Bí Mật Ẩn Nhiệt - Tô Tiền Tiền

Chương 53: NGOẠI TRUYỆN: New York — Đêm tân hôn

Tối cùng ngày sau lễ cưới ở nhà thờ, Evel mở một buổi tiệc tại trang viên riêng để chúc mừng Thương Triệt và Lương Tư Vũ. Quy mô không lớn, ngoài những người tham dự hôn lễ ban ngày còn có vài người bạn Thương Triệt quen trong quãng thời gian sống ở New York.

Điều khiến Lương Tư Vũ bất ngờ là các thành viên trong gia tộc Evel đều vô cùng thân thiết với Thương Triệt. Lúc hai người vừa bước vào trang viên, những người hầu mặc đồng phục đã quen thuộc chào hỏi anh. Đến khi vào đại sảnh, mấy người đồng trang lứa trong gia tộc càng trực tiếp bước tới ôm anh, chúc mừng anh kết hôn.

Thương Triệt nói với cô, đó đều là anh chị em họ của Evel.

Ai cũng biết tối nay là tiệc cưới của Thương Triệt và Lương Tư Vũ, hơn nữa còn từng xem ảnh cô do Evel đưa nên vừa gặp đã nhận ra ngay. Trong buổi tiệc, một cậu em họ định tới chào hỏi Lương Tư Vũ thì bị Thương Triệt chặn lại trước:

“Hi, William.” Thương Triệt vô cùng lịch thiệp, tay vẫn nắm tay Lương Tư Vũ, “Có cần anh giới thiệu giúp không?”

Cậu em William ngẩn người, tưởng đó là phép lịch sự của anh nên lập tức gật đầu.

“Đây là vợ anh, Lương Tư Vũ.”

William vui vẻ cụng ly với cô, mọi thứ hoàn toàn bình thường. Thậm chí Lương Tư Vũ còn cảm thấy tối nay Thương Triệt vô cùng ga-lăng.

Cho đến khi anh hết lần này đến lần khác lặp lại câu đó với từng người.

Cuối cùng còn giới thiệu đến tận trước mặt Nhạc Hân.

“Có cần tôi giới thiệu giúp không?”

Giọng điệu Thương Triệt vô cùng trịnh trọng, đến mức Nhạc Hân đang ăn cũng phải vội vàng đứng dậy, quay đầu nhìn quanh xem anh định giới thiệu ai.

Ai ngờ giây tiếp theo, Thương Triệt ngay trước mặt cô ấy cúi xuống hôn nhẹ lên má Lương Tư Vũ.

“Đây là vợ tôi.”

Nhạc Hân: “???”

Lương Tư Vũ: “……”

Nhạc Hân cạn lời nhìn cô: “Quản chồng cậu đi, ma nhập rồi đấy.”

Lương Tư Vũ bật cười dỗ dành: “Kệ anh ấy đi, cậu ăn tiếp đi.”

Vừa nói vừa kéo Thương Triệt sang một bên.

“Anh bị ma nhập à, Thương Triệt?”

… Một câu quen thuộc biết bao.

Ngay cả giọng điệu cũng giống hệt trước kia, vừa hờn dỗi vừa ghét bỏ, chỉ là giờ đây khóe môi cô lại cong lên nhiều hơn, nghe càng giống đang làm nũng.

“Bị nhập lâu rồi, bà xã.” Thương Triệt thản nhiên đáp.

Có lẽ từ ngày đầu tiên quen cô, bóng hình ấy đã nặng nề chôn sâu trong lòng anh rồi.

Lương Tư Vũ bật cười, khẽ đánh anh một cái, “Đừng cứ bà xã này bà xã nọ nữa, nổi hết da gà.”

“Vậy thì vất vả cho em tập quen đi.” Thương Triệt chẳng hề che giấu thân phận hợp pháp hiện tại của mình, “Sau này ngày nào anh cũng gọi thế.”

“……”

Lương Tư Vũ lười tiếp tục đấu võ mồm với anh. Thấy Kenneth đứng gần đó, cô định qua uống với anh ấy một ly. Ai ngờ hai người còn chưa kịp mở miệng, anh chàng người Mỹ đã cực kỳ hiểu chuyện gật đầu: “Đúng vậy, tôi biết cô ấy là vợ cậu rồi.”

Thương Triệt khựng lại, “Cậu làm thế này khiến tôi chẳng còn cảm giác thành tựu gì cả.”

Kenneth đành nhún vai xin lỗi:

“Vậy tôi rút lại nhé? Cậu nói lại lần nữa đi.”

Thương Triệt: “……”

Anh chàng này càng ngày càng biết diễn.

“Ngài đâu rồi?” Thương Triệt lười để ý anh ta nữa, hỏi Evel đang ở đâu.

“Ông ấy vừa lên thư phòng với chủ tịch Lương rồi.”

Chắc hai người lại bàn đến chuyện hợp tác nào đó. Thời gian cũng không còn sớm, Thương Triệt dừng một chút rồi quay sang hỏi Lương Tư Vũ: “Muốn lên phòng nghỉ không? Evel chuẩn bị phòng cho chúng ta rồi.”

Thật ra anh nóng lòng muốn có không gian riêng với cô hơn.

Lương Tư Vũ khẽ nhíu mày: “Không phải đã nói sẽ về chỗ anh ở sao?”

“Nhưng bên đó hơi nhỏ, anh sợ em ngủ không quen.”

“Có anh thì dù ở đâu em cũng ngủ không ngon.”

“……”

Câu nói thẳng thừng ấy làm Thương Triệt nghẹn họng. Anh khẽ ho một tiếng, vô thức liếc Kenneth đang đứng trước mặt.

Người nọ lập tức bày ra vẻ “Tôi chẳng nghe thấy gì đâu, dù có nghe thấy cũng tuyệt đối không hiểu”.

Vừa thấy Thương Triệt nhìn mình, Kenneth như hiểu ra điều gì, lập tức gật đầu: “Tôi sẽ lập tức chuẩn bị xe cho hai người.”

Thương Triệt: “……”

Sau khi chào tạm biệt mọi người, Thương Triệt đưa Lương Tư Vũ về nơi ở của mình.

Xe chạy xuyên qua màn đêm Manhattan, cuối cùng dừng lại trên một con phố yên tĩnh gần Công viên Trung tâm ở Đại lộ số Năm. Lương Tư Vũ ngẩng đầu nhìn tòa nhà cũ màu xám trắng trước mặt. Cả tòa nhà im lìm đứng bên đường, chỉ lác đác vài ô cửa còn sáng đèn.

… Đây là nơi anh đã sống suốt bảy năm qua.

Cô tò mò theo Thương Triệt lên lầu, rồi anh mở cửa căn hộ.

Căn hộ không lớn, chỉ có một phòng ngủ một phòng khách. Phòng khách chẳng có nhiều đồ đạc, chỉ một chiếc sofa lớn và bàn trà kính. Bếp cùng tủ lạnh đều mang dấu vết sử dụng rõ ràng. Trong phòng ngủ, chiếc giường đơn kê sát cửa sổ sát đất, ga giường là màu xanh đậm bằng cotton Ai Cập, gối và chăn được xếp gọn gàng ngay ngắn.

Lương Tư Vũ nhìn quanh. Dù mọi thứ đều mang cảm giác cũ kỹ nhưng lại rất sạch sẽ, có thể thấy vẫn luôn có người định kỳ dọn dẹp bảo dưỡng.

Quan sát phòng khách một lúc, cô đẩy cửa kính bước ra ban công.

Ban công cũng rất nhỏ, chỉ đặt một chiếc bàn tròn cùng một chiếc ghế. Lương Tư Vũ khẽ vuốt những món đồ giản dị ấy, như muốn cảm nhận hơi thở năm xưa của Thương Triệt còn sót lại nơi này.

Đột nhiên có đôi tay từ phía sau ôm lấy cô, “Có phải hối hận vì tới đây rồi không?”

Giọng Thương Triệt trầm thấp, hơi thở phả bên cổ cô tạo thành từng đợt tê ngứa.

“… Không.” Lương Tư Vũ khẽ đáp, “Em chỉ đang nghĩ lúc trước một mình đứng ở đây, anh đã nghĩ gì.”

Thương Triệt không nói gì. Nhận ra cảm xúc của anh, cô quay người đối diện anh, đầu ngón tay chọc nhẹ lên ngực anh, “Ý em là, bất kể trước đây thế nào, sau này em đều sẽ ở bên anh.”

“Căn hộ độc thân cũng được, biệt thự trang viên cũng được, em đều đứng cạnh anh.”

Yết hầu Thương Triệt khẽ chuyển động, như có thứ gì đó dâng lên nơi đáy mắt rồi bị anh ép xuống.

Anh cố tỏ ra nhẹ nhõm mà cười: “Vậy giờ em ở cạnh anh trước đi.”

“Làm gì?”

“Bà xã, tối nay là đêm tân hôn của chúng ta.”

“……”

Lương Tư Vũ mím môi, quay mặt đi, “Phải gọi là đêm tái hôn mới đúng.”

Sau khi nhanh chóng ổn định lại chút cảm xúc vừa dao động, Thương Triệt ôm eo cô: “Còn nhớ đêm tân hôn đầu tiên của chúng ta không?”

Lương Tư Vũ thoáng ngẩn người, chậm rãi nhớ lại cảnh tượng hôm ấy rồi bật cười, “Nhớ chứ.”

Hôn lễ đầu tiên của họ có thể nói là đám cưới hoành tráng nhất Hồng Kông trong mấy năm gần đây. Hàng trăm bàn tiệc, khách khứa toàn giới thượng lưu, cả thành phố đều đưa tin. Khi tất cả mọi người đang chúc phúc cho cặp đôi trai tài gái sắc ấy, hai người trở về căn phòng cưới ở đỉnh núi 22 lại chẳng khác gì người xa lạ, ai cũng im lặng không nói với ai câu nào.

Chứ đừng nói đến hôn hay ôm.

Trong nhà là chiếc giường king size cực lớn, vậy mà đêm tân hôn, dù nằm chung một giường, hai người lại mỗi người chiếm một mép, khoảng cách giữa họ xa như cảng Victoria.

Trong bóng tối, thật ra cả hai đều không ngủ.

Rất lâu sau, Thương Triệt chỉ mới nhẹ nhàng xoay người, Lương Tư Vũ đã lập tức cảnh giác hỏi anh định làm gì. Tiếp đó còn chẳng thèm nghĩ ngợi ôm thêm một cái chăn đặt chắn giữa hai người, nghiêm giọng cảnh cáo: “Đừng hòng chạm vào tôi.”

Khi ấy Thương Triệt tức đến bật cười, cuối cùng dứt khoát không ngủ trên giường nữa mà chuyển sang thư phòng.

Giờ nhớ lại cảnh tượng năm đó, Lương Tư Vũ cố ý nói: “Hôm ấy nếu anh bá đạo cưỡng ép em, biết đâu em đã đổi ý không ly hôn nữa.”

Thương Triệt: “?”

Anh nhìn cô mấy giây, “Em có thuộc tính M à?”

Lương Tư Vũ cười đến mức liên tục đánh anh: “Không phải ý đó.”

Lúc này Thương Triệt mới hiểu ra, hóa ra là cô rất hài lòng với mặt nào đó của anh.

Anh cạn lời.

Nhưng ngay sau đó lại cong môi, giả ngốc bế bổng cô lên, “Vậy tối nay nhất định sẽ không để em tiếc nuối.”

“……” Lương Tư Vũ cười né tránh, “Tránh ra đi.”

Miệng thì nói vậy, nhưng cô vẫn mặc cho anh bế. Đến khi cả hai loạng choạng ngã xuống chiếc giường đơn, mặt giường rõ ràng rung lên một cái, nhưng chẳng ai để ý.

Ánh đèn neon ngoài cửa sổ len qua khe rèm lá, đổ thành những vệt sáng dài trên trần nhà.

Hai người hôn nhau, tay cực kỳ ăn ý c** q**n áo của đối phương. Hơi thở còn chưa ổn định lại, Lương Tư Vũ đã bị Thương Triệt đè xuống dưới thân.

Nhưng anh không vội làm gì tiếp. Chỉ như thế nhìn cô.

Một tay chống bên tai cô, tay kia giữ lấy eo cô, hoàn toàn giam cô trong vòng tay mình. Cả lồng ngực anh ép lên người cô, mỗi lần hít thở đều có thể cảm nhận rõ nhịp phập phồng của đối phương.

Trong bóng tối, hai người nhìn nhau rất lâu, mãi đến khi Lương Tư Vũ lên tiếng: “… Tim anh đập nhanh quá.”

“Ừm.” Giọng Thương Triệt khàn khàn.

“Tại sao?” Rõ ràng họ còn chưa làm gì cả.

Ngay cả Thương Triệt cũng không biết nên diễn tả thế nào.

Có lẽ vì khoảnh khắc này quá không thật.

Anh không dám tin, nơi mình đã sống suốt bảy năm, chiếc giường đơn mình đã ngủ suốt bảy năm ấy, giờ phút này Lương Tư Vũ cũng đang nằm trên đó.

Cô đang từng chút một phủ lên nhiệt độ vốn chỉ thuộc về riêng anh. Làm tan chảy nó, biến nơi này từ “của anh” thành “của họ”.

Nếu bản thân năm ấy biết sau này sẽ có ngày như vậy, liệu bảy năm kia có dễ chịu hơn không?

Nhưng anh chưa từng dám nghĩ tới.

Thương Triệt cúi đầu hôn nhẹ môi cô, “Vì em ở đây.”

Ánh mắt anh nóng bỏng đến mức như có thực thể. Một cảm giác xa lạ nhưng mãnh liệt, Lương Tư Vũ bỗng thấy mình như bị bao bọc kín mít, sắp bị hút vào trong ánh mắt ấy. Giống như chỉ trong chớp mắt, cô cũng bị kéo trở về bảy năm của anh, mà đêm nay chỉ là một buổi tối bình thường trong vô số ngày đêm họ từng trải qua.

Cảm giác ấy khiến người ta gần như không thể thở nổi, nhưng cô lại chẳng muốn thoát ra.

Tim Lương Tư Vũ đập nhanh hơn, cô kéo anh xuống, “Hôn em.”

Chiếc giường này thật sự quá nhỏ.

Khi Thương Triệt cúi xuống hôn cô, hai tay Lương Tư Vũ tự nhiên vòng lên vai anh. Nụ hôn rất dịu dàng, cả hai đều nhẹ nhàng m*t lấy môi đối phương. Không rõ là muốn chậm rãi tận hưởng đêm tân hôn lần này, hay muốn bù đắp bảy năm bỏ lỡ trong cuộc đời nhau ngay tại nơi đây.

Mọi dịu dàng đều bị phá vỡ khi Thương Triệt tiến thêm một bước.

Ban đầu chẳng ai để ý tiếng kẽo kẹt rất nhỏ kia. Nhưng theo động tác của Thương Triệt càng lúc càng mạnh hơn, chiếc giường đơn đã gần hai năm không có người ngủ cũng bắt đầu phát ra tiếng va chạm theo nhịp.

Càng lúc càng lớn. Càng lớn càng quá đáng.

Đến mức Lương Tư Vũ chẳng thể tập trung nổi nữa. Cô lén dịch người trên giường, cố tìm một góc không phát ra tiếng động.

Nhưng giường quá nhỏ.

Cô di chuyển kiểu gì cũng vẫn dính sát vào Thương Triệt không một kẽ hở.

Trong màn đêm yên tĩnh, âm thanh ấy như bị phóng đại vô số lần.

Mập mờ đến cực điểm.

Lương Tư Vũ thật ra hơi xấu hổ.

Lớn từng này rồi, lần đầu tiên ngủ chiếc giường nhỏ như vậy thì thôi đi, chính cô đòi tới mà, chẳng trách ai được. Nhưng tại sao cái giường này lại còn biết kêu nữa chứ?!

Khung cảnh lúc này vô cùng chật vật. Giường kêu, cô cũng kêu, khiến Lương Tư Vũ có cảm giác như hai người đang vụng trộm trong một nhà nghỉ nhỏ nào đó.

“A Triệt…” Lương Tư Vũ ngượng đến mức đẩy nhẹ Thương Triệt ra, “…Giường kêu to quá.”

Còn kêu to hơn cả cô nữa.

Thương Triệt nghe vậy bật cười, dừng động tác, cúi đầu vén lọn tóc ướt mồ hôi bên má cô ra, “Vậy phải làm sao đây?”

Giường đơn không chịu nổi sức nặng của hai người vốn là chuyện bình thường. Huống hồ nó còn là chiếc giường cũ đã dùng gần mười năm.

Hai người ôm lấy nhau, cả người đầy mồ hôi. Mặt Lương Tư Vũ đỏ bừng, đang định nói hay là đổi sang sofa thì Thương Triệt bỗng lên tiếng: “Anh sẽ khiến nó im miệng.”

“?”

Rất nhanh sau đó, Lương Tư Vũ đã biết “cách khiến nó im miệng” của Thương Triệt là gì.

Giường thì đúng là im thật, nhưng miệng cô lại chẳng thể im nổi nữa.

Trong mắt Lương Tư Vũ, tay của Thương Triệt luôn thuộc kiểu cực kỳ đẹp, thon dài, mạnh mẽ. Móng tay lúc nào cũng được cắt gọn sạch sẽ, đặc biệt là lúc cầm bút ký tên càng đẹp hơn.

Không ngờ làm chuyện này cũng thành thạo đến vậy.

Lương Tư Vũ không nhịn được bật ra tiếng rên khẽ.

Cô cảm nhận được anh chậm rãi tiến vào, từng chút từng chút một cong ngón tay, lực đạo từ nhẹ đến mạnh.

Môi anh cũng chẳng hề nhàn rỗi, vùi trước ngực cô, hết m*t lại hôn, vừa cắn vừa l**m thật chậm rãi.

Lương Tư Vũ bị trêu đến phát điên, bên trên cũng muốn dán sát vào anh, bên dưới cũng muốn tiến lại gần hơn. Cả người khó chịu đến mức không ngừng vặn vẹo, thanh âm nơi cổ họng như ngậm đầy nước xuân, từng tiếng một càng lúc càng cao.

Nghe đến mức nửa người Thương Triệt cũng mềm nhũn theo. Anh hôn lên tai cô: “Vẫn là tiếng bà xã gọi nghe hay nhất.”

“……”

Lương Tư Vũ đưa tay ôm lấy Thương Triệt. Giờ phút này cô đã chẳng còn tâm trí đâu mà để ý lễ nghĩa liêm sỉ nữa rồi. Bị tay anh trêu chọc đến mức gần như phát điên, cô thậm chí còn nghĩ, tối nay cho dù có làm hỏng luôn cái giường này cũng mặc kệ.

“… Vào đi.” Cô nhỏ giọng cầu xin anh.

Yết hầu Thương Triệt khẽ chuyển động. Anh nhìn Lương Tư Vũ đang run nhẹ trong vòng tay mình, cố nhẫn nhịn đến cực điểm rồi nói: “Em gọi một tiếng ông xã vào đi.”

Từ lúc rời khỏi nhà thờ, Thương Triệt đã luôn dụ dỗ cô đổi cách xưng hô. Lương Tư Vũ cố ý không nghe theo anh, vốn còn định kiên trì thêm vài ngày nữa.

Ai ngờ chút cốt khí ấy lên giường lại chẳng chịu nổi một đòn.

Lương Tư Vũ ngoan ngoãn mở miệng: “… Ông xã, vào đi.”

Thương Triệt nghe xong thì sung sướng đến thỏa mãn. Anh nâng mặt cô lên, cúi đầu hôn xuống lần nữa.

Chiếc giường đơn lại bắt đầu phát ra những âm thanh có phần điên cuồng giữa đêm khuya.

Những tiếng động ấy hòa lẫn vào hơi thở quấn quýt của hai người, gấp gáp, nóng bỏng, ẩm ướt như thể mọi đêm dài cô độc và yên tĩnh từng tồn tại nơi đây, cuối cùng cũng nhận được hồi đáp vào khoảnh khắc này.

Đầu Lương Tư Vũ gần như đã trượt ra khỏi mép giường, mái tóc dài rối tung buông xuống, theo từng nhịp rung động mà lay động liên hồi.

Cho đến khi những rung động ấy càng lúc càng gấp hơn, càng lúc càng dày đặc—

……

Cuối cùng, hai người vẫn phải chuyển sang sofa.

Sáng hôm sau, Kenneth nhận được điện thoại liền dẫn theo người của công ty nội thất cùng một chiếc giường lớn hoàn toàn mới đến căn hộ.

Khi nhìn thấy chiếc giường đơn quen thuộc năm nào giờ đã sập theo một cách vô cùng thảm thiết trong phòng ngủ, Kenneth im lặng suy tư vài giây.

… Quả nhiên đúng là hai người họ, anh thầm nghĩ.