Bí Mật Của Những Kẻ Sống Sót

Chương 17: Tìm kiếm

Cả nhóm đứng lại trong không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng th* d*c và nhịp tim loạn nhịp. Linh liếc nhìn Tuấn, đôi mắt cô ánh lên sự lo lắng. “Chúng ta cần phải có kế hoạch rõ ràng hơn. Nếu Khánh thực sự là gián điệp, mọi thứ sẽ đổ bể ngay lập tức.”

Tuấn gật đầu, tâm trí anh đang xoay quanh nhiều khả năng. “Đúng, nhưng chúng ta không thể hành động vội vàng. Khánh có thể chỉ là nạn nhân trong một trò chơi lớn hơn.”

“Vậy chúng ta sẽ làm gì tiếp theo?” Linh hỏi, băn khoăn.

“Trước hết, cần phải tìm ra ai đứng sau những giấc mơ mà Khánh đã nói. Có thể đó là một manh mối dẫn đến kẻ cầm đầu,” Tuấn đề xuất. “Chúng ta cần chia nhau ra để thu thập thông tin.”

Linh nắm tay Tuấn, ánh mắt cô dạn dĩ hơn. “Tôi sẽ tìm hiểu về những người trong tổ chức. Có thể có ai đó đã nhận ra Khánh.”

“Còn tôi sẽ quay lại nơi cha tôi từng làm việc. Có thể có tài liệu gì đó mà tôi bỏ lỡ,” Tuấn quyết định. “Cùng nhau, chúng ta sẽ tìm ra sự thật.”

Cả hai chia tay, lòng nặng trĩu nhưng đầy quyết tâm. Tuấn biết rằng thời gian không còn nhiều. Mỗi phút trôi qua là một cơ hội cho kẻ thù có thể ra tay.

Khi bước vào văn phòng cũ của cha mình, mùi bụi bặm xộc lên mũi khiến tâm trạng Tuấn chùng xuống. Bên trong, ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn bàn cũ chiếu sáng những tài liệu lộn xộn. Anh bắt đầu lục tìm, những hình ảnh của cha hiện lên trong tâm trí, những ngày tháng cha dạy dỗ anh về lòng kiên nhẫn và sức mạnh của sự thật.

Sau vài phút tìm kiếm, anh phát hiện ra một ngăn kéo bị khóa. Tim Tuấn đập mạnh. Anh sử dụng kỹ năng của mình để mở khóa mà không gây ra tiếng động. Bên trong là một tập tài liệu dày, chứa đựng những thông tin về một tổ chức bí mật mà cha anh từng điều tra. Một cái tên nổi bật xuất hiện—Nguyên Thủy.

“Đúng như tôi nghĩ,” Tuấn thì thầm, cầm lấy tài liệu và lật từng trang. Mỗi dòng chữ như một mảnh ghép của một bức tranh lớn hơn. Họ không chỉ hoạt động bí mật, mà còn có những kế hoạch kéo dài nhiều năm, liên quan đến những cuộc tấn công vào những người có dị năng.

Khi đọc đến một đoạn, Tuấn chợt nhận ra một cái tên khác—một người mà cha anh từng gặp. “Đinh Huy,” Tuấn lẩm bẩm, cảm giác bất an dâng lên trong lòng. Đây có thể là người nắm giữ thông tin quan trọng mà họ cần.

Ngay lúc ấy, điện thoại của Tuấn rung lên, một tin nhắn từ Linh. “Tôi tìm được thông tin về Đinh Huy. Anh ta đang ở một quán bar cũ gần bến cảng.”

“Chúng ta cần phải đến đó ngay,” Tuấn nhắn lại, cảm giác hồi hộp tràn ngập trong lòng. Anh rời khỏi văn phòng, quyết tâm tìm ra sự thật.

Khi đến quán bar, ánh sáng mờ ảo và tiếng nhạc vang lên trong không gian ồn ào. Tuấn nhìn quanh, tìm kiếm bóng dáng của Đinh Huy. Cuối cùng, anh thấy một người đàn ông trung niên ngồi ở góc khuất, vẻ mặt nhợt nhạt, ánh mắt lơ đãng.

“Đinh Huy?” Tuấn hỏi khi tiếp cận.

Người đàn ông ngẩng lên, sự hoài nghi hiện rõ. “Cậu là ai?”

“Tôi là Lê Minh Tuấn, con trai của Lê Minh Hòa,” Tuấn tự giới thiệu, giữ giọng điềm tĩnh. “Tôi cần biết về tổ chức Nguyên Thủy.”“Cậu biết gì về nó?” Đinh Huy hỏi, ánh mắt trở nên sắc bén hơn.

“Biết rằng nó có liên quan đến cái chết của cha tôi,” Tuấn đáp, không che giấu sự tức giận trong giọng nói.

Đinh Huy thở dài, lắc đầu. “Cậu không biết mình đang lôi mình vào cái gì đâu. Nguyên Thủy không phải là một trò chơi.”

“Vậy hãy cho tôi biết sự thật,” Tuấn khăng khăng. “Tôi không sợ.”

“Nghe này, Tuấn,” Đinh Huy nói, giọng hạ thấp. “Tổ chức này không chỉ là một nhóm tội phạm. Họ có những mục tiêu lớn hơn. Họ muốn kiểm soát mọi thứ, kể cả những người như cậu.”

“Và tôi sẽ không để điều đó xảy ra,” Tuấn khẳng định.

“Cậu cần phải rời khỏi đây, ngay bây giờ. Họ đang theo dõi cậu,” Đinh Huy cảnh báo, ánh mắt lo lắng.

Một cơn lạnh chạy dọc sống lưng Tuấn. “Tại sao ông lại giúp tôi?”

“Bởi vì cha cậu là một người tốt,” Đinh Huy trả lời. “Tôi không thể để cái chết của ông ấy trở thành vô nghĩa.”

Bất chợt, tiếng động ồn ào bên ngoài quán bar khiến cả hai quay lại. Một nhóm người lạ mặt bước vào, ánh mắt sắc lạnh. Họ không đến đây để hòa mình vào không khí vui vẻ.

“Chạy đi!” Đinh Huy hét lên.

Tuấn không cần suy nghĩ, anh lao ra khỏi quán bar, trái tim đập nhanh. Mọi thứ đang diễn ra quá nhanh, nhưng anh biết mình không thể dừng lại. Đằng sau, tiếng gào thét và những tiếng bước chân gấp gáp vang lên.

“Đinh Huy!” Tuấn kêu lên, nhưng không thấy ông ta đâu. Anh chỉ còn biết chạy, lòng đầy lo lắng cho số phận của người đã giúp mình.

Mỗi bước chạy, Tuấn cảm thấy sự hiện diện của kẻ thù đang đuổi theo. Anh không thể để mình bị bắt. Cuộc chiến này không chỉ là của riêng anh mà còn là của tất cả những người yếu thế mà anh muốn bảo vệ. Anh phải tìm ra sự thật, bất kể phải đối mặt với điều gì.

Khi ra đến đường phố, Tuấn cảm nhận được dòng người qua lại, nhưng không thể nào bình tĩnh lại. Bầu không khí căng thẳng, như thể mọi thứ đang chực chờ bùng nổ. Anh cần phải tìm Linh, cần phải nói cho cô biết về Đinh Huy, về những bí mật mà họ vừa khám phá.

“Linh!” Tuấn gọi lớn giữa đám đông, nhưng không ai trả lời. Anh chợt nhận ra rằng mọi thứ không còn đơn giản như trước. Thời gian đã hết, và sự thật đang ở rất gần, nhưng liệu anh có đủ sức mạnh để đối diện với nó?

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn