Bí Mật Ẩn Nhiệt - Tô Tiền Tiền

Chương 21: Anh là cầm thú à?

Lương Tư Vũ bị lời của Thương Triệt làm cho sững người.

Có lẽ từ trước tới nay chưa từng nghĩ anh sẽ nói với mình những lời thẳng thừng như vậy, nhất thời cô lại không biết phải đáp ra sao. Cô ngẩn ra nhìn anh, muốn tìm ra điều gì đó trên gương mặt ấy, nhưng Thương Triệt trông lại bình tĩnh đến lạ, chỉ có cảm xúc cuộn trào nơi đáy mắt là quen thuộc, nóng bỏng, trực diện, như thể có thể xuyên qua da thịt, khiến tim cô cũng bất giác đập nhanh hơn.

Lương Tư Vũ mất tự nhiên cúi đầu, chợt nhớ ra điều gì, hỏi: “Có phải anh uống rượu rồi không?”

Người này chắc chắn là đã uống rồi, nếu không sao lại làm ra cái kiểu nửa đêm ph*t t*nh thế này?

Thương Triệt không trả lời. Anh nhìn cô thêm hai giây, rồi đột nhiên tiến lên, đưa tay kéo cô lại gần môi mình.

Anh không hôn ngay, chỉ để khoảng cách giữa hai người gần đến mức dính sát, trong hai giây hơi thở giao hòa ấy, anh cụp mắt nhìn cô, ánh nhìn từ đôi mắt chậm rãi trượt xuống môi, rồi lại quay về mắt.

“Uống rồi à?” Anh khẽ hỏi, giọng mang theo chút khàn.

Hơi nóng phả vào khiến cơ thể Lương Tư Vũ tê dại một mảng, cô run run đáp lại ánh mắt anh.

Cô cảm nhận được, trên người Thương Triệt không hề có mùi rượu, chỉ có d*c v*ng nóng bỏng, cuồn cuộn.

Lần đầu tiên trong đời, Lương Tư Vũ bị một ánh mắt nhìn đến mức như muốn hút cả người vào trong, cô bỗng thấy hoảng, muốn dời mắt đi, nhưng bàn tay đặt sau gáy cô của Thương Triệt lập tức giữ lại.

Rồi anh vẫn hôn xuống.

Ngay khoảnh khắc chạm vào đã là một nụ hôn sâu. Môi lưỡi ẩm nóng cuốn lấy cô, mỗi lần một mạnh hơn, như muốn nuốt trọn cô vào trong.

Lương Tư Vũ kinh ngạc mở to mắt, đầu óc trống rỗng vài giây, cuối cùng cũng nhận ra Thương Triệt không hề đùa.

Anh thực sự muốn lên giường với cô.

Trong đêm yên tĩnh như thế này.

Nhận ra điều đó, trong đầu Lương Tư Vũ lại bật lên tín hiệu từ chối. Dù sao trước đây người không đồng ý là anh, sao giờ lại muốn là muốn, vậy cô chẳng phải rất mất mặt sao?

Ít nhất cũng phải lạnh nhạt với anh vài phút đã.

Vì thế, cô giơ tay chống lên ngực anh, dùng sức đẩy. Nụ hôn bị đẩy ra, nhưng người thì không.

Hai người đều khẽ th* d*c, hơi thở quấn quýt ở khoảng cách gần.

Lương Tư Vũ nhìn chằm chằm vào mắt Thương Triệt, hơi thở còn chưa đều:
“Anh muốn là được à?”

Thương Triệt không nói gì, tay từ sau gáy cô trượt xuống eo, lòng bàn tay áp vào chỗ nhạy cảm nhất, siết nhẹ.

Eo Lương Tư Vũ mềm nhũn, không tự chủ mà áp sát vào anh.

“Trừ khi em không muốn.” Hơi thở nóng bỏng của Thương Triệt rơi xuống bên tai cô.

Lương Tư Vũ cảm thấy không khí xung quanh trong khoảnh khắc ấy trở nên ẩm ướt.

Cô không phủ nhận.

Hơi thở cuối cùng cũng gấp gáp hơn.

Chỉ vài giây ngừng lại, đôi môi hai người như có ăn ý lại chạm vào nhau lần nữa. Tay Thương Triệt không ngừng siết chặt, ép Lương Tư Vũ vào lòng mình.

Khi hơi thở ẩm nóng quấn lấy nhau, Lương Tư Vũ không nhịn được khẽ rên.

Cô vốn định cầm cự thêm vài phút, nhưng cơ thể lại chẳng nghe lời. Người đàn ông này quá biết cách hôn, nhất là tối nay, ánh mắt anh nhìn cô giống như rải từng nắm xuân dược vào không khí.

Trong môi lưỡi toàn là hương vị của Thương Triệt, lạnh mát, dễ chịu, khiến cô có chút say mê. Cô tham lam nuốt lấy hơi thở của anh, dường như cảm nhận được sự đáp lại, lực đạo của Thương Triệt càng lúc càng mạnh.

Căn phòng yên tĩnh vang lên những âm thanh hôn khe khẽ. Hai người vô thức di chuyển, chẳng biết đang đi về đâu, cũng chẳng kịp để ý đã đến đâu. Cho đến khi lùi đến mép bàn, Lương Tư Vũ thuận thế ngồi lên đó, môi vẫn không ngừng.

Cô ôm chặt eo anh, không nỡ tách ra.

Nụ hôn từ môi lan đến má, d** tai, rồi cằm.

Lương Tư Vũ ngẩng đầu, đường cổ đẹp đẽ vươn cao, nhắm mắt, tận hưởng trọn vẹn khoảnh khắc này.

Thương Triệt nhanh chóng không còn thỏa mãn, bế cô lên.

Hai chân Lương Tư Vũ quấn quanh eo anh, cứ thế dính lấy nhau mà hôn lên lầu, đẩy cửa phòng ngủ. Vừa nằm xuống giường, tay cô đã bị Thương Triệt kéo lên quá đầu rồi giữ chặt.

Quần áo cũng bị đẩy lên trước ngực.

Khi chạm vào thân thể nóng rực của anh, Lương Tư Vũ run lên, lý trí bỗng quay lại: “Đợi đã.”

Cô th* d*c, cảm thấy nên dừng lại để bình tĩnh một chút.

Người đàn ông này quá đáng sợ, dễ dàng khiến cô thất thủ, khiến mọi thứ mất kiểm soát.

“Tôi muốn tắm trước.” Lương Tư Vũ thử treo khẩu vị anh.

Nhưng còn chưa kịp đẩy ra, Thương Triệt đã nói trước: “Xong rồi tắm.”

Lương Tư Vũ trừng to mắt, gần như không tin nổi. Nhưng cảm giác dâng lên khiến cô không còn tâm trí kinh ngạc nữa, nửa người mềm nhũn, giọng nói vỡ vụn: “Anh… điên rồi.”

Hai chữ cuối gần như không thành tiếng.

Lương Tư Vũ cũng không biết là Thương Triệt điên hay chính mình điên.

Nhưng ngay từ nụ hôn dài dằng dặc vừa rồi, trong không khí đã tràn lên thứ gì đó ẩm ướt, khó gọi tên. Giống như trước cơn bão, ngột ngạt đến mức không thở nổi, chỉ muốn bất chấp tất cả mà giải phóng.

Lần trước hai người còn đang giằng co, cô nhịn suốt cả quá trình, nhất quyết không để bản thân thất thố. Nhưng hôm nay, có lẽ vì Thương Triệt đã cúi đầu trước, có lẽ vì cuộc cãi vã vừa rồi đã rút cạn sức lực của cô, cũng có lẽ vì—

Cô không muốn nhịn nữa.

Lương Tư Vũ hét lên, đấm loạn xạ: “Anh uống nhầm thuốc à Thương Triệt!”

Nhưng dường như chỉ lúc này Thương Triệt mới tạm thời buông bỏ được những phiền muộn không lời giải.

“Tôi vốn như vậy.” Thậm chí khi cô đánh anh, anh còn ác ý giữ chặt tay cô, hạ giọng nói: “Chẳng phải là em muốn sao?”

Lương Tư Vũ không nói nên lời.

Cô không đấu lại anh.

Cuối cùng cũng xong một lần, hơi thở cô còn chưa ổn định, bên tai lại vang lên tiếng xé bao bì.

Lương Tư Vũ: “……?”

Sự kinh ngạc của cô lần đầu trở nên bất lực đến vậy: “…Thương Triệt anh là b**n th** à.”

Không biết là mấy giờ sáng, trong phòng cuối cùng cũng yên tĩnh lại.

Lương Tư Vũ đã ngủ thiếp đi. Cả người như vừa ngâm trong suối nước nóng, từ một tiếng trước cô đã không còn sức theo anh điên nữa.

Giây cuối cùng trước khi ý thức chìm hẳn, trong đầu cô toàn là những lời mắng chửi Thương Triệt điên loạn.

Ngày hôm sau, Lương Tư Vũ bị điện thoại đánh thức.

Cô ngủ mơ màng, vươn tay tìm điện thoại, bấm nghe. Đầu dây bên kia là giọng của Kenneth.

Anh ta trước hết xin lỗi vì làm phiền giấc ngủ, sau đó mới lịch sự hỏi: “Cậu chủ cả đêm không về, điện thoại cũng không liên lạc được, xin hỏi có phải đang ở chỗ cô không?”

Thương Triệt?

Lương Tư Vũ từ cơn mơ màng lập tức tỉnh hẳn, cầm điện thoại quay đầu lại, phát hiện người đàn ông đẹp trai đang hiển nhiên nằm ngay bên cạnh mình.

Cánh tay anh vẫn giữ tư thế ôm cô, còn cô thì ngoan ngoãn co mình trong lòng anh.

Hai người quấn quýt như thể vừa trải qua một đêm tân hôn ngọt ngào.

“Alo? Cô chủ?”

“….” mí mắt Lương Tư Vũ giật nhẹ, lập tức phủ nhận: “Không có, anh ấy không ở đây.”

Kenneth khựng lại một chút: “À, vậy được, cảm ơn, tạm biệt.”

Cúp máy, Lương Tư Vũ cầm điện thoại, ngẩn người vài giây.

Ý thức dần quay lại, những điên cuồng của đêm qua cũng theo đó ùa về. Dù những hình ảnh ấy vẫn khiến người ta đỏ mặt tim đập, nhưng Lương Tư Vũ không còn sự vụng về như những lần trước nữa.

Cô đã có thể thản nhiên chấp nhận sự tồn tại của tất cả những chuyện này.

Dù sao thì cô có nhu cầu, Thương Triệt cũng sẵn lòng thỏa mãn. Với kiểu vợ chồng giả buộc phải duy trì danh nghĩa như họ, đây cũng xem như một cách giải quyết vấn đề.

Lương Tư Vũ hít sâu một hơi, định đứng dậy đi tắm, nhưng cơ thể vừa động đã lập tức bị Thương Triệt kéo trở lại.

Anh vươn tay, dễ dàng kéo cô vào lòng.

Ban đêm có thể che giấu mọi d*c v*ng, nhưng lúc này ánh nắng ban ngày chói chang, hai cơ thể dính sát không chút che chắn, khiến Lương Tư Vũ có chút ngượng ngùng.

Cô đẩy Thương Triệt ra, lùi về sau một chút, cố ý giữ khoảng cách: “Anh nên về rồi, Ken đang tìm anh.”

Thương Triệt: “……”

Yết hầu anh khẽ chuyển động: “Dùng xong rồi vứt?”

“Không vứt.” Lương Tư Vũ thản nhiên, “Lần sau còn dùng nữa.”

“……”

Thương Triệt nhất thời không biết nên thấy vinh hạnh hay buồn cười, nhưng chuyện đã đến nước này, anh cũng mặc nhận mối quan hệ hoang đường giữa hai người.

Anh vén chăn, đứng bên giường mặc quần áo. Tiếng sột soạt khe khẽ vang lên. Lương Tư Vũ vốn không định nhìn, nhưng vẫn không nhịn được liếc sang.

Thương Triệt cúi xuống nhặt áo sơ mi dưới đất, trên lưng có vài vết móng tay rõ rệt. Lương Tư Vũ biết là do mình cào, lúc anh tiến sâu nhất, cô cũng không kìm được mà siết anh.

Những dấu vết đó nhanh chóng bị quần áo che lại. Thương Triệt mặc áo, từ dưới lên trên cài từng cúc. Ngón tay anh thon dài, động tác chậm rãi, khiến Lương Tư Vũ không khỏi nhớ lại vài hình ảnh, hơi thở khựng lại.

“Lần sau là khi nào?” Thương Triệt không quay đầu.

Lương Tư Vũ sững lại, hiểu ra anh đang hỏi gì thì vành tai nóng lên, thầm nghĩ vừa mới cãi nhau xong đã hẹn lần sau.

Cô khẽ hắng giọng, giả vờ bình tĩnh đáp: “Mỗi tuần thứ Năm đi.”

Thương Triệt khựng lại, quay sang, dường như muốn nói gì đó.

Nhưng Lương Tư Vũ đã nói trước: “Còn nữa, mỗi lần xong anh phải về ngay.”

“……”

“Tôi không muốn người khác biết.”

Thương Triệt không nói gì, quay đi tiếp tục cài cúc áo, như bị chọc cười mà cúi đầu.

Đây có lẽ là câu nói châm chọc nhất mà anh từng nghe.

Cậu chủ thứ ba nhà họ Thương, người thừa kế tương lai của Đỉnh Quân, muốn gì mà không có? Đi đến đâu chẳng là khách quý? Thế mà ở chỗ Lương Tư Vũ lại phải lén lút, danh không chính ngôn không thuận, ngay cả chuyện lên giường cũng phải giấu giếm.

Giống như ngoại tình.

Nhưng dù trong lòng đầy bất mãn, Thương Triệt vẫn không nói ra lời từ chối.

Chính anh cũng không rõ vì sao. Có lẽ là những khát khao trằn trọc trong đêm cuối cùng cũng được thỏa mãn nơi cô. Anh mới 24 tuổi, đang ở độ tuổi sung mãn, cơ thể có nhu cầu là chuyện rất bình thường.

Anh chỉ đang đối diện với d*c v*ng của mình mà thôi.

Nghĩ vậy, Thương Triệt thản nhiên lên tiếng: “Tôi có quyền đưa ra yêu cầu không?”

Giữ tinh thần mối quan hệ bạn giường công bằng, Lương Tư Vũ gật đầu: “Nói đi.”

“Một tuần một lần là quá ít.”

“……”

Lương Tư Vũ đột nhiên không quen với Thương Triệt thẳng thắn như vậy. Tim cô đập nhanh hơn, nhưng vẫn giữ bình tĩnh hỏi: “…Vậy anh muốn mấy lần?”

Một khi đã chấp nhận thân phận này, Thương Triệt cũng thẳng thắn hẳn, mí mắt cũng không nhấc: “Mỗi ngày.”

“???”

Lương Tư Vũ trợn tròn mắt: “Anh là cầm thú à?”

“Tôi nhu cầu cao, không được sao?”

“……”

Lương Tư Vũ gần như không thể tin những lời vô liêm sỉ này lại có thể thốt ra từ miệng Thương Triệt. Cô thật sự nghi ngờ anh có phải bị k*ch th*ch gì không. Giữa họ trước giờ chưa từng nói chuyện tr*n tr** như vậy, khiến tai cô nóng bừng, như thể chuyện trên giường giữa hai người bị đem ra mặc cả thành một vụ làm ăn, còn anh chính là tên thương nhân đen tối muốn vắt kiệt cô.

Lương Tư Vũ kéo chăn quấn quanh người, quay lưng lại: “Một tuần hai lần, thích thì lấy không thì thôi.”

“Năm lần.”

“Ba lần!”

“Được.”

“……” Lương Tư Vũ cảm thấy mình hét nhanh quá rồi.

[Lời tác giả]

Ngày đầu tiên làm bạn giường mà Triệt đã phát điên thế này, sau này còn không biết sẽ điên đến mức nào nữa [ngại ngùng][che mặt nhìn trộm]