa vào, nhưng nỗi đau mất mát vẫn làm cho mọi thứ trở nên u ám. Cô không chỉ mất cha mẹ, mà còn cảm thấy mất đi cả niềm tin vào cuộc sống.
“Cậu có biết gì về cái chết của họ không?” Duy Minh hỏi, giọng điệu nghiêm túc.
Mai Phương lắc đầu. “Chỉ biết là họ gặp tai nạn, nhưng không có ai biết rõ điều gì đã xảy ra.” Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những bông hoa dại vẫn nở rộ, nhưng cảm giác bi thương trong lòng lại càng sâu sắc hơn. “Mình phải tìm hiểu. Có điều gì đó không đúng.”
“Cậu muốn làm gì?” Duy Minh hỏi.
“Cần phải xem lại những nơi họ thường lui tới. Có thể có manh mối nào đó,” Mai Phương quyết định. “Chúng ta không thể để mọi thứ chìm vào quên lãng.”
Hai người cùng nhau đi ra ngoài, lòng đầy quyết tâm. Họ lần lượt kiểm tra từng góc nhỏ của nông trại, từ chuồng gia súc đến khu vườn. Mỗi bước đi là một hành trình đầy hồi hộp, với những âm thanh lạ lùng văng vẳng trong không khí. Mai Phương cảm nhận được sự hiện diện của điều gì đó bí ẩn, một cảm giác như có ai đó đang theo dõi họ.
“Mình cảm thấy có gì đó ở đây,” cô thì thầm, ánh mắt dò xét xung quanh.
“Cậu có muốn thử không?” Duy Minh đề nghị. “Mình nghe nói nông trại này có những linh hồn vẫn chưa siêu thoát. Có thể họ sẽ cho chúng ta biết điều gì đó.”
Mai Phương gật đầu, mặc dù trong lòng vẫn có chút e ngại. Cô đã từng nghe cha mẹ kể về những linh hồn ở nông trại này, nhưng chưa bao giờ thực sự tin vào điều đó. Cô nhắm mắt lại, tập trung, cảm nhận những rung động xung quanh.
Một cảm giác lạnh lẽo len lỏi qua từng kẽ tay, khiến cô rùng mình. Trong đầu cô hiện lên những hình ảnh mờ ảo, những tiếng thì thào vang lên như tiếng gió. “Cha… mẹ…” Cô gọi khẽ, lòng đầy hy vọng.
Đột nhiên, một cơn gió mạnh thổi qua, làm Duy Minh và Mai Phương lảo đảo. “Cậu có thấy không?” Duy Minh hỏi, ánh mắt hoang mang.“Có,” Mai Phương trả lời, nỗi sợ hãi và sự tò mò đan xen. “Chúng ta phải tìm hiểu thêm.”
Họ tiếp tục tìm kiếm, cho đến khi dừng lại trước một cái cây lớn, nơi có một cái hố nhỏ. “Hình như có gì đó ở đây,” Mai Phương nói, cảm giác như có một sức mạnh nào đó đang lôi kéo cô lại gần.
Duy Minh cúi xuống, đưa tay chạm vào mặt đất. “Chúng ta phải đào lên xem sao.”
Mai Phương gật đầu, cả hai bắt đầu đào hố. Sau vài phút, họ phát hiện ra một chiếc hộp nhỏ bằng gỗ. Cô cảm thấy hồi hộp khi mở nắp. Bên trong là một cuốn sổ cũ, những trang giấy đã ngả màu. Cô lật ra, đọc từng dòng chữ nhòe nhoẹt.
“Đây là nhật ký của mẹ,” cô thì thầm, lòng bồi hồi. “Có những ghi chú về nông trại và… một cái gì đó kỳ lạ.”
Duy Minh tiến lại gần, nhìn vào trang giấy. “Có ghi chép về một nghi lễ gì đó không?”
“Có,” Mai Phương đáp, tim cô đập nhanh. “Họ đang tìm cách bảo vệ nông trại khỏi một thế lực đen tối. Họ đã phát hiện ra điều gì đó nguy hiểm.”
“Nếu đúng như vậy, chúng ta cần phải cẩn thận,” Duy Minh nói, sự lo lắng hiện rõ trên gương mặt.
Mai Phương gật đầu. “Mình sẽ không để cha mẹ phải chịu đựng thêm nữa. Mình phải tìm ra sự thật.”
Nhưng khi họ chuẩn bị rời đi, một tiếng động vang lên từ phía sau. Mai Phương quay lại, thấy bóng dáng một người đứng ở lối vào. Đó là Tùng Nhật, kẻ mà cô đã nghe danh. Ánh mắt hắn lạnh lẽo, nụ cười nhếch mép như thể hắn đã chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu.
“Chào, Mai Phương,” hắn nói, giọng đầy mỉa mai. “Không ngờ cô lại đến đây sớm như vậy.”
Cô cảm thấy một nỗi sợ hãi dâng lên trong lòng. Tùng Nhật không chỉ là một kẻ thù, hắn còn là người có âm mưu với nông trại này. “Cậu muốn gì?” Mai Phương hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh.
“Chỉ là muốn biết cô đã tìm ra điều gì. Nơi này có nhiều bí mật mà cô chưa hề hay biết,” hắn nói, ánh mắt sắc lạnh như dao. “Đừng để mình phải làm tổn thương người mà cô yêu thương.”
Mai Phương cảm thấy như có một bóng đen đè nặng lên tâm trí. “Mình sẽ không để cậu làm hại nông trại này.”
“Cô không có quyền quyết định,” Tùng Nhật cười lạnh. “Hãy chuẩn bị cho những điều kinh hoàng nhất.”
Và rồi, hắn lặng lẽ biến mất vào bóng tối, để lại Mai Phương và Duy Minh đứng đó, tim đập loạn nhịp. Nỗi sợ hãi và quyết tâm cùng hòa quyện trong lòng cô. Mai Phương biết rằng cuộc chiến chỉ mới bắt đầu, và bí mật về cái chết của cha mẹ cô chắc chắn sẽ dẫn đến những điều khủng khiếp hơn.