Bí Mật Ẩn Nhiệt - Tô Tiền Tiền

Chương 57: Hồng Kông: Biến thái

Vốn dĩ lúc đầu, Thương Triệt chỉ định tiện tay ném thứ đó sang một bên. Nhưng chẳng hiểu sao, anh lại theo bản năng cầm nó lên.

Có lẽ vì xúc cảm nơi đầu ngón tay quá đặc biệt, hoặc cũng có thể vì hình dạng kia quá quen thuộc.

Anh cụp mắt xuống. Thoạt nhìn, anh hơi khựng lại một chút, nhất thời chưa phản ứng được đó là thứ gì. Nhưng cũng chỉ chưa đầy một giây, kiến thức của một người trưởng thành đã giúp anh hiểu ra tất cả.

Tim Thương Triệt vào khoảnh khắc ấy bỗng tăng tốc đầy vi diệu.

Thật ra từ sau khi cùng Lương Tư Vũ vào phòng, anh đã ở trong trạng thái buông thả hoàn toàn để phát tiết rồi. Năm ngày không gặp, xa nhau ngắn ngủi còn hơn tân hôn, ngay từ lúc hôn xuống, lý trí đã sớm rời khỏi cơ thể. Ngọn lửa kia cháy dữ dội, cho đến lúc này đột nhiên tắt phụt—

Không khí yên lặng mất hai giây.

“…Đây là cái gì?” Anh bật công tắc.

Lương Tư Vũ còn đang mơ mơ màng màng nghịch “Tiểu Triệt”, đột nhiên nghe thấy tiếng rung, đầu óc trống rỗng, cả người như sực nhớ ra điều gì, lập tức ngẩng đầu lên.

“Tiểu Triệt phiên bản thay thế” cứ thế nằm trong tay Thương Triệt, đang ra sức rung lên đầy dũng mãnh.

Như thể đang công khai tuyên chiến với chính chủ.

Lương Tư Vũ đần mặt.

Ánh mắt vừa rồi còn mê ly kéo tơ lập tức tỉnh táo hẳn. Cô há miệng, theo phản xạ muốn giật lại, nhưng dù sao cũng là đại tiểu thư từng trải, cho dù bị bắt quả tang tại trận, trong lúc chột dạ muốn chết, cô vẫn cố giữ bình tĩnh.

Có vài phần điềm nhiên giống hệt lần trước bị Thương Triệt nhìn thấy bộ đồ ngủ gợi cảm.

Chẳng qua chỉ là một món đồ chơi nhỏ thôi, thế giới người lớn đâu cần làm quá lên như vậy.

“Ồ.” Lương Tư Vũ dùng giọng rất thoải mái giới thiệu, “Em dùng đó.”

Vừa nói vừa giả vờ bình thản đưa tay muốn lấy lại, định để thứ này biến mất khỏi tầm mắt hai người ngay lập tức.

Nhưng rõ ràng Thương Triệt không dễ bị qua mặt như vậy.

Anh lùi tay ra sau tránh cô, cúi đầu nhìn món đồ kia một cái rồi lại ngẩng lên nhìn cô. Câu “ngán rồi” kia lần nữa hiện về trong đầu. Anh chậm rãi cúi người xuống, nhìn Lương Tư Vũ: “Em nhớ anh kiểu này à?”

“Thì sao chứ.” Lương Tư Vũ chột dạ mím môi, “Em cũng có nhu cầu sinh lý mà.”

Thương Triệt không nói gì.

Lương Tư Vũ sốt ruột muốn chuyện này qua nhanh, liền nắm Tiểu Triệt xoa xoa hai cái làm nũng: “…Đừng nói nữa, mau vào đi.”

Thương Triệt từ trước đến nay luôn là một người chồng rất nghe lời. Chỉ cần Lương Tư Vũ mở miệng, chuyện làm được hay không làm được, anh đều sẽ chiều cô.

Lúc này vợ muốn, ánh mắt anh tối đi vài phần, khẽ đáp: “Được.”

Thứ trong tay vẫn đang rung lên đầy khiêu khích, ngay giây tiếp theo, Thương Triệt trực tiếp đưa nó vào.

Cơ thể Lương Tư Vũ cong lên, có chút trở tay không kịp. Nhưng rất nhanh cô đã nhận ra không phải thứ mình muốn, lập tức kháng cự muốn đẩy ra: “Không phải nó…”

Nhưng lại bị Thương Triệt giữ chặt không cho động đậy, “Nó tốt hơn anh mà, vậy dùng nó đi.”

Giọng anh âm dương quái gở: “Anh giúp hai người.”

“……?”

Lương Tư Vũ muốn phản kháng, nhưng cảm giác cơ thể mang lại khiến cô hoàn toàn bất lực. Hơn nữa Thương Triệt rõ ràng cố tình, xuống tay chẳng nhẹ chẳng nặng, trực tiếp chỉnh lên mức mạnh nhất.

“Đừng!!” Lương Tư Vũ suýt nữa hét lên, cuống cuồng đẩy cánh tay anh.

Thương Triệt cứ thế quan sát biểu cảm của người trước mặt.

Lương Tư Vũ vừa xấu hổ vừa tức giận, vặn vẹo cơ thể: “Anh lấy nó ra cho em!”

Miệng thì bảo lấy ra, nhưng tay Thương Triệt đã bị cô làm ướt hết rồi.

Ánh mắt anh càng thêm sâu tối.

Nhìn thấy Lương Tư Vũ chỉ vì một món đồ chơi mà đã mềm mại đẫm nước thế này, trong lòng anh vừa u ám vừa khó chịu. Đến lúc này anh mới phát hiện h*m m**n chiếm hữu của mình mạnh đến mức ngay cả một món đồ cũng không thể chấp nhận nổi.

Dựa vào cái gì cơ chứ? Một cái thứ vừa không biết nói lại vừa chỉ biết rung loạn cả lên.

“Thứ đó khiến em thấy mới mẻ hơn anh à?” Thương Triệt cứ để nó yên bên trong, một tay giữ trọn khuôn mặt cô trong lòng bàn tay mà hỏi.

Lương Tư Vũ lúc này mới nhận ra, người đàn ông này lại bắt đầu nổi điên rồi.

Cô bị rung đến vừa tê vừa ngứa: “Anh là người sống sờ sờ mà đi ghen với máy massage hả?”

Thương Triệt chỉ nắm trọng điểm: “Trả lời câu hỏi của anh.”

Toàn thân Lương Tư Vũ run nhẹ, cố hết sức nhớ lại anh vừa hỏi gì, chỉ thấy anh nói toàn mấy câu kỳ quặc, nhưng vẫn thuận miệng đáp: “Em mua nó lâu lắm rồi, mới mẻ cái gì nữa!”

Không khí lần nữa chìm vào im lặng.

Rất lâu sau—

Thương Triệt cất giọng đầy ẩn ý: “Mua lâu lắm rồi?”

Lương Tư Vũ: “……”

Được rồi, cô lại nói sai nữa rồi.

Lương Tư Vũ gần như phát điên.

Tại sao người đàn ông này lại thích ghen như vậy chứ? Bây giờ cô chỉ muốn cùng anh làm đến thoải mái thống khoái thôi, vậy mà anh lại đi hơn thua với một cây massage.

“…Em gần như chưa dùng bao giờ.” Lương Tư Vũ yếu ớt giải thích.

Bây giờ cô khó chịu muốn chết, vừa tê vừa căng, lý trí gần như bị rung nát rồi.

“Vậy bây giờ là chỗ nào làm em không hài lòng?” Giọng Thương Triệt mang theo chút oán khí của người chồng bị thất sủng, đột nhiên đẩy sâu vào: “Lại lôi nó ra dùng?”

“A—” Lương Tư Vũ sắp khóc rồi.

Rõ ràng lúc tự dùng cũng đâu có thoải mái đến vậy, nhưng đến tay Thương Triệt, dường như tự động được buff thêm thứ gì đó. Cô cố nhịn đến cực hạn, tay chân luống cuống bám lấy anh, đến lời cũng nói không nổi. Không bao lâu sau, cả người bỗng co giật một cái.

Trong không khí, tiếng dòng điện vẫn khẽ vang lên, như đang khiêu chiến với Thương Triệt.

Không ai hiểu cơ thể Lương Tư Vũ hơn anh. Phản ứng hiện tại của cô có ý nghĩa gì, anh còn rõ hơn ai hết.

Thương Triệt cứ thế nhìn biểu cảm của cô, nhìn cơ thể cô còn run nhẹ, hít sâu một hơi. Lần này thật sự có chút tức rồi.

“Thích đến vậy à?”

Dư vị vẫn chưa tan, Lương Tư Vũ run run rẩy rẩy, thật sự không còn sức mà chiều theo cơn điên của anh nữa.

“Bởi vì anh không—”

Cô vốn muốn nói: bởi vì anh không ở nhà mà.

Cô biết làm sao đây.

Nhưng câu còn chưa nói hết, Thương Triệt đột nhiên rút món đồ chơi ra. Cơ thể Lương Tư Vũ chợt hụt hẫng, ngay sau đó đã bị anh lật úp xuống. Người đàn ông kia ngang ngược trực tiếp tiến vào.

Trước mắt Lương Tư Vũ tối sầm, suýt nữa ngất đi.

“Vì cái gì?” Thương Triệt vừa thúc hông vừa hỏi.

Hỏi xong lại chẳng cho cô cơ hội trả lời, cúi xuống bóp cằm cô xoay mặt về phía mình rồi mạnh mẽ hôn tới.

Khung cảnh vừa rồi anh không thể nghĩ đến lần thứ hai được nữa. Chỉ cần nghĩ tiếp sẽ mất kiểm soát, sẽ không ngừng tưởng tượng lan man, mua từ rất lâu rồi? Vậy Lương Tư Vũ đã dùng bao nhiêu lần? Thứ này có phải còn hiểu cô hơn cả anh không? Có phải tiến vào còn nhiều hơn anh nữa không?

Lương Tư Vũ hoàn toàn bị động đáp lại. Người kia vừa sâu vừa dữ dội, đầu óc cô trắng xoá, cũng chẳng còn nói thêm lời nào, chỉ muốn chìm luôn vào đó.

Ai ngờ Thương Triệt đột nhiên đặt món đồ còn đang vo ve rung kia xuống dưới bụng cô, “Bé cưng nói anh nghe xem, ai làm em sướng hơn?”

Khoảnh khắc ấy, Lương Tư Vũ đã chẳng phân biệt nổi mình đang hét thảm hay đang rên nữa, chỉ cảm thấy có thứ gì đó nổ tung trên đỉnh đầu.

“Đừng!” Cô co người muốn trốn về phía trước.

“Trốn cái gì.” Bị Thương Triệt kéo trở lại giữ chặt, “Anh không ngại để em thử cùng lúc đâu.”

Lương Tư Vũ gần như bật ra tiếng khóc nghẹn, tần suất mạnh nhất đang rung liên tục nơi nhạy cảm, người phía sau còn không ngừng tăng lực ép xuống.

Ban đầu cô còn miễn cưỡng chịu được, nhưng về sau khi tốc độ của Thương Triệt càng lúc càng nhanh, cô liều mạng muốn trốn đi, lại bị anh siết chặt eo kéo trở về.

Lương Tư Vũ sắp phát điên rồi, vừa nức nở vừa trách: “Không ai dùng kiểu đó cả!”

Thương Triệt dừng lại, thế mà còn rất có kiên nhẫn bật cười: “Vậy phải dùng thế nào?”

Lương Tư Vũ cuối cùng cũng có thể thoát khỏi nhịp thở gấp gáp hỗn loạn kia mà thở ra một hơi, lập tức xoay người giành quyền chủ động.

Sau đó vội vàng ném thứ đồ chơi nóng tay kia đi thật xa.

“Bốp” một tiếng, cũng chẳng biết rơi đâu nữa, không ai buồn nhìn.

Thương Triệt không động đậy, chỉ im lặng nhìn cô.

Lồng ngực Lương Tư Vũ phập phồng dữ dội, đối diện với ánh mắt anh. Khựng vài giây, cô bỗng kéo cổ anh xuống: “Em muốn anh ăn.”

Khóe mắt cô đỏ hoe, đôi mắt long lanh ướt át nhìn sang, nói ra câu ấy mà hoàn toàn không ý thức được mình quyến rũ đến mức nào.

Thương Triệt cố hết sức kìm nén ngọn lửa trong người, nghiêng người về phía cô: “Muốn chồng hay muốn nó?”

Lương Tư Vũ biết cách dỗ dành Thương Triệt mỗi khi anh phát điên, mềm giọng nũng nịu: “Muốn chồng.”

Là câu trả lời không hề do dự.

Trái tim Thương Triệt phút chốc lại mềm nhũn, như thể mọi khó chịu đều biến mất. Anh thật sự rất dễ dỗ, ở trước mặt Lương Tư Vũ, chỉ cần cô ngoắc ngoắc tay, anh có thể chẳng cần gì nữa, chẳng nhớ gì nữa mà cúi đầu xưng thần.

Vợ muốn, vậy vợ nhất định phải có được.

Bốn mắt nhìn nhau, Thương Triệt hơi cúi người, hai tay luồn qua khe hở giữa giường và eo cô, giữ lấy hõm eo rồi bất ngờ nâng mạnh lên, trực tiếp đưa cô đến bên môi mình.

“……”

Cả người Lương Tư Vũ bị anh bế khỏi giường, từ eo trở xuống hoàn toàn lơ lửng, bị bẻ thành một đường cong mềm mại mở ra trước mặt anh, hai chân tự nhiên buông xuống trên vai anh.

Lương Tư Vũ biết rõ, trên đời này không món đồ chơi nào có thể sánh được với người đàn ông của cô.

Anh chính xác đến mức biết hết mọi điểm nhạy cảm của cô.

Khi hơi thở nóng bỏng lướt qua, Lương Tư Vũ cảm thấy linh hồn mình như sắp bay khỏi cơ thể.

Có nhiệt độ, có kỹ thuật, có cảm giác khiến tim đập mặt đỏ, có tiếng động ám muội chân thật đến mức có thể cảm nhận rõ ràng từng chút một đang diễn ra, thị giác, thính giác, xúc giác, tất cả hòa trộn lại với nhau. Chỉ cần một thứ thôi cũng đủ khiến Lương Tư Vũ sung sướng đến bật khóc.

Cơ thể cô run rẩy đến mức không chống đỡ nổi nữa, từng lỗ chân lông đều nóng ẩm khó chịu, toàn bộ chỉ có thể dựa vào Thương Triệt nâng đỡ.

Cho đến khi một luồng tê dại kh*** c*m dữ dội lan từ xương cụt, chạy thẳng từ đỉnh đầu xuống tận đầu ngón chân, Lương Tư Vũ bật khóc kêu lên: “Dừng… chồng ơi đừng!”

Thương Triệt không dừng.

Anh quá hiểu Lương Tư Vũ rồi. Những lúc thế này, lời cô nói đều là ngược lại.

Vì thế chẳng bao lâu sau, anh cảm nhận được dấu hiệu quen thuộc kia, hơi nghiêng mặt sang bên. Quả nhiên giây tiếp theo—

Một bên má, cả phần tóc mái trước trán lập tức bị làm ướt, nước nhỏ tí tách chảy xuống.

Thương Triệt giơ tay lau rất nhẹ, giọng bình thản nhưng mang theo ý cười: “Đón gió tẩy trần cho anh kiểu này à?”

Lương Tư Vũ mềm nhũn hoàn toàn, ngay cả sức đấu võ mồm với anh cũng không còn: “Biến, b**n th**…”

Nhưng lúc này Thương Triệt lại thừa sức lực.

“Sao còn mắng anh nữa.” Anh kéo cô dậy ngồi lên đùi mình, “Là em tự chọn mà.”

Vừa nói, vừa cùng với tiếng dính nhớp ám muội chậm rãi tiến vào.

Hơi thở Lương Tư Vũ còn chưa ổn định, cả cơ thể vẫn đang nhạy cảm vô cùng, đột nhiên lại bị lấp đầy, cô nhíu mày siết chặt vai Thương Triệt.

Anh không vội bắt đầu, thấp giọng dụ dỗ: “Hôn anh một cái.”

Lương Tư Vũ ngoan ngoãn ngẩng đầu lên.

Môi chạm môi, hai người hôn nhau mơ hồ như có như không, động tác rất nhẹ nhưng cực kỳ ái muội. Thương Triệt ôm chặt cô dần dần, thong thả chuyển động, cứ thế nhìn vào mắt cô: “Thích không?”

“…Ừm.”

“Thích cái gì?”

Lương Tư Vũ thoải mái đến mức mơ hồ, chẳng uống rượu mà đã bắt đầu nói linh tinh: “Thích Tiểu Triệt.”

Thương Triệt: “……”

Anh thật không ngờ, có một ngày mình lại vì thắng được một món đồ chơi mà cảm thấy vui vẻ.

Đúng là có bệnh thật rồi.

Nắm lấy gốc đùi cô, anh từ từ tăng lực.

Tiện thể tiếp tục dỗ dành: “Thứ nằm dưới đất kia, lát nữa anh giúp em vứt đi được không?”

Lương Tư Vũ sung sướng đến mê man, chân quấn lấy Thương Triệt, mắt cá chân đan vào nhau phía sau lưng anh, nghĩ cũng không nghĩ đã đáp: “…Được.”

Vốn dĩ cô cũng định vứt rồi.

Nghe xong Thương Triệt thấy cực kỳ thỏa mãn, kéo cô sâu hơn vào lòng. Trong chốc lát, âm thanh ám muội dính dấp vang lên trong phòng ngủ, khiến người ta nghe mà đỏ cả mặt.

Lương Tư Vũ hưởng thụ đến mức chẳng biết trời đất, có lẽ vì quá hài lòng nên đột nhiên tự thú: “Trong cái thùng ở tủ quần áo em còn rất nhiều cái nữa, anh vứt hết đi.”

Thương Triệt: “……”

Một cái thôi đã khiến anh phá phòng tuyến nửa ngày trời, giờ lại còn rất nhiều.

Mà cô còn nói cực kỳ hùng hồn.

Thương Triệt thật sự không biết nên phản ứng thế nào nữa, đành tát nhẹ lên mông cô một cái: “Em cố tình chọc anh tức chết đúng không?”

Lương Tư Vũ suýt ngồi không vững, vừa quyến rũ vừa vô tội: “…Em thật sự định vứt mà.”

“Vậy mua về làm gì?”

“Em nhớ anh, mà anh lại không có ở nhà…”

Cô lí nhí lầm bầm, nghe còn như có chút tủi thân.

Thương Triệt cạn lời.

“Vậy là lỗi của anh rồi.”

Anh giữ lấy cô nâng lên rồi mạnh mẽ hạ xuống, lặp đi lặp lại hàng chục lần, đột nhiên lại ép cô lên đầu giường, cả người hung hăng đè xuống, khàn giọng nói: “Giờ anh bù.”

Rất nhanh sau đó, Lương Tư Vũ ngửa cổ, toàn thân bị một cảm giác thỏa mãn gần như dữ dội quét qua. Cô chống mạnh lên ngực Thương Triệt, như thể cả người bị lật tung, đầu óc trắng xóa.

Trong lúc mơ hồ nghe thấy giọng anh bên tai: “Nói yêu anh được không?”

Lương Tư Vũ bỗng nhiên khóc. Có lẽ là khóc vì sung sướng, thỏa mãn đến mức bật khóc. Trong đôi mắt nhuốm đầy d*c v*ng lúc này chỉ toàn là bóng dáng Thương Triệt.

“…Em yêu anh em yêu anh em yêu anh em yêu anh em yêu anh.”

Cô ôm chặt lấy Thương Triệt: “Vậy anh làm hư em đi được không?”