Huyền và nhóm theo Hỏa Linh đến một khu rừng rậm rạp, nơi ánh sáng mặt trời chỉ le lói qua những tán lá dày. Tiếng chim hót líu lo hòa cùng âm thanh của dòng suối chảy róc rách, tạo nên một không khí yên bình, nhưng cũng đầy bí ẩn. Hỏa Linh dừng lại trước một tảng đá lớn, trên đó khắc những ký tự cổ xưa.
“Đây là nơi mà tổ tiên chúng ta đã từng tụ họp,” Hỏa Linh nói, ánh mắt trang trọng. “Tại đây, họ đã kết nối với sức mạnh của đất đai.”
Huyền tiến lại gần, đặt tay lên bề mặt lạnh lẽo của tảng đá, cảm nhận được dòng năng lượng chảy qua. “Chúng ta có thể làm gì ở đây?” cô hỏi.
“Tôi sẽ giúp các bạn kết nối với tổ tiên. Nhưng trước hết, các bạn cần chuẩn bị tinh thần,” Hỏa Linh đáp, vẻ mặt nghiêm túc.
Vũ Thiên, với tính cách hồn nhiên của mình, cười hì hì. “Chúng ta chỉ cần làm theo hướng dẫn, đúng không? Tôi luôn sẵn sàng cho bất kỳ điều gì.”
Ngọc Linh nhìn Thiên, lắc đầu. “Không phải lúc nào cũng đơn giản như vậy. Đây không phải là trò đùa.”
Huyền cảm thấy lòng mình nặng trĩu. “Tôi biết. Nhưng nếu chúng ta không thử, thì sẽ không bao giờ biết được sức mạnh thật sự của mình.”
Hỏa Linh bắt đầu niệm những câu thần chú cổ xưa. Không khí xung quanh bỗng trở nên nặng nề, và ánh sáng từ tảng đá dần trở nên rực rỡ. Huyền nhắm mắt lại, tập trung vào âm thanh của những lời niệm. Một cảm giác ấm áp lan tỏa từ lòng bàn tay, như thể có một bàn tay vô hình đang nắm lấy cô.
“Mở lòng mình, hãy để tổ tiên dẫn dắt,” Hỏa Linh thì thầm.
Huyền cảm nhận được hình ảnh của những người chiến binh xưa, mạnh mẽ và kiên cường, hiện lên trong tâm trí cô. Họ đang chiến đấu vì tự do, vì quê hương. Cô mở mắt ra, và nhìn thấy ánh sáng từ tảng đá phản chiếu vào mắt mọi người, tạo nên một bầu không khí hùng vĩ.
“Chúng ta phải làm điều này cùng nhau,” Huyền nói, lòng đầy quyết tâm. “Tổ tiên đã không ngừng chiến đấu, thì chúng ta cũng vậy.”
Đột nhiên, một cơn gió lạnh lẽo thổi qua, làm tắt ngúm ánh sáng. Thiên Phong nhanh chóng rút kiếm ra, trong khi Ngọc Linh nắm chặt tay Huyền. “Có chuyện gì không ổn,” Thiên Phong lên tiếng, đôi mắt nâu của anh trở nên sắc bén.
“Mau rời khỏi đây!” Hỏa Linh hô hoán. “Có kẻ đang theo dõi chúng ta!”
Nhóm của Huyền lập tức di chuyển, nhưng chưa kịp thoát khỏi khu vực thì một bóng đen lao ra từ trong rừng. Đó là Bạch Linh, với vẻ mặt lạnh lùng và ma thuật băng tỏa ra từ cơ thể cô.
“Các người nghĩ mình có thể đánh thức sức mạnh của tổ tiên mà không có sự cho phép của ta sao?” Bạch Linh cười khẩy, ánh mắt đỏ như máu.
“Cô không có quyền ngăn cản chúng tôi!” Huyền đáp, cảm thấy sức mạnh từ tổ tiên trỗi dậy trong mình. “Chúng tôi sẽ không lùi bước.”“Thật thú vị,” Bạch Linh nói, đôi mắt cô sáng rực lên. “Hãy xem các người có thể làm gì khi đối mặt với cơn bão tuyết này!”
Ngay lập tức, không khí xung quanh trở nên lạnh buốt. Những cơn gió mạnh mẽ quét qua, tạo ra những đám băng trắng xóa. Huyền, Thiên và Ngọc lập tức hợp sức, Huyền triệu hồi ma pháp ánh sáng để chống lại cơn bão.
“Vũ Thiên, hãy dùng sức mạnh của mình để bảo vệ chúng ta!” Ngọc Linh hô to.
“Để tôi!” Thiên đáp lại, cơ thể anh bùng nổ sức mạnh. Anh nhảy lên, tạo ra một bức tường chắn bằng đấu khí, đẩy lùi những mảng băng đang lao tới.
“Cùng nhau!” Huyền hét lên, và họ đồng loạt tấn công. Ánh sáng từ Huyền hòa quyện với sức mạnh của Thiên, tạo thành một vụ nổ mạnh mẽ, làm tan chảy những khối băng đang bao vây họ.
Bạch Linh ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng hồi phục. “Đáng tiếc, các người không thể thoát khỏi số phận của mình đâu!” Cô gào lên, triệu hồi những cơn gió lạnh thổi vào, tạo thành những hình ảnh ma quái.
“Chúng ta không thể để cô ta làm vậy!” Thiên Phong nói, ánh mắt anh sắc lẹm. “Huyền, hãy dẫn dắt chúng tôi!”
Huyền cảm nhận được sức mạnh từ tổ tiên đang dâng trào trong mình. “Chúng ta không chỉ chiến đấu vì bản thân, mà còn vì tất cả những người đã ngã xuống!”
Ánh sáng từ tay Huyền bùng lên, lan tỏa ra xung quanh như một làn sóng, xua tan mọi bóng tối. Cô cảm thấy sự kết nối với tổ tiên, và những hình ảnh chiến binh xưa lại hiện lên. Họ đang đứng bên cạnh cô, tiếp thêm sức mạnh.
“Chúng ta sẽ không bỏ cuộc!” Huyền hét lớn, và nhóm bạn cùng nhau tạo ra một cơn sóng ánh sáng, đẩy lùi Bạch Linh.
Bạch Linh lùi lại, vẻ mặt đầy phẫn nộ. “Đừng tưởng chỉ với sức mạnh này mà có thể đánh bại ta!” Cô hét lên, và quay người bỏ chạy vào rừng sâu, để lại nhóm bạn trong sự hồi hộp.
“Chúng ta đã làm được!” Ngọc Linh reo lên, ánh mắt cô sáng rực.
“Nhưng đây mới chỉ là bắt đầu,” Thiên Phong nói, nhìn theo hướng mà Bạch Linh đã biến mất. “Cô ta sẽ quay lại.”
“Chúng ta cần phải chuẩn bị,” Huyền nói, lòng đầy quyết tâm. “Và tìm hiểu thêm về sức mạnh của mình.”
Nhóm bạn nhìn nhau, biết rằng cuộc phiêu lưu mới chỉ bắt đầu. Những thử thách còn đang chờ đợi, nhưng họ đã có thêm niềm tin vào sức mạnh của chính mình và của nhau. Cùng nhau, họ sẽ không chỉ chiến đấu vì bản thân, mà còn vì một tương lai tươi sáng hơn cho tất cả.