Tuấn và Khánh chạy vào hẻm tối, hơi thở dồn dập, cảm giác như có hàng triệu ánh mắt đang theo dõi họ. Âm thanh bước chân lẫn với tiếng thở gấp gáp của hai người, tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn. Họ dừng lại một chút, cố gắng điều chỉnh nhịp tim và nghe ngóng xung quanh.
“Cậu nghĩ họ sẽ theo kịp không?” Khánh hỏi, ánh mắt hoảng loạn.
“Chắc chắn rồi. Chúng ta cần tìm một nơi an toàn hơn,” Tuấn đáp, lòng tràn đầy lo lắng. Anh nhớ đến Linh, cảm giác trách nhiệm đè nặng lên vai.
Họ tiếp tục chạy, không biết sẽ đến đâu. Đến một góc khuất, Tuấn chợt nhìn thấy ánh sáng le lói từ một cửa sổ nhỏ. “Chúng ta vào đó,” anh chỉ tay về phía một tòa nhà cũ kỹ.
Khánh gật đầu, cả hai lén lút tiến vào. Bên trong, không khí nặng nề và u ám. Họ tìm thấy một căn phòng nhỏ, tối tăm nhưng đủ chỗ để trốn. Tuấn lén nhìn qua khe cửa, thấy nhóm người áo đen đã dừng lại ở đầu hẻm, ánh mắt họ quét qua từng ngóc ngách.
“Chúng ta phải tìm cách liên lạc với Linh,” Khánh thì thầm. “Nếu họ đang tìm kiếm cô ấy, có thể cô ấy đang gặp nguy hiểm.”
“Đúng. Nhưng trước tiên, chúng ta cần biết họ là ai và tại sao lại truy đuổi cô ấy,” Tuấn nói, cố gắng giữ giọng bình tĩnh.
Khánh lấy điện thoại ra, nhưng màn hình đã tắt. “Không có tín hiệu,” cậu nói, thất vọng.
Tuấn nhíu mày, ý tưởng nảy ra trong đầu. “Cậu có biết ai có thể giúp không? Một hacker, hoặc ai đó có khả năng kết nối với mạng lưới thông tin?”
“Có một cô gái tôi biết. Cô ấy sống gần đây và khá thông minh. Tên cô ấy là Linh, cũng có khả năng điều khiển nước,” Khánh nhớ lại. “Nhưng... chúng ta phải tìm cách đến đó an toàn.”
“Chúng ta có thể dùng hệ thống cống ngầm để di chuyển,” Tuấn đề xuất. “Nếu họ đang theo dõi chúng ta, đó là cách ít khả năng bị phát hiện nhất.”
Khánh gật đầu, ánh mắt ánh lên niềm hy vọng. “Được rồi, chúng ta đi thôi.”
Hai người tìm cách ra khỏi căn phòng, lén lút di chuyển về phía cửa cống gần nhất. Khi mở nắp cống, họ cảm nhận được không khí ẩm ướt và mùi hôi thối. Tuy nhiên, không còn lựa chọn nào khác, họ nhảy xuống.
Bên trong cống, bóng tối bao trùm, tiếng nước chảy róc rách vang lên. Tuấn dẫn đầu, cố gắng định hướng theo mùi và âm thanh. “Đi chậm thôi, không để tiếng động làm lộ vị trí,” anh nói.
Khánh gật đầu, cả hai men theo dòng nước. Họ không biết mình đang ở đâu, nhưng lòng quyết tâm dẫn lối. Cả hai đã đi được một đoạn thì nghe thấy tiếng động ở phía sau, tiếng bước chân vọng lại từ phía cửa cống.
“Chạy nhanh lên!” Tuấn thì thầm, gia tăng tốc độ.
Họ không dám quay lại, chỉ biết tiếp tục tiến về phía trước. Sau một hồi, dòng nước dẫn họ đến một lối ra. Tuấn đẩy nắp cống lên, ánh sáng chói mắt làm cả hai hoa mắt.“Chúng ta ở đâu?” Khánh hỏi khi nhìn quanh.
“Có vẻ như một khu phố cũ,” Tuấn quan sát. “Phải tìm cách liên lạc với Linh ngay.”
Họ đi ra ngoài, cảm nhận được sự yên tĩnh đến kỳ lạ. Đường phố vắng vẻ, ánh đèn vàng mờ ảo. Tuấn nắm chặt tay Khánh, cùng nhau đi về phía trước. Họ dừng lại khi thấy một cửa hàng nhỏ, bên trong có ánh đèn nhấp nháy.
“Cửa hàng này có vẻ ổn. Có thể hỏi thăm thông tin,” Khánh nói.
Tuấn gật đầu, họ tiến vào. Không khí trong cửa hàng ấm áp, nhưng cảm giác lo lắng vẫn không rời khỏi họ. Một người phụ nữ trung niên đứng sau quầy, nhìn họ với ánh mắt dò xét.
“Các cậu cần gì?” bà ta hỏi.
“Chúng tôi đang tìm một người tên Linh. Cô ấy có khả năng điều khiển nước,” Tuấn đáp, cố gắng giữ giọng bình tĩnh.
Người phụ nữ nhíu mày, có vẻ như đang cân nhắc. “Cô ấy không thường ra ngoài. Nhưng nếu các cậu muốn gặp, hãy chờ một chút,” bà ta nói, rồi quay đi.
“Hãy hy vọng cô ấy có thể giúp chúng ta,” Khánh thì thầm.
Một lúc sau, cánh cửa phía sau mở ra, Linh xuất hiện. Cô gái có mái tóc dài, làn da sáng và đôi mắt như nước, ánh lên sự bí ẩn. “Các cậu đến tìm tôi?” Linh hỏi, giọng nói nhẹ nhàng nhưng kiên quyết.
“Đúng. Chúng tôi cần sự giúp đỡ của cô. Có một tổ chức đang truy đuổi chúng tôi, và có thể Linh là mục tiêu tiếp theo,” Tuấn nói, lòng dâng lên nỗi lo lắng.
“Nguyên Thủy,” Linh nói, ánh mắt sắc bén. “Tôi đã nghe về họ. Họ rất nguy hiểm. Nhưng tôi có thể giúp các cậu.”
“Cảm ơn cô. Chúng tôi cần thông tin, và cách để bảo vệ bản thân,” Khánh thêm vào.
Linh gật đầu, trong ánh mắt hiện lên sự quyết tâm. “Hãy cùng nhau tìm ra cách đối phó với họ. Chúng ta sẽ không để họ chiến thắng.”
Khi ba người cùng nhau bàn bạc kế hoạch, Tuấn cảm nhận được một sức mạnh mới. Họ đã tìm thấy đồng minh, và cuộc chiến chỉ mới bắt đầu. Mỗi giây phút trôi qua đều có thể quyết định số phận của họ. Mọi thứ đang dần lộ diện, và Tuấn biết rằng con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng.
“Chúng ta cần chuẩn bị cho mọi thứ. Hãy bắt đầu từ đây,” Tuấn nói, một cảm giác mạnh mẽ trỗi dậy trong lòng.