Xa nhau một thời gian ngắn còn hơn cả tân hôn, mà cuộc tiểu biệt của Lương Tư Vũ và Thương Triệt lại còn điên cuồng hơn cả lúc mới cưới.
Ban đầu Lương Tư Vũ còn bày ra dáng vẻ không chịu bỏ qua, thậm chí còn lớn mật buông với Thương Triệt câu: “Làm em hỏng đi.”
Sau khi kết hôn, dường như trong chuyện này cô càng lúc càng táo bạo hơn. Những lời trước kia còn ngượng ngùng không dám nói, giờ đây cô đều có thể thẳng thắn, thậm chí mang theo vài phần khiêu khích mà ném tới trước mặt anh.
Thương Triệt là kiểu đàn ông không chịu nổi bị kích.
Đặc biệt là bị cô kích.
Khoảnh khắc lời vừa dứt, Lương Tư Vũ nhìn thấy rõ ánh mắt anh tối xuống, mang theo cảm giác xâm lược khiến sống lưng cô tê dại.
Thế nhưng cô lại cực kỳ thích ánh mắt ấy của Thương Triệt, đầy d*c v*ng, và chỉ dành riêng cho mình cô.
Vài tiếng đồng hồ sau đó, như mong muốn của Lương Tư Vũ, Thương Triệt tận tâm hoàn thành yêu cầu của vợ mình.
Kết hôn lâu như vậy, ngoại trừ kỳ sinh lý, gần như đêm nào hai người cũng thân mật. Thỉnh thoảng Lương Tư Vũ có làm nũng khóc vài tiếng, nhưng đều chỉ là chút tình thú nho nhỏ. Chưa từng có ngày nào giống hôm nay, khóc đến hoa lê đẫm mưa, khóe mắt đỏ hoe, cổ họng cũng khàn cả đi.
Ba giờ sáng, trong chiếc bồn tắm cực lớn của phòng tắm, hai cơ thể vẫn còn dây dưa triền miên.
“Để anh xem nào.”
“Ừm, vẫn chưa hỏng à?”
“Vậy tiếp tục.”
Trước kia lúc v* v*n nhau, Lương Tư Vũ thỉnh thoảng còn mắng Thương Triệt một câu “b**n th**”. Sau tối nay cô mới nhận ra, không phải giả.
Có vài lúc, người đàn ông này thật sự b**n th** đến cực điểm.
Chuyến công tác đầu tiên sau hôn nhân kết thúc bằng quyết định của Thương Triệt rằng sau này sẽ không bao giờ sắp xếp công việc ra ngoài quá hai ngày nữa.
Dù sao thì so với công việc, địa vị của Lương Tư Vũ trong lòng anh là không gì thay thế được.
Mà điều này cũng khiến Lương Tư Vũ được Thương Triệt chiều chuộng đến càng ngày càng không có giới hạn.
Trong cuộc sống thường ngày, cô nói gì là vậy, muốn gì được nấy.
Cho đến khi hai người nghênh đón lần hợp tác chính thức đầu tiên trong công việc.
—
Chính phủ công khai đấu thầu một khu đất thương mại cực kỳ khan hiếm ở Tây Cửu Long.
Mảnh đất ấy quý giá đến mức đối diện thẳng cảng Victoria, ngay cửa ga tàu điện ngầm. Ai giành được khu đất này, người đó coi như cắm được một lá cờ lên bản đồ thương mại Cửu Long trong mười năm tới.
Rất nhiều tập đoàn tỏ ý muốn tham gia, trong đó có cả Đỉnh Quân và Lương Thụy Xương.
Lương Thụy Xương khởi nghiệp bằng ngành châu báu, dòng tiền dồi dào. Tuy cũng đầu tư bất động sản, nhưng lại thiếu kinh nghiệm phát triển các tổ hợp thương mại quy mô lớn. Với họ, khu đất này là bàn đạp để tiến vào lĩnh vực bất động sản thương mại cao cấp.
Còn Đỉnh Quân mạnh ở năng lực tổng hợp: bất động sản, khách sạn, năng lượng mới, phát triển đa lĩnh vực. Nhưng kiểu dự án này cần lượng vốn khổng lồ ở giai đoạn đầu, cho dù là Đỉnh Quân cũng phải thận trọng cân đối dòng tiền để không ảnh hưởng các mảng kinh doanh khác.
Dựa trên quan hệ giữa hai nhà, Lương Huệ Trân trực tiếp quyết định: Hai bên liên thủ đấu thầu.
Dù sao dự án hợp tác giữa hai nhà cũng không ít, lợi ích từ lâu đã gắn chặt với nhau. Trước kia là Lương Huệ Trân và Thương Hoằng Viễn bàn chuyện làm ăn, giờ Thương Hoằng Viễn rút khỏi tập đoàn, bà liền giao toàn quyền việc này cho Lương Tư Vũ phụ trách.
Dù sao so với việc bà tự đi thương lượng với con rể, chuyện nóng bỏng tay thế này giao cho con gái còn tốt hơn. Vừa thử thách tình cảm của đôi trẻ, cũng vừa thử năng lực ứng đối của cả hai trên thương trường.
Mà Lương Tư Vũ hoàn toàn không nhận ra đây là một củ khoai nóng bỏng tay.
Thậm chí còn vui vẻ vì có thể cùng Thương Triệt làm việc một khoảng thời gian.
Tối hôm đó, cô hào hứng ngồi đối diện bàn ăn hỏi anh: “Mẹ nói với anh rồi?”
“Ừ.”
“Anh nghĩ sao?”
Giọng Thương Triệt rất bình thản: “Không nghĩ gì cả, cứ nghiêm túc bàn thôi.”
Lương Tư Vũ gật đầu, khóe môi cong lên: “Không ngờ lại có ngày được hợp tác với chồng mình.”
Thương Triệt gắp thức ăn cho cô, không nói gì.
Ngược lại, Lương Tư Vũ lại bổ sung: “Nói trước nhé, Tiểu Lương tổng em làm việc là làm việc. Trên bàn đàm phán không nói chuyện tình cảm vợ chồng đâu.”
Thương Triệt khẽ cười: “Trùng hợp thật, anh cũng vậy.”
Cuộc họp chính thức đầu tiên của hai bên được tổ chức tại trụ sở Đỉnh Quân.
Dự án này dự tính đầu tư gần tám mươi tỷ, ai chiếm phần lớn, người đó có tiếng nói. Chia lợi nhuận thế nào, quyền quyết định ra sao tất cả đều là vấn đề. Vì vậy hai bên đều cử người có quyền quyết định cao nhất tham gia cuộc họp.
Thương Triệt đại diện Đỉnh Quân, Lương Tư Vũ đại diện Lương Thụy Xương.
Lương Tư Vũ dẫn theo phó tổng giám đốc, bộ phận tài chính và pháp vụ của Lương gia, tổng cộng sáu người cùng tới. Cô ăn mặc cực kỳ trang trọng, lớp trang điểm cũng vô cùng chỉn chu.
Hiếm khi Thương Triệt tự mình đứng ở cửa phòng họp đón tiếp. Phía sau anh là Kenneth cùng các trưởng bộ phận đầu tư và phát triển của Đỉnh Quân, ngoài ra còn có vài lãnh đạo hội đồng quản trị tới dự thính.
Sau khi gặp mặt, hai bên bắt tay —
“Lương tổng, mời bên này.”
“Thương tổng khách sáo rồi.”
Giọng điệu xã giao như thể hôm nay là lần đầu tiên gặp nhau.
Rõ ràng tối qua, để chọn đồ mặc tới Đỉnh Quân hôm nay, Lương Tư Vũ còn kéo Thương Triệt lên phòng thay đồ tầng ba. Cô thử hết bộ này đến bộ khác, hỏi có đẹp không. Ban đầu Thương Triệt còn rất kiên nhẫn giúp cô chọn, nhưng về sau cũng chẳng nhớ nổi là ai động tay trước.
Trước gương thử đồ, bóng dáng hai người chồng lên nhau. Lương Tư Vũ th* d*c đến không nói nên lời, còn Thương Triệt thì ghé sát tai cô, ác ý nói: “Lúc em thế này là đẹp nhất.”
Lương Tư Vũ đỏ bừng cả mặt lẫn tai.
Nhưng hiện tại, cả hai đều bày ra dáng vẻ nghiêm túc đứng đắn, ngồi đối diện nhau ở hai đầu bàn họp dài.
Lương Tư Vũ mở tài liệu ra. Ở đối diện, Thương Triệt tự nhiên tháo một cúc áo vest.
Cuộc họp do phó tổng bộ phận thị trường của Đỉnh Quân chủ trì. Dù Thương Triệt và Lương Tư Vũ đều có mặt, nhưng hai người đều là người cuối cùng đưa ra quyết định, người chốt phương án. Quá trình thương thảo ở giữa vẫn do các đội ngũ chuyên môn của hai bên tiến hành.
Vòng đầu tiên, hai đội bắt đầu rà soát điều khoản.
Những hạng mục mang tính khung, không có tranh cãi, hai bên vốn đều là dân chuyên nghiệp đúng lĩnh vực, điều khoản rõ ràng, phân chia trách nhiệm minh bạch, không kéo co, cũng không có dị nghị. Bầu không khí tại hiện trường vô cùng hòa nhã.
Lương Tư Vũ thậm chí còn nhận được tin nhắn của Thương Triệt hỏi cô: [Tối nay ăn gì?]
Cô lén nhắn lại dưới gầm bàn họp: [Gì cũng được.]
Thương Triệt hờ hững gõ chữ: [Vậy ăn em nhé.]
Lương Tư Vũ mím môi, trừng anh ở đối diện một cái:
[Biến.]
Trong lúc vợ chồng còn đang nhắn tin bàn bạc bữa tối, toàn bộ những chuyện vụn vặt cũng được chốt xong, cuộc họp cuối cùng tiến vào vấn đề cốt lõi và nhạy cảm nhất —
Tỷ lệ góp vốn nắm cổ phần, cùng quyền chủ đạo vận hành toàn bộ dự án.
Không khí lập tức yên lặng đi vài phần.
Ai cũng hiểu rõ, sự hòa hợp phía trước đều là giả, cuộc đấu thật sự mới chỉ bắt đầu.
Thương Triệt cũng cất điện thoại đi, ngồi thẳng lại đôi chút. Trong ánh mắt nhàn nhạt xuất hiện cảm giác áp bức mà Lương Tư Vũ rất hiếm khi nhìn thấy ở anh.
Tư thái trêu chọc riêng tư ban nãy hoàn toàn biến mất. Lúc này, Thương Triệt không còn là chồng cô nữa. Mà là đối thủ trên bàn đàm phán.
Thần sắc anh trầm ổn, hiển nhiên đã chuẩn bị sẵn sàng.
Lương Tư Vũ uống một ngụm nước, cũng lập tức điều chỉnh trạng thái.
Phó tổng của Đỉnh Quân là người lên tiếng trước: “Đỉnh Quân phụ trách kết nối tài nguyên chính phủ ở giai đoạn đầu, sau này hệ thống xây dựng công trình và chiêu thương cũng đều là chuỗi vận hành hoàn chỉnh sẵn có của chúng tôi. Theo mô hình hợp tác trước đây, vẫn sẽ là Đỉnh Quân chiếm sáu mươi phần trăm vốn góp, nắm quyền khống chế tuyệt đối, toàn bộ dự án do Đỉnh Quân vận hành và quyết sách. Lương Thụy Xương tham gia bằng tài chính, chia lợi nhuận theo tỷ lệ.”
Lời vừa dứt, quản lý phía Lương Thụy Xương còn chưa kịp phản hồi, Lương Tư Vũ đã cười trước: “Đỉnh Quân bá đạo vậy sao?”
Phó tổng Đỉnh Quân khựng lại, muốn nói rồi thôi, ánh mắt nhìn sang Thương Triệt.
Nhưng Thương Triệt không lên tiếng, anh chỉ dựa vào lưng ghế, khóe môi khẽ cong lên rất nhẹ.
Phó tổng chỉ đành căng da đầu đáp lại: “Cô Lương, trước đây chúng tôi hợp tác với Lương đổng đều là như vậy.”
“Lương đổng là Lương đổng, bà ấy được, còn tôi thì không.”
Lương Tư Vũ hơi nghiêng người về phía trước.
“Dự án tám mươi tỷ, dòng tiền, nhân lực và tài nguyên mà Lương Thụy Xương bỏ ra không hề ít hơn Đỉnh Quân. Tôi yêu cầu góp vốn ngang nhau năm năm, cùng điều hành dự án. Mọi quyết sách quan trọng đều phải có chữ ký xác nhận của cả hai bên.”
Một lãnh đạo hội đồng quản trị lập tức bác bỏ: “Cô Lương, Đỉnh Quân chưa từng có tiền lệ như vậy.”
Một người khác cũng lên tiếng: “Cô Lương còn trẻ, dự án lớn như thế này, nhiều bên cùng quản chỉ khiến tiến độ chậm đi thôi. Đỉnh Quân chúng tôi có kinh nghiệm hơn, Lương Thụy Xương ngồi nhận tiền chẳng phải nhẹ nhàng hơn sao?”
Lương Thụy Xương đúng là có thể ngồi nhận tiền, cũng thực sự đỡ tốn sức hơn. Nhưng càng như vậy, họ càng không thể có được kinh nghiệm thực chiến, mãi mãi chỉ là một nhà đầu tư đứng ngoài cuộc, không chạm được vào nghiệp vụ cốt lõi.
Lương Tư Vũ muốn Lương Thụy Xương thật sự tiến sâu vào tuyến đầu, có được quyền phát ngôn ngang hàng.
“Không có tiền lệ thì có thể tạo ra tiền lệ. Tôi khá thích thử thách độ khó. Ngồi nhận tiền chán lắm, tôi muốn tự mình kiếm tiền.” Cô mỉm cười nói.
Mấy vị lớn tuổi trong hội đồng quản trị rõ ràng có chút bất mãn, nhưng vì thân phận của Lương Tư Vũ là phu nhân tập đoàn, cũng không nói gì thêm.
Mọi người đều im lặng, lặng lẽ đẩy vấn đề sang cho Thương Triệt.
Lương Tư Vũ cũng biết, người chốt cuối cùng chỉ có thể là chồng mình, nên ánh mắt liền nhìn sang anh: “Thương tổng thấy sao?”
Thương Triệt dường như suy nghĩ đôi chút, rồi thong thả lên tiếng: “Trong nguyên tắc hợp tác của Đỉnh Quân, quả thật không có quy định cổ phần ngang nhau.”
Lương Tư Vũ khựng lại, dường như không ngờ anh sẽ nói như vậy. Lồng ngực cô đột nhiên nghẹn lại: “Ý anh là gì?”
Thương Triệt ngước mắt: “Cùng cổ phần cùng quyền quyết định là không thể. Cùng lắm tôi nhượng bộ một bước, Lương Thụy Xương chiếm bốn mươi chín phần trăm, Đỉnh Quân năm mươi mốt phần trăm.”
“… Nhượng bộ lớn ghê nhỉ.”
Lương Tư Vũ nhìn anh, khóe môi cong lên: “Vậy tôi còn phải cảm ơn anh đấy, Thương tổng.”
Thương Triệt không để tâm sự châm chọc của cô, chỉ lặng lẽ nhìn cô: “Làm ăn là làm ăn. Quyết sách của em và tôi đều cần phải giải thích với hội đồng quản trị. Tôi nghĩ em nên hiểu, đây đã là thành ý lớn nhất của tôi.”
Đúng, Lương Tư Vũ thực sự nên hiểu.
Nhưng khi đối phương là Thương Triệt, là chồng cô, lại dùng giọng điệu lạnh lùng cứng rắn như vậy, bày ra dáng vẻ nhất quyết phải ép cô một bậc vẫn khiến cô thấy khó chịu.
Lương Tư Vũ ép mình bình tĩnh vài giây, nhún vai cười: “Xin lỗi, phương án này tôi không thể chấp nhận. Nếu Đỉnh Quân nhất quyết mạnh tay như vậy, Lương Thụy Xương chúng tôi có thể rút lui.”
Thương Triệt cũng ném tài liệu trong tay xuống: “Không sao, vậy Lương tổng cứ suy nghĩ thêm đi.”
Vợ chồng đột nhiên giương cung bạt kiếm, sắc mặt đám lãnh đạo Đỉnh Quân lập tức thay đổi.
Một vị vừa phát biểu thấy tình hình không ổn, lập tức đứng ra giảng hòa: “Có thể bàn tiếp mà, từ từ nói chuyện—”
Lương Tư Vũ: “Điều tôi chấp nhận được chỉ có năm năm.”
Thương Triệt không hề lay chuyển: “Đỉnh Quân ít nhất phải hơn một phần trăm.”
“Vậy là khỏi cần bàn nữa?”
“Nếu lần này không hợp tác được thì lần sau hợp tác tiếp, tránh mất hòa khí.”
Phòng họp lập tức rơi vào im lặng chết chóc.
Thương Triệt nói là tránh mất hòa khí, nhưng chỉ cần không mù đều nhìn ra được, đại tiểu thư nhà họ Lương đã tức đến mức nào.
Phía hội đồng quản trị Đỉnh Quân thì rất hài lòng, Thương Triệt không thiên vị, dù trước mặt vợ vẫn giữ vững nguyên tắc công ty. Dù sao Đỉnh Quân từ trước đến nay làm việc luôn độc tôn, khi nào mới phải ngang hàng với người khác?
Nhưng vui mừng thì vui mừng, họ cũng không khỏi lo lắng. Lỡ như đôi vợ chồng này vì vậy mà trở mặt, hôn nhân lại tan vỡ, dự án trăm tỷ đổ bể, giá cổ phiếu tập đoàn chấn động…
Nghĩ đến hậu quả còn đáng sợ hơn thế, vị lãnh đạo kia lại vội vàng đứng dậy cố hòa giải: “Có thể bàn tiếp mà, có thể bàn tiếp mà, cô Lương ngồi xuống đã—”
Rồi cuống quýt gọi người: “Pha thêm cho Tiểu Lương tổng một ly cà phê nữa, mau lên.”
Nhưng Lương Tư Vũ nhìn khuôn mặt vô cảm của Thương Triệt, cố nén cảm xúc mà mỉm cười: “Không cần đâu, đã không có điều kiện hợp tác thì không cần lãng phí thời gian của mọi người nữa. Tạm biệt.”
Nói xong, cô cầm túi đứng dậy đi ra ngoài. Đội ngũ của Lương Thụy Xương thấy vậy cũng lập tức thu dọn tài liệu, dứt khoát rời đi.
“Lương tổng? Đợi đã—”
“Tiểu Lương tổng!”
Phòng họp bỗng chốc trống trải hẳn, đám cấp cao ngơ ngác nhìn nhau, rồi lại nhìn Thương Triệt vẫn đang ngồi im bất động, hỏi anh: “Ngài không đuổi theo à?”
“Đàm phán thương mại, bàn không hợp thì giải tán, tôi đuổi theo làm gì?” Bây giờ có phải lúc anh và Lương Tư Vũ đang yêu nhau đâu.
Có người bực bội: “Thế ngài cũng không cần phải nói những lời tuyệt tình đến vậy chứ.”
“Tuyệt tình?” Thương Triệt không nhịn được bật cười, “Chẳng phải các vị kiên quyết không đồng ý việc cùng cổ phần, cùng quyền hạn sao? Hội đồng quản trị cũng không phải do một mình tôi quyết định, tôi chỉ tôn trọng ý kiến của mọi người mà thôi.”
Mấy người nọ há hốc mồm, nhìn nhau trân trân, sau đó lại đồng loạt rũ mắt xuống, không ai ho he lời nào.
Đám cáo già trong hội đồng quản trị này đã quen thói kiêu ngạo, tự cao tự đại. Trong mắt bọn họ, lúc Đỉnh Quân làm bất động sản thì Lương Thụy Xương còn đang bán trang sức. Giờ muốn họ ngồi ngang hàng chung mâm trong cùng một dự án? Thế thì thà lấy mạng họ đi còn hơn.
Chưa kể thời Thương Hoằng Viễn và Lương Huệ Trân hợp tác trước đây, lúc nào tỉ lệ cũng là 6:4. Dựa vào cái gì đến lượt Lương Tư Vũ thì phải sửa thành 5:5?
Mấy lời này không ai dám nói trước mặt Thương Triệt, nhưng biểu cảm của mỗi người đều viết rõ rành rành trên mặt.
Thương Triệt quá hiểu tâm tư của đám cáo già này, anh thong thả đứng dậy: “Tùy thôi, thiếu một dự án cũng chẳng sao, các vị cứ coi như được nghỉ phép dài ngày đi.”
Nói đoạn, anh ra bộ muốn rời đi, mới bước được vài bước, tiếng ghế loẹt quẹt phía sau đã vang lên đồng loạt.
“Khoan đã!”
Thương Triệt đứng chôn chân tại chỗ, không quay đầu lại.
“Thôi được rồi… 5:5 thì 5:5!” Vị trưởng bối lớn tuổi nhất mang theo vài phần không cam lòng xen lẫn bất lực mà thỏa hiệp. Dù sao nếu thiếu đi dòng vốn dồi dào, chịu chi của Lương Thụy Xương, dự án của họ cũng chẳng thể triển khai nổi.
“Ngài đã nhượng bộ đến tận 49% rồi, chúng ta còn tranh giành một phần trăm cuối cùng này làm gì nữa? Tham bát bỏ mâm, chẳng có ý nghĩa gì cả!”
Nói xong, ông ta phẩy phẩy tay: “Ngài mau đi dỗ vợ ngài về đi, đừng để sứt mẻ hòa khí. Tôi thấy cái điệu bộ vừa rồi của cô ấy là suýt nữa lật tung cái bàn họp của Đỉnh Quân lên rồi đấy.”
“Các vị hình như nhầm lẫn một chuyện rồi.” Thương Triệt quay người lại, ánh mắt nhạt nhòa lướt qua đám đông, “Hôm nay cô Lương ngồi ở đây với tư cách là đại diện của Lương Thụy Xương, chứ không phải vợ tôi. Cô ấy đến đây để bàn chuyện làm ăn, chứ không phải đến liếc mắt đưa tình với tôi. Bây giờ cô ấy rời đi vì không hài lòng với điều kiện của chúng ta, chứ không phải chuyện mà các vị nói là tôi chỉ cần đi dỗ dành là có thể giải quyết được.”
Dứt lời, tất cả những người thuộc đội ngũ họ Thương trong phòng họp đều sững sờ.
Sếp Hoàng, người có thâm niên cao nhất và cũng là người luôn giữ thái độ kiêu ngạo, chậm rãi ngước mắt lên.
Ông ta đã chứng kiến quá nhiều cặp vợ chồng trên thương trường, chồng ở tuyến trước bày mưu tính kế, vợ ở hậu phương làm một giám đốc hữu danh vô thực, thỉnh thoảng đến họp hành, mọi người khách sáo gọi một tiếng “phu nhân” cho đủ mặt mũi, chứ chẳng ai coi là thật.
Ông ta cứ ngỡ cuộc họp ngày hôm nay cũng như vậy, không ngờ Lương Tư Vũ lại cứng rắn đến cùng, và cũng không ngờ, Thương Triệt lại không muốn dùng cái mác “vợ chồng” để làm giảm đi trọng lượng của Lương Tư Vũ trên bàn đàm phán.
Sếp Hoàng bỗng nhớ lại chuyện của rất lâu về trước, cái ngày mà vị đại tiểu thư kia dẫn theo cả đội ngũ luật sư và tài vụ đến để chống lưng cho Thương Triệt.
Giờ nghĩ lại, hai người bọn họ đúng là trời sinh một cặp.
Ông ta tháo kính ra cười cười, trong mắt thoáng hiện lên một tia trịnh trọng hiếm thấy: “Vậy theo ngài, bây giờ chúng ta nên làm thế nào?”
Thương Triệt: “Cứ đúng quy trình mà làm thôi, cho người gửi lại phương án mới nhất sang bên Lương Thụy Xương theo đúng thủ tục. Nếu cô Lương chấp nhận, chúng ta sẽ hẹn thời gian cho cuộc họp vòng hai.”
Có người kinh ngạc: “Chúng ta đã đồng ý tỉ lệ 5:5 rồi, cô ấy còn không chấp nhận sao?”
Thương Triệt: “Đấy là cái giá trước khi cô ấy bước chân ra khỏi phòng họp này.”
“……???”
Đến khi tất cả mọi người phản ứng lại được ý của anh, thì cả đám đã tập thể rơi vào thế bị động mất rồi.
Phòng họp cuối cùng cũng bao trùm một bầu không khí khẩn trương. Đám cấp cao cúi đầu bàn bạc lại phương án gửi cho Lương Thụy Xương; Thương Triệt không thèm nghe nữa, thẳng thừng rời ghế.
Vừa rồi ở trước mặt đám cáo già kia tuy nói lời lẽ hùng hồn, nghe hay ho lắm, nào là không cần dỗ dành này nọ. Thế nhưng công ra công, tư ra tư, vừa bước chân ra khỏi phòng họp, Thương Triệt liền lập tức bấm số gọi cho Lương Tư Vũ.
Điện thoại đổ chuông vài giây, sau đó vang lên một tiếng “cạch” – bị cúp thẳng thừng.
Thương Triệt biết mình tiêu đời thật rồi.
Đang định bấm gọi lại thì anh bỗng thấy Kenneth đang đứng đợi ở cửa thang máy.
Thương Triệt: “Cậu đứng đây làm gì?”
Kenneth “ờ” một tiếng: “Lúc phu nhân rời đi có nhờ tôi chuyển lời tới sếp.”
“?”
“Cô ấy nói là——” Kenneth hít một hơi thật sâu, đồng cảm mà thuật lại nguyên văn: “Thương Triệt, anh giỏi lắm.”
“……”