Bí Mật Của Những Kẻ Sống Sót
Chương 7: Tính cách nổi bật: Thông minh, nhạy bén, quyết đoán, kiên nhẫn, bướng bỉnh, trái tim ấm áp.
Minh Tuấn ngồi trên ghế, ánh sáng từ màn hình máy tính phản chiếu lên gương mặt anh, tạo ra một không gian yên tĩnh nhưng căng thẳng. Những suy nghĩ về Linh, về tổ chức Nguyên Thủy, và về cái chết bí ẩn của cha vẫn đang quay cuồng trong đầu. Anh lướt qua các tài liệu, tìm kiếm manh mối. Những thông tin mờ mịt, đầy rẫy các thuật ngữ phức tạp và những cái tên không quen thuộc, nhưng một điều rõ ràng: mỗi dấu vết đều dẫn đến một con đường nguy hiểm.
Khánh bước vào, ánh mắt nghiêm túc. “Tôi đã tìm hiểu qua một vài người trong cộng đồng dị năng. Họ nói rằng có một nơi mà Linh thường lui tới.”
“Ở đâu?” Tuấn hỏi, lòng đầy hy vọng.
“Café Bão Tố. Đó là nơi tụ tập của những người có khả năng đặc biệt. Có thể chúng ta sẽ tìm thấy manh mối về cô ấy ở đó.”
Tuấn gật đầu. “Chúng ta cần phải đi ngay bây giờ. Không thể để thời gian trôi qua vô nghĩa.”
Bầu không khí căng thẳng nhưng cũng tràn đầy quyết tâm, họ nhanh chóng chuẩn bị. Trên đường tới café, những suy nghĩ về Linh lại xuất hiện trong tâm trí Tuấn. Cô ấy có thể đang gặp nguy hiểm, và anh không thể để bất kỳ điều gì cản trở việc tìm kiếm cô.
Café Bão Tố nằm trong một con hẻm nhỏ, với ánh đèn vàng ấm áp chiếu sáng không gian. Khi bước vào, mùi cà phê thơm lừng hòa quyện với những tiếng cười nói, nhưng trong sâu thẳm, Tuấn cảm nhận được một nỗi lo lắng ẩn giấu. Những ánh mắt của những người có mặt tại đây đều mang theo một sự cảnh giác.
“Chúng ta nên bắt đầu từ đâu?” Khánh hỏi, ánh mắt quét qua từng góc của quán.
“Có lẽ nên hỏi chủ quán,” Tuấn đề nghị. “Họ có thể biết Linh.”
Họ tiến tới quầy bar, nơi một người phụ nữ với mái tóc dài và ánh mắt sắc bén đang đứng. “Chào các bạn, có gì tôi có thể giúp không?” cô hỏi.
“Chúng tôi đang tìm một người tên Linh. Cô ấy thường đến đây, có thể bạn đã gặp cô ấy?” Tuấn nói, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh.
Người phụ nữ ngừng lại một chút, ánh mắt có vẻ do dự. “Linh? Cô ấy không còn thường xuyên đến đây nữa. Nhưng có vài người đã hỏi về cô ấy gần đây.”
“Có ai không?” Khánh nhấn mạnh.
“Có một nhóm người, họ đến và hỏi về Linh. Họ có vẻ không thân thiện.” Cô nói, ánh mắt trở nên nghiêm túc hơn. “Tôi khuyên các bạn nên cẩn thận.”
“Cảm ơn bạn,” Tuấn đáp, lòng đầy lo lắng. “Chúng tôi sẽ cẩn thận.”
Khi rời khỏi quán, Tuấn cảm thấy như có một bầu không khí nặng nề bao trùm. “Chúng ta cần phải tìm hiểu thêm về nhóm đó. Họ có thể là một phần của tổ chức Nguyên Thủy,” Khánh nói.
“Đúng vậy. Chúng ta cần tìm ra mối liên hệ giữa Linh và nhóm người đó,” Tuấn khẳng định.
Họ quyết định quay lại quán vào buổi tối, khi mà những người có khả năng đặc biệt có thể tập trung nhiều hơn. Khi màn đêm buông xuống, họ đứng bên ngoài, quan sát từng người ra vào. Một cảm giác hồi hộp dâng lên trong lòng Tuấn. Anh biết rằng cuộc sống của Linh có thể phụ thuộc vào những gì họ sắp làm.
“Cậu nghĩ rằng Linh đang gặp nguy hiểm thật không?” Khánh hỏi, lo lắng hiện rõ trên gương mặt.
“Có thể. Nhưng chúng ta sẽ không để điều đó xảy ra. Chúng ta sẽ bảo vệ cô ấy,” Tuấn đáp, quyết tâm trong giọng nói.Khi họ vào trong quán, ánh đèn lại bừng sáng, tạo nên không khí sôi động. Tuấn và Khánh bắt đầu tìm kiếm, lắng nghe những cuộc trò chuyện xung quanh. Có những nhóm nhỏ đang bàn luận về những sự kiện kỳ lạ gần đây, và một cái tên lặp đi lặp lại: “Nguyên Thủy”.
“Chúng ta cần tiếp cận một trong những người đó,” Khánh nói, chỉ vào một nhóm đang tụ tập gần cửa sổ.
“Được. Tôi sẽ thử,” Tuấn trả lời, cảm giác hồi hộp trào dâng.
Anh tiến đến gần nhóm đó, cố gắng bắt chuyện. “Xin lỗi, tôi nghe thấy các bạn đang nói về Nguyên Thủy. Có thể cho tôi biết thêm không?”
Một người trong nhóm nhìn Tuấn với ánh mắt nghi ngờ. “Tại sao bạn quan tâm?”
“Tôi chỉ muốn tìm hiểu về tổ chức đó thôi,” Tuấn nói, cố gắng giữ giọng bình tĩnh.
“Nguyên Thủy không phải là nơi mà bạn nên tìm hiểu,” người đó nói, giọng điệu lạnh lùng. “Họ có thể không thích việc bạn đang làm.”
“Chúng tôi chỉ muốn giúp đỡ một người bạn,” Tuấn nói, nhận thấy rằng mình cần phải khéo léo hơn.
Người kia nhướn mày, có vẻ suy nghĩ. “Nếu bạn muốn biết, hãy cẩn thận. Họ không chỉ đơn giản là một tổ chức, mà là một thế lực đen tối.”
“Cảm ơn,” Tuấn nói, nhưng người đó đã quay đi, không còn hứng thú.
“Không có gì hữu ích sao?” Khánh hỏi khi Tuấn quay lại.
“Chỉ là những lời cảnh báo. Nhưng ít nhất chúng ta biết rằng Nguyên Thủy đang có động thái nào đó,” Tuấn trả lời.
Trong lúc hai người đang trò chuyện, một tiếng động lớn vang lên. Mọi người trong quán đồng loạt quay lại nhìn. Một nhóm người lạ mặt bước vào, dáng vẻ tự tin và lạnh lùng. Họ mặc áo khoác đen, ánh mắt lạnh lẽo như đang tìm kiếm điều gì đó.
“Đó là họ,” Tuấn thì thầm, cảm giác lo lắng bỗng chốc tràn ngập. “Chúng ta phải đi.”
Họ nhanh chóng rời khỏi quán, nhưng không kịp thoát khỏi sự chú ý của nhóm kia. Một trong số họ đã nhận ra Tuấn. “Chạy!” Khánh hét lên, và họ lao ra ngoài.
Mọi thứ diễn ra như một cơn ác mộng. Âm thanh hỗn loạn vang lên, tiếng chân đuổi theo phía sau. Tuấn cảm thấy nhịp tim đập mạnh, nhưng anh không thể dừng lại. Mọi thứ đều phụ thuộc vào việc bảo vệ Linh.
“Chúng ta phải tìm một nơi ẩn náu!” Khánh la lên, ánh mắt hoảng loạn.
“Đến con hẻm bên phải!” Tuấn dẫn dắt, chạy nhanh hơn.
Họ lao vào hẻm tối tăm, cảm giác như đang lẩn trốn một thế lực không thể thấy. Nhưng không có thời gian để thở, những tiếng bước chân vẫn vang lên gần kề. Tuấn quay lại, thấy bóng dáng đen đang tiến đến gần. Một cảm giác lạnh lẽo bao trùm. Anh biết rằng cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, và mọi thứ không thể quay lại như trước.
“Chúng ta sẽ không từ bỏ,” Tuấn thầm nghĩ, khi chạy vào màn đêm, lòng quyết tâm chưa bao giờ mạnh mẽ đến thế.