Huyền, Vũ Thiên và Ngọc Linh lặng lẽ tiến vào khu rừng dày đặc, nơi ánh sáng không thể len lỏi qua những tán cây rậm rạp. Huyền cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, như thể có điều gì đó đang rình rập họ. Cô dừng lại, quay sang hai người bạn. “Chúng ta cần phải cẩn thận. Rừng này không an toàn.”
“Cứ để tôi lo,” Vũ Thiên nói, nụ cười hồn nhiên vẫn hiện rõ trên mặt anh. “Tôi có thể nghe thấy mọi âm thanh trong rừng này.”
Ngọc Linh lắc đầu, đôi mắt cô chớp chớp. “Nói thì dễ, nhưng có khi nào cậu cần phải chạy trốn không?”
“Chạy trốn?” Vũ Thiên nhún vai. “Tôi là người mạnh nhất mà!”
“Cậu có thể mạnh, nhưng nếu không cẩn thận thì sẽ trở thành mồi ngon cho kẻ thù,” Huyền nhắc nhở, ánh mắt nghiêm túc.
Đột nhiên, họ nghe thấy tiếng động lạ từ phía trước. Nhóm bạn dừng lại, nghiêng tai lắng nghe. Tiếng r*n r* yếu ớt vang lên giữa những tán cây. Huyền cảm thấy một nỗi lo lắng dâng lên trong lòng. “Có ai đó cần giúp đỡ.”
“Đi nào!” Ngọc Linh kêu lên, và cả nhóm chạy về phía phát ra âm thanh. Họ nhanh chóng tìm thấy một nhóm chiến binh đang bị giam giữ trong một cái lồng lớn, những vết thương trên người họ khiến Huyền không khỏi chạnh lòng.
“Họ là ai?” Vũ Thiên hỏi, ánh mắt anh đầy lo lắng.
“Có lẽ là những người bị Vương Tử Vũ bắt giữ,” Huyền suy đoán. “Chúng ta phải giải cứu họ.”
“Nhưng làm thế nào?” Ngọc Linh hỏi, nhìn quanh để tìm kiếm giải pháp. “Cái lồng này rất kiên cố.”
“Để tôi thử,” Thiên Phong bước lên, tay nắm chặt kiếm. “Tôi có thể phá hủy nó.”
“Khoan đã!” Huyền ngăn lại. “Nếu cậu phá, có thể sẽ gây ra tiếng động thu hút kẻ khác.”
“Vậy thì chúng ta cần một kế hoạch,” Ngọc Linh nói, đôi mắt cô sáng lên. “Có lẽ chúng ta có thể tạo ra một bẫy để đánh lạc hướng.”
Huyền gật đầu, một ý tưởng nảy ra trong đầu. “Tôi sẽ dùng ma pháp ánh sáng để làm mờ đi tầm nhìn của bọn gác. Trong lúc đó, Thiên Phong sẽ tấn công cái lồng. Còn Vũ Thiên, cậu hãy chuẩn bị để bảo vệ mọi người.”
“Tôi hiểu rồi!” Vũ Thiên đáp, nụ cười trở lại trên khuôn mặt anh. “Chúng ta sẽ làm được!”
Huyền đứng dậy, dồn sức vào bàn tay, ánh sáng bắt đầu lan tỏa ra xung quanh. “Bắt đầu nào!”
Ngọc Linh nhanh chóng sử dụng ma pháp đất để tạo ra những cột đất, che chắn lối ra của nhóm. Thiên Phong chuẩn bị sẵn sàng, ánh mắt anh tập trung vào cái lồng.
“Bây giờ!” Huyền hô lớn. Ánh sáng từ tay cô bùng lên, chói lòa và mờ ảo, khiến những người gác lồng trở nên hoang mang. Thiên Phong lập tức lao tới, vung kiếm chém mạnh vào cái lồng. Tiếng kim loại va chạm vang lên, nhưng không làm bọn gác chú ý.“Huyền, nhanh lên!” Ngọc Linh thúc giục. “Chúng ta không có thời gian!”
“Được rồi!” Huyền quyết tâm, tập trung sức mạnh, ánh sáng từ tay cô mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô cảm nhận được sức mạnh từ tổ tiên đang trỗi dậy. Một luồng sáng chói lọi phóng thẳng về phía cái lồng, tỏa ra sức mạnh khủng khiếp.
Cái lồng rung lên dữ dội, những vết nứt bắt đầu xuất hiện. Thiên Phong không bỏ lỡ cơ hội, tiếp tục tấn công cho đến khi nó vỡ ra thành từng mảnh.
“Ra ngoài ngay!” Huyền hét lên, chỉ tay về phía những chiến binh. Họ nhanh chóng lao ra, ánh mắt họ tràn đầy cảm kích và ngạc nhiên.
“Cảm ơn các bạn!” Một người trong số họ lên tiếng, giọng nói lạc đi. “Chúng tôi đã nghĩ rằng mình không thể thoát khỏi đây.”
“Chúng ta cần phải rời khỏi đây ngay,” Ngọc Linh nói, nhìn quanh để chắc chắn không có ai theo dõi. “Bọn gác có thể quay lại bất cứ lúc nào.”
“Nhưng bọn họ…” Huyền không muốn bỏ rơi những người chiến binh này.
“Chúng ta không thể cứu họ nếu không có kế hoạch,” Thiên Phong nhấn mạnh, ánh mắt anh sắc lẹm. “Chúng ta cần phải tập hợp và tìm cách đối phó với Vương Tử Vũ.”
Nghe thấy tên của Vương Tử Vũ, những chiến binh lại càng lo lắng. “Hắn ta là một kẻ tàn nhẫn,” một người khác nói. “Chúng tôi đã thấy hắn ra tay với những ai chống lại hắn.”
“Chúng ta sẽ không để hắn làm vậy nữa,” Huyền khẳng định, ánh mắt cô lấp lánh quyết tâm. “Hãy cùng nhau đứng lên và chiến đấu!”
“Đúng vậy!” Vũ Thiên hô lớn, nắm chặt tay. “Chúng ta sẽ không để hắn thống trị nữa!”
Nhóm chiến binh gật đầu, lòng tràn đầy hy vọng. Huyền cảm nhận được sức mạnh từ những người xung quanh, một cảm giác đoàn kết mãnh liệt.
“Để chúng ta tổ chức lại,” Huyền nói. “Chúng ta cần phải tìm ra cách tiếp cận Vương Tử Vũ, và không chỉ để cứu những người khác mà còn để chấm dứt sự tàn ác của hắn.”
“Chúng ta có thể tìm đến những đồng minh,” một trong những chiến binh đề xuất. “Có nhiều người trong vương quốc này không đồng tình với cách hắn cai trị.”
“Tốt!” Huyền mỉm cười. “Chúng ta sẽ tập hợp tất cả những ai sẵn sàng đứng lên chiến đấu.”
Nhóm bạn và những chiến binh bắt đầu thảo luận, lên kế hoạch cho cuộc chiến sắp tới. Huyền cảm thấy lòng mình tràn đầy quyết tâm và hy vọng. Cuộc hành trình của họ chưa kết thúc, nhưng giờ đây họ không đơn độc.
“Cùng nhau, chúng ta sẽ tạo nên một sức mạnh không thể ngăn cản,” Huyền nói, ánh mắt cô sáng rực. “Và Vương Tử Vũ sẽ phải trả giá cho những gì hắn đã làm!”
Khi ánh sáng bắt đầu ló rạng qua những tán cây, nhóm của Huyền đã sẵn sàng cho một cuộc chiến lớn, quyết tâm không chỉ cứu những người bị bắt giữ mà còn giải phóng cả vương quốc khỏi sự tàn ác. Họ sẽ không quay đầu lại. Cuộc phiêu lưu mới đang chờ đợi phía trước.