Tuấn lùi lại, cảm giác như mọi thứ đang sụp đổ xung quanh. Linh đứng bên cạnh, mắt mở lớn, ánh mắt cô vừa lo lắng vừa quyết tâm. “Nếu Khánh là kẻ phản bội, mọi thứ sẽ ra sao?” Cô lẩm bẩm.
“Chúng ta phải tìm ra sự thật,” Tuấn đáp, giọng điệu kiên quyết. “Dù gì đi nữa, Khánh cũng là một phần của nhóm. Nếu cậu ấy thực sự không trung thực, chúng ta cần phải đối mặt với điều đó ngay bây giờ.”
“Nhưng nếu cậu ấy không phải…?” Linh ngập ngừng.
“Không có nếu,” Tuấn cắt ngang. “Chúng ta đã quá nhiều lần để cảm xúc chi phối. Chúng ta cần bằng chứng.”
Họ tiến ra khỏi căn phòng, lòng Tuấn nặng trĩu. Những nghi ngờ cứ quẩn quanh trong đầu, như một cơn bão không thể xua tan. Nếu Khánh thực sự là gián điệp, anh sẽ không chỉ mất đi một đồng minh mà còn có thể đánh mất cả những người còn lại trong nhóm.
Khi bước vào hành lang, một bóng đen vụt qua, nhanh như chớp. “Cẩn thận!” Tuấn kêu lên, nhưng không kịp cản Linh. Cô đã lao tới, khuôn mặt đầy quyết tâm.
“Mày không thể thoát!” Một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sau. Tuấn quay lại, nhận ra đó là một trong những thành viên của tổ chức “Nguyên Thủy”.
“Người gửi đến thông điệp,” kẻ đó tiếp tục, ánh mắt sắc lạnh như dao. “Các ngươi không nên can thiệp vào những gì không thuộc về mình.”
“Chúng tôi sẽ không đứng yên nhìn các người thao túng mọi thứ,” Tuấn khẳng định. Cảm giác phẫn nộ trào dâng trong lòng, anh không thể để những kẻ này tiếp tục đe dọa những người vô tội.
Kẻ địch nhếch môi cười. “Ngươi nghĩ mình có thể thay đổi số phận sao? Sự thật sẽ không bao giờ được phơi bày.”
“Đó là điều mà chúng ta sẽ quyết định,” Linh nói, ánh mắt cô đầy kiên định. “Chúng tôi sẽ tìm ra sự thật, dù phải trả giá nào đi chăng nữa.”
Bỗng, kẻ địch lao về phía họ, nhưng Tuấn đã sẵn sàng. Anh tập trung, sử dụng năng lực của mình để đọc tâm trí kẻ thù. Những suy nghĩ hỗn loạn hiện lên, nhưng trong đó, có một hình ảnh mờ nhạt, một người nào đó mà kẻ này luôn sợ hãi.
“Dừng lại!” Tuấn quát, nắm chặt tay. “Mày đang sợ hãi điều gì?”
“Im đi!” Kẻ địch gầm lên, nhưng ánh mắt đã mất đi sự kiêu ngạo ban đầu. “Ngươi không hiểu được sức mạnh của chúng ta!”
“Không, nhưng tôi hiểu rằng mày đang che giấu điều gì đó,” Tuấn nói, cảm nhận được sự hoảng loạn trong tâm trí kẻ thù. “Nói cho tôi biết, ai đứng sau mọi chuyện này?”
Kẻ địch chần chừ, ánh mắt lộ rõ sự bất an. “Ngươi sẽ không sống lâu để biết điều đó,” hắn cười nhạt, rồi quay người định bỏ chạy.
“Không!” Linh la lên, nhưng đã quá muộn. Kẻ đó đã biến mất vào bóng tối.
“Chúng ta không thể để hắn thoát,” Tuấn thở hổn hển, cảm giác như mọi thứ đã tuột khỏi tay. “Chúng ta phải tìm ra Khánh và nhanh chóng.”
“Đúng,” Linh đồng tình. “Chúng ta cần phải làm rõ mọi chuyện trước khi quá muộn.”
Khi hai người quay lại, một cảm giác nặng nề ập đến. Tuấn biết rằng họ đang tiến gần đến sự thật, nhưng đồng thời, cũng có thể là một cái bẫy đang chờ đợi. Liệu Khánh có thật sự là kẻ phản bội? Hay có điều gì khác đang ẩn giấu?
“Chúng ta sẽ gặp lại Khánh ở nơi cũ,” Tuấn quyết định. “Tôi sẽ sử dụng năng lực của mình để kiểm tra cậu ấy.”“Cậu có chắc không?” Linh hỏi, vẻ mặt đầy lo lắng.
“Không còn lựa chọn nào khác,” Tuấn khẳng định. Anh không thể để bất cứ điều gì cản trở kế hoạch của họ.
Khi họ đến nơi, bầu không khí trở nên căng thẳng. Khánh đứng đó, vẻ mặt ngờ nghệch khi thấy hai người. “Có chuyện gì vậy?” cậu ta hỏi.
“Chúng ta cần phải nói chuyện,” Tuấn đáp, ánh mắt không rời khỏi Khánh. “Có điều gì đó không đúng.”
Khánh nhìn họ, sự hoài nghi hiện rõ trong đôi mắt. “Tôi không hiểu…”
“Cậu đang bị nghi ngờ,” Linh nói thẳng thừng. “Chúng tôi cần biết sự thật.”
Khánh nhíu mày, rõ ràng là không hài lòng. “Tại sao lại nghi ngờ tôi?”
“Bởi vì có những điều không khớp,” Tuấn đáp, quyết tâm trong giọng nói. “Tôi sẽ kiểm tra tâm trí của cậu. Chúng ta cần biết cậu có đang giấu giếm điều gì không.”
Khánh lùi lại, ánh mắt hoang mang. “Cậu không thể làm điều đó!”
“Đừng làm mọi chuyện trở nên khó khăn hơn,” Tuấn nói, giọng mạnh mẽ. “Nếu cậu trong sạch, thì không có lý do gì để từ chối.”
“Được rồi,” Khánh hạ giọng, sự mệt mỏi hiện rõ. “Tôi sẽ cho cậu kiểm tra.”
Tuấn tiến lại gần, đặt tay lên vai Khánh. Anh cảm nhận dòng suy nghĩ của cậu ta, nhưng giữa những hình ảnh bình thường, có một cái gì đó không ổn. Một nỗi sợ hãi, một bóng hình lén lút, và một âm mưu mà Khánh không thể thừa nhận.
“Cậu đang lo lắng về ai?” Tuấn hỏi, ánh mắt không rời khỏi Khánh.
“Tôi không biết,” Khánh nói, giọng yếu ớt. “Tôi chỉ… chỉ muốn bảo vệ mọi người.”
Tuấn cảm nhận được sự thật đang được giấu kín, nhưng không thể xác định rõ ràng. “Nếu có điều gì đó, hãy nói ra,” anh nhẹ nhàng. “Chúng ta cần phải tin tưởng nhau.”
Khánh nhắm mắt lại, như đang đấu tranh với chính mình. “Tôi… có một giấc mơ,” cậu ta thừa nhận. “Có ai đó đang theo dõi tôi.”
“Đó có phải là người mà cậu đang lo sợ không?” Tuấn hỏi.
“Tôi không chắc,” Khánh đáp, giọng run rẩy. “Nhưng cảm giác đó rất thực.”
“Chúng ta cần phải tìm ra người đó,” Linh nói, ánh mắt đầy quyết tâm. “Chúng ta không thể để ai đó lén lút trong nhóm.”
Khi họ chuẩn bị rời đi, một cơn gió lạnh lẽo thổi qua, làm Tuấn rùng mình. Anh biết rằng cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu, và sự thật có thể dẫn họ đến những quyết định đau đớn. Nhưng anh sẽ không từ bỏ. Anh sẽ tìm ra kẻ phản bội, và bảo vệ những người mình yêu thương, dù phải đối mặt với bất cứ điều gì.
Cảm giác hồi hộp bao trùm, trong lòng Tuấn một quyết tâm sắt đá. Họ đang ở giữa một trò chơi nguy hiểm, và mọi quyết định sẽ dẫn đến những hậu quả không thể lường trước. Càng tiến sâu vào bóng tối, ánh sáng càng trở nên mờ nhạt. Nhưng một điều chắc chắn, Tuấn sẽ không dừng lại cho đến khi tìm ra sự thật.