Bí Mật Ẩn Nhiệt - Tô Tiền Tiền

Chương 54: New York — Bà xã à, ăn ngon hơn chút đi

Sau khi hôn lễ kết thúc, nhóm người thân bạn bè cũng lần lượt trở về Hồng Kông. Để hoàn toàn tận hưởng thế giới riêng của hai người mà không bị ai quấy rầy, AK con cũng bị Thương Triệt tạm thời gửi cho bà ngoại Lương Huệ Trân chăm sóc.

Còn anh và Lương Tư Vũ chính thức bắt đầu kỳ trăng mật của mình.

Ban đầu hai người lên kế hoạch đi rất nhiều nơi, Boston, đảo Rhode, Miami, Cancun… gần như muốn đi dọc cả vùng ven Đại Tây Dương. Ai ngờ kế hoạch mãi mãi không theo kịp biến hóa.

Kể từ khi căn hộ thay chiếc giường mới, tối nào đôi vợ chồng trẻ cũng bận hưởng tuần trăng mật. Thành ra hôm trước còn nói chắc chắn hôm sau sẽ xuất phát, vậy mà sáng hôm sau Lương Tư Vũ lại chẳng thể xuống giường nổi.

Thương Triệt: “Chúng ta còn đi hưởng tuần trăng mật không đây, bảo bối?”

Lương Tư Vũ nằm lì trên giường: “Đang hưởng đây còn gì……”

Nhưng Lương Tư Vũ thật sự cảm thấy rất ngọt ngào.

Dù hai người gần như chẳng làm gì nghiêm túc suốt mấy ngày liền, nhưng hiếm hoi cả hai đều không phải bận công việc, hoàn toàn gạt bỏ mọi chuyện trong nước ra sau đầu. Mỗi tối đẫm mồ hôi xong lại cùng nhau tắm rửa, sáng ngủ đến tự nhiên tỉnh giấc. Khi mở mắt, ánh nắng vừa hay chiếu đầy căn hộ, còn họ thì tựa sát vào nhau.

Buổi chiều, Thương Triệt sẽ lái xe đưa cô dạo quanh New York. Có khi cùng nhau đi tham quan Bảo tàng Nghệ thuật Metropolitan, có khi đi xem nhạc kịch Broadway, hoặc đứng trên cầu Brooklyn ngắm hoàng hôn. Đôi lúc họ thậm chí chẳng đi đâu cả, chỉ ngồi phơi nắng trên ghế dài trong Công viên Trung tâm, nhìn đàn vịt bơi qua bơi lại trước mặt.

So với kiểu chạy khắp nơi check-in ngắm cảnh mỗi ngày, Lương Tư Vũ cảm thấy như vậy mới giống tuần trăng mật mà cô mong muốn.

Muốn ăn sáng lúc nào thì ăn, muốn ngồi lì trên ghế cả buổi chiều thì cứ lười biếng ngồi, muốn hôn thì hôn, muốn làm thì làm.

Ở trong căn hộ của Thương Triệt, cô quả thực muốn làm gì thì làm.

Cho đến hôm nay, Evel gọi điện cho Thương Triệt, anh mới dỗ cô dậy từ sáng sớm.

“Hôm nay anh dẫn em đến một nơi.”

“Bí bí mật mật thế.” Sau khi lên xe, Lương Tư Vũ tò mò hỏi: “Đi đâu vậy?”

Thật ra Lương Tư Vũ chẳng xa lạ gì với các điểm du lịch ở New York hay thậm chí toàn nước Mỹ. Sở dĩ kỳ trăng mật này chơi rất tùy hứng cũng vì nhiều nơi cô từng đi rồi.

Nhưng Thương Triệt vẫn giữ bí mật: “Đến rồi sẽ biết.”

Lương Tư Vũ cũng không hỏi thêm nữa. Xe chạy xuyên qua các con phố Manhattan, lên cầu rồi hướng về phía Long Island. Đường chân trời của thành phố dần lùi xa phía sau, thay vào đó là từng mảng rừng cây rậm rạp sâu hun hút, chạy mãi cũng chẳng thấy nổi một căn nhà.

“Anh chắc là đi đúng đường chứ?” Lương Tư Vũ nhìn ra ngoài cửa sổ hỏi.

“Sao nào, sợ anh bán em à?”

“Anh nỡ thì cứ bán đi.”

Thương Triệt đang lái xe, nghe cô nói vậy thì khóe môi bất giác cong lên. Anh đưa tay nắm lấy tay cô.

“Không nỡ, khó khăn lắm mới theo đuổi lại được bà xã, bán chính mình còn được chứ không bán em.”

Lương Tư Vũ lập tức đáp: “Vậy tốt quá, em vừa hay đổi ông chồng mới luôn.”

Thương Triệt học theo cô: “Em nỡ thì cứ đổi.”

“Em có gì mà không nỡ?”

Thương Triệt cười khẽ, như lười tiếp tục đấu võ mồm với cô, “Buổi tối em không nỡ.”

“……”

Mặt Lương Tư Vũ nóng bừng, cô vừa tức vừa buồn cười nhưng lại không muốn thừa nhận, lập tức kiêu ngạo khoanh tay trước ngực, “Được thôi, từ tối nay ngủ riêng. Để xem rốt cuộc ai mới là người không nỡ.”

“Đương nhiên là anh.” Thương Triệt lập tức đầu hàng, “Anh không thể thiếu Đại Vũ với Tiểu Vũ được.”

“???”

Lương Tư Vũ tức đến mức muốn đánh người, nhưng cuối cùng vẫn bật cười, “Lưu manh.”

……

Hai người cứ vừa đấu khẩu vừa cười đùa suốt nửa tiếng, cuối cùng xe cũng dừng trước một khu đất rộng.

Lương Tư Vũ xuống xe, ngẩng đầu nhìn lên: Shooting Range?

Trường bắn?

“Chúng ta tới đây làm gì?” Cô còn tưởng anh định dẫn mình đến nơi nào đặc biệt lắm.

Thương Triệt không giải thích nhiều, chỉ dẫn cô đi xuyên qua khu tiếp tân rồi qua một hành lang kính, “Hôm nay ngài ấy chơi ở đây, muốn gặp chúng ta.”

Thì ra là vậy.

Lương Tư Vũ gật đầu, còn tưởng là tới chơi cùng Evel.

Dù đã đi khắp nơi trên thế giới, nhưng kiểu địa điểm k*ch th*ch thế này cô chưa từng tiếp xúc bao giờ. Ngoài sân đã có vài người đang chơi, tiếng súng từ xa truyền tới, từng tiếng “đoàng đoàng” khiến tim cô cũng run theo.

Lương Tư Vũ theo Thương Triệt đi đến cuối hành lang, thấy anh lấy thẻ quẹt một cái, cánh cửa lập tức trượt mở không tiếng động. So với sân bắn lớn bên ngoài, nơi này giống một khu VIP riêng biệt hơn, không quá lớn nhưng cực kỳ thoáng đãng. Mặt sân thoai thoải kéo dài xuống dưới, thảm cỏ được cắt tỉa phẳng phiu như sân golf.

Ngay cái nhìn đầu tiên, Lương Tư Vũ đã thấy bóng dáng Evel.

Khác hẳn vẻ lịch thiệp tao nhã thường ngày, hôm nay Evel mang lại cảm giác hoàn toàn khác.

Ông đứng đó, hai chân vững vàng ghim trên mặt đất, lưng vai thẳng tắp. Những ngón tay hơi nhuốm vẻ phong trần đặt trên cò súng.

Tiếng súng vang lên.

Chiếc đĩa bay phía xa lập tức vỡ tan.

Lương Tư Vũ không nhịn được thốt lên: “Wow…”

Cách đó không xa còn có mấy cậu em họ của Evel từng gặp trong buổi tiệc hôm nọ, lúc này ai nấy cũng đứng trước bia riêng của mình, tiếng súng vang lên liên tiếp.

“Ngầu thật đấy…” Cô nhỏ giọng cảm thán.

“……” Ánh mắt Thương Triệt lập tức rơi xuống người cô, “Ai ngầu?”

Lương Tư Vũ chỉ tay sang.

“Anh nhìn William đi, dáng cầm súng của cậu ấy cực kỳ cool.”

“?” Thương Triệt liếc qua thành tích của William, “Thế mà cũng gọi là ngầu?”

Lương Tư Vũ biết ngay người này lại ghen.

“Anh đừng nhỏ nhen thế được không? Vốn dĩ rất đẹp trai mà. Đây là lần đầu tiên em thấy con trai cầm súng đấy, dáng bắn của họ thật sự rất đẹp mắt.”

“……”

Thấy Lương Tư Vũ hoàn toàn chìm đắm trong hình ảnh mấy cậu em còn cầm súng chưa vững kia, Thương Triệt im lặng vài giây rồi mở miệng: “Ăn ngon hơn chút đi bà xã.”

Lương Tư Vũ “xì” một tiếng, liếc anh: “Thế anh lên đi.”

“……”

Đúng lúc ấy, Evel vừa hoàn thành một lượt bắn, đặt súng xuống. Thấy Thương Triệt và Lương Tư Vũ tới, ông mỉm cười đưa súng cho trợ lý bên cạnh rồi nhận khăn lau tay, bước tới.

“Hi, Casper, Vũ.”

Lương Tư Vũ miệng ngọt xớt bắt đầu khen: “Ngài bắn quá đẹp trai luôn.”

“Oh honey, cảm ơn.” Evel cười sang sảng, “Tôi rất vui khi nghe cháu nói vậy, nếu lát nữa xem Casper bắn xong mà cháu vẫn còn nghĩ thế.”

Nụ cười trên mặt Lương Tư Vũ thoáng khựng lại. Cô nghiêng đầu nhìn Thương Triệt: “?”

Như chợt hiểu ra điều gì, cô quay sang đánh giá anh từ trên xuống dưới với vẻ không quá tin tưởng, “Anh cũng biết bắn à?”

Thương Triệt bị chính ánh mắt nghi ngờ của vợ mình làm cho cạn lời, “Anh không được biết à?”

Evel lại bật cười lớn: “Darling, cháu chưa kể cho con bé biết chúng ta quen nhau ở đây sao?”

“Chưa.”

“Vậy thì chá mau chuẩn bị đi.” Evel thúc giục Thương Triệt, sau đó ngoắc tay với Lương Tư Vũ, “Honey, lại đây, để tôi kể cho cháu nghe.”

Lương Tư Vũ: “……”

Trước giờ cô luôn nghĩ Thương Triệt và Evel quen nhau thông qua một dự án thương mại nào đó.

Không ngờ lại là ở trường bắn, một nơi hoàn toàn chẳng liên quan.

Evel ngồi xuống uống nước, rồi bắt đầu kể về lần đầu tiên gặp Thương Triệt.

Gia tộc Evel vô cùng yêu thích môn bắn súng. Nhiều năm trước, trong một buổi chiều nọ, lần đầu Evel đến trường bắn ngoài trời nằm ở Long Island này, ông đã chú ý đến Thương Triệt đứng một mình ở góc xa.

“… Honey, cháu biết không? Ngay từ cái nhìn đầu tiên, cậu ấy đã thu hút sự chú ý của ta rồi.” Evel chìm trong hồi ức, nở nụ cười đầy cảm khái.

Lương Tư Vũ cố gắng hình dung lại dáng vẻ của Thương Triệt năm mười chín tuổi qua lời miêu tả của ông.

Tai nghe, áo ba lỗ đen, đeo kính bảo hộ…?

Cô nghĩ mãi, cứ cảm thấy kiểu phối đồ này mình từng gặp ở đâu rồi.

Một lúc sau mới đột nhiên phản ứng lại, lần đầu gặp AK con, nó chính là một chú chó đẹp trai được phối kiểu đó.

Thảo nào ngay từ đầu cô đã cảm thấy AK con có cảm giác thân thiết khó hiểu.

Lương Tư Vũ cúi đầu, không nhịn được khẽ mím môi cười.

“Hey, cậu ấy tới rồi.” Đúng lúc này Evel đột nhiên chỉ về phía sau cô.

Lương Tư Vũ quay đầu lại, khoảnh khắc nhìn thấy Thương Triệt, ánh mắt cô thoáng khựng lại.

Anh đã thay sang bộ đồ săn màu đen. Chất vải dưới ánh sáng phản chiếu lớp lì mờ cao cấp, càng tôn lên đường nét rộng rãi gọn gàng nơi vai lưng anh. Tay áo sơ mi được xắn lên tới cẳng tay, để lộ phần cổ tay với những khớp xương thanh tú. Anh vừa cúi đầu bước tới vừa thong thả cài lại khuy cổ tay áo.

Tim cô bỗng dưng đập nhanh hơn nửa nhịp.

Khi Thương Triệt bước đến trước mặt, Lương Tư Vũ vẫn còn ngẩng đầu nhìn anh chăm chú.

Cảm giác như vừa đổi sang một ông chồng mới vậy.

Đẹp trai đến mức cô gần như không nhận ra nữa.

“Nhìn gì thế?” Thương Triệt hỏi cô.

“Anh mặc thế này chẳng phải là cố tình quyến rũ em nhìn anh à?”

“……”

Thương Triệt bị câu nói đó làm nghẹn lại. Anh hé môi định nói gì đó, cuối cùng chỉ bật ra một tiếng cười ngắn.

Anh đeo chiếc tai nghe chống ồn lên cho cô, “Được thôi, vậy thì nhìn cho kỹ.”

Lương Tư Vũ mím môi, không nhịn được lườm anh một cái: “Đồ thích làm màu.”

Miệng thì chê vậy, nhưng khóe môi cô lại không ngừng cong lên, ánh mắt vẫn luôn đuổi theo bóng dáng anh.

Thương Triệt đi tới gần giá súng, trợ lý ghé tai nói gì đó với anh. Anh chọn một khẩu súng, sau đó đeo kính bảo hộ và tai nghe, đứng song song với Evel.

Ở câu lạc bộ bắn súng đẳng cấp nhất thế này, giới nhà giàu lâu đời đều thích chơi bắn đĩa bay.

Đĩa sẽ được phóng từ mặt đất lên, người bắn phải hoàn thành việc ngắm và bóp cò trong thời gian cực ngắn. Khi trúng mục tiêu, đĩa sẽ nổ tung thành khói màu.

Sau khi mọi thứ chuẩn bị xong, Thương Triệt đứng vào vị trí bắn.

Khẩu súng được anh tùy ý đặt trên cánh tay trái phía trước. So với mấy cậu em bên cạnh luôn trong trạng thái căng thẳng chuẩn bị, dáng vẻ của anh rõ ràng thả lỏng hơn nhiều.

Ngay cả khẩu lệnh cũng mang theo chút lười biếng: “Pull.”

Tiếng ra lệnh vừa dứt, máy phóng phía xa lập tức b*n r* một chiếc đĩa bay, vẽ thành đường cong trên không trung.

Lương Tư Vũ còn chưa kịp nhìn rõ nó bay tới đâu, đã thấy khẩu súng vốn còn chĩa xuống của Thương Triệt trong nháy mắt nâng lên rồi bóp cò.

Ngay sau đó chiếc đĩa thứ hai lại bị phóng ra, lần này còn bay chéo theo một góc cực kỳ hiểm.

Thương Triệt không hề hạ súng xuống, chỉ hơi điều chỉnh đầu nòng, rồi bóp cò phát thứ hai.

Nhanh đến mức—

Khói màu của chiếc đĩa thứ nhất và thứ hai gần như nổ tung cùng lúc trên không trung.

Lương Tư Vũ vô thức dụi mắt.

Cô thậm chí còn không nhìn rõ anh bắn thế nào.

Rồi chiếc thứ ba, thứ tư…

Thương Triệt bách phát bách trúng.

Giữa chừng hết đạn, động tác thay đạn của anh càng đẹp mắt đến mức quá đáng. Ngón cái đẩy viên đạn vào buồng súng, khe nạp khóa lại bằng một tiếng “cạch” rất khẽ, lên nòng, nâng súng.

Toàn bộ động tác liền mạch như nước chảy mây trôi.

Cho đến chiếc đĩa cuối cùng được phóng lên, lần này Lương Tư Vũ cuối cùng cũng nhìn rõ. Chiếc đĩa bay cực cao cực xa, gần như sắp lao vào tầng mây. Ánh mắt cô lại rơi lên người Thương Triệt, chỉ thấy anh hơi nghiêng đầu, nâng cao họng súng, nhắm vào chấm đen nhỏ xíu kia vài giây rồi bóp cò.

Chiếc đĩa nổ tung giữa không trung thành vô số mảnh màu sắc rực rỡ, như một màn pháo hoa mini.

Lương Tư Vũ: “……”

Kết quả cuối cùng, Thương Triệt sáu phát trúng sáu, Evel sáu phát trúng bốn.

Evel tháo kính bảo hộ xuống, cười lắc đầu nhận thua, “Bao nhiêu năm rồi, ta vẫn chưa thắng nổi chá lần nào.”

“Ngài nhường cháu thôi.” Thương Triệt đưa súng cho trợ lý.

“Có muốn để vợ cháu thử chơi không?” Evel cười đề nghị. “Ta nghĩ con bé sẽ thích đấy.”

Thương Triệt quay đầu nhìn Lương Tư Vũ.

Quả nhiên, cô đang nhìn anh với vẻ mặt đầy hưng phấn, đôi mắt sáng lấp lánh như có vô số điều muốn nói.

Thương Triệt đưa súng lại cho trợ lý, “Vậy cháu qua đó trước.”

“Đi đi, lát nữa chúng ta đấu tiếp.”

Thương Triệt đi đến trước mặt Lương Tư Vũ, tháo tạm tai nghe chống ồn của cô xuống, “Xem hiểu không?”

Lương Tư Vũ đáp rất thành thật: “Không hiểu.”

“……”

“Chỉ muốn hôn anh thôi.”

“?”

Thương Triệt khựng lại, nghiêng đầu bật cười khẽ. Sau đó anh ôm lấy đầu cô, cúi xuống hôn nhẹ lên môi, “Muốn thử không?”

“Em không biết chơi.”

“Anh dạy em.”

Lương Tư Vũ chưa từng chơi súng. Thương Triệt giúp cô thay đồ, đeo kính bảo hộ, rồi lấy từ giá súng xuống một khẩu nhẹ hơn, phù hợp với người mới bắt đầu.

Kiểm tra buồng súng xong, anh đóng lại rồi đưa cho cô.

Lương Tư Vũ cầm lấy, cảm giác còn nặng hơn tưởng tượng. Cô miễn cưỡng dùng cả hai tay nâng súng, hơi căng thẳng.

Thương Triệt đứng phía sau cô, lồng ngực áp sát vào lưng cô. Hơi thở ấm nóng rơi bên tai, “Tay nâng cao thêm chút.”

Tay Lương Tư Vũ run nhẹ một cái, không biết vì súng quá nặng, hay vì hơi thở nóng bỏng anh phả bên cổ.

“Run cái gì.” Thương Triệt đành tự mình chỉnh lại tư thế cầm súng cho cô.

Một tay anh bao trọn lấy tay cô, tay còn lại vòng qua eo cô, đỡ lấy bàn tay đang cầm súng kia. Lòng bàn tay nóng ấm áp lên từng khớp ngón tay cô, chậm rãi nâng cổ tay cô tới độ cao thích hợp nhất.

Khi cúi đầu nói chuyện, cằm anh như vô tình lại như cố ý cọ qua vành tai cô, thậm chí còn dùng chân nhẹ nhàng chạm vào eo cô.

“n*ng m*ng lên chút.”

“……” Lời thoại quen thuộc của nửa đêm khiến Lương Tư Vũ nghe mà hoảng hốt mất một giây. Cô nuốt khan: “Ông xã, chúng ta thật sự đang chơi bắn súng đấy à?”

“Không thì sao.” Sự chú ý của Thương Triệt vẫn cực kỳ tập trung, anh nhẹ nhàng giữ tay cô, “Thở ra, hít vào, giữ lại.”

Hơi thở của Lương Tư Vũ thật ra đã hơi loạn rồi, nhưng vẫn ngoan ngoãn làm theo.

“Bóp cò.”

“Đoàng” một tiếng vang vọng khắp khoảng sân rộng.

Lực giật của súng rất mạnh, cánh tay Lương Tư Vũ bị chấn động một cái. Cô lập tức nhìn về phía bia để xác nhận thành tích.

Dù chưa từng chơi, bia cơ bản cô vẫn biết nhìn. Lỗ đạn của cô nằm sát mép dưới cùng, suýt chút nữa là trượt bia.

“… Bắn lệch rồi.” Cô hơi buồn bã làm nũng với Thương Triệt.

“Lệch à?” Thương Triệt liếc nhìn một cái, hoàn toàn không để tâm, “Rõ ràng rất chuẩn.”

Nói xong, anh lại ôm cô vào lòng, lần nữa phủ tay lên mu bàn tay cô, “Không tin thì bắn thêm vài phát nữa.”

Vai kề vai, hơi thở quấn lấy nhau, Lương Tư Vũ cứ thế được Thương Triệt dẫn dắt bóp cò thêm vài lần nữa. Lực giật từng đợt từng đợt truyền tới, cuối cùng đều va vào lồng ngực phía sau cô.

Vừa an toàn lại vừa k*ch th*ch.

Đợi bắn hết một băng đạn, Thương Triệt mới thong thả buông tay cô ra, ra hiệu với trợ lý bên cạnh. Giây tiếp theo, bia được kéo lại gần.

“Xem đi, còn lệch không?”

Lương Tư Vũ ngẩng đầu nhìn qua.

Trên bia là một đống lỗ đạn xiêu xiêu vẹo vẹo. Cô hừ một tiếng, đang định nói Thương Triệt đúng là cố khen mình, thế này mà cũng gọi là chuẩn sao? Rõ ràng—

Lời còn chưa ra khỏi miệng, ánh mắt cô bỗng khựng lại, cô nhìn kỹ hơn lần nữa, rồi chậm rãi mở to mắt.

Thương Triệt vậy mà lại dựa theo lỗ đạn đầu tiên cô bắn lệch, trực tiếp tạo thành một hình trái tim trên bia.

Lương Tư Vũ nhìn chằm chằm tấm bia vài giây, rồi từ từ ngẩng đầu lên.

Bốn mắt chạm nhau, Thương Triệt đang tùy ý nghịch khẩu súng cô vừa dùng. Ánh nắng rơi lên vai anh, anh cong môi cười, đầu ngón tay nhẹ nhàng gõ hai cái lên lớp vỏ tai nghe của cô.

“Rõ ràng là bắn trúng tim anh rồi.”