Bí Mật Ẩn Nhiệt - Tô Tiền Tiền

Chương 20: Muốn làm không

Lương Tư Vũ cảm thấy Thương Triệt đúng là rất biết giả vờ.

Rõ ràng chỉ cần chạm nhẹ một cái là đã có phản ứng, vậy mà vẫn cố làm ra vẻ cao quý, không hề dao động. Đều là người trưởng thành rồi, thẳng thắn giải quyết nhu cầu sinh lý của mình chẳng phải tốt hơn sao?

Cô cứ thế cúi mắt nhìn xuống, cố ý chậc chậc than thở: “Giờ phải làm sao đây.”

Thương Triệt giật lại chiếc khăn trong tay cô: “Tránh ra.”

Giọng điệu bình tĩnh hoàn toàn không khớp với phản ứng bên dưới của anh.

Nhưng Lương Tư Vũ đâu phải kiểu dễ bị đuổi đi như vậy. Hầu kết của anh vẫn còn nhỏ nước, vừa đẹp vừa gợi cảm. Cô nhìn một lúc, lại cố tình tiến sát hơn, gần như chạm vào chỗ đó của anh, khẽ hỏi: “Muốn làm không?”

Thương Triệt nhíu mày nhìn cô, dường như không dám tin vào những gì mình vừa nghe.

Lương Tư Vũ cố ý vòng tay ôm eo anh, hai tay không chút kiêng dè áp lên lưng anh: “Muốn thì nói đi.”

Mỗi chữ đều mang theo hơi thở ấm nóng, như thì thầm sát bên tai.

Hô hấp của Thương Triệt khẽ dao động.

Anh vốn không phải người quang minh chính đại, nên không hề từ chối những lần Lương Tư Vũ trêu chọc mình, thậm chí còn ngầm dung túng cho cô làm loạn. Chỉ là không ngờ cô lại dám trực tiếp ra tay, bắt quả tang anh như vậy.

Thương Triệt quay đầu đi, cố gắng né tránh mùi hương quen thuộc mà khiến anh khó chịu ấy. Đợi đến khi bình ổn lại tâm trạng rồi quay lại, thì hai tay Lương Tư Vũ bỗng buông ra.

“Suýt nữa quên mất.” Cô như một con mèo trêu đùa người khác, chớp mắt, “Cậu ba giữ mình trong sạch, đâu phải kiểu người như vậy.”

Thương Triệt: “……”

Chỉ một giây lơ là, Lương Tư Vũ đã nhanh chóng kéo giãn khoảng cách:
“Xin lỗi nhé, trí nhớ tôi kém, anh biết rồi mà.”

Đã không biết bao lâu, Thương Triệt không ngờ câu trí nhớ kém lại quay lại đâm chính mình.

Khi anh quay đầu lại, Lương Tư Vũ đã không còn ở đó.

Chưa đầy năm phút, cô đã trêu đùa anh một phen rõ ràng, vậy mà anh lại chẳng thể nổi giận được.

Dù sao ban đầu cũng là anh lạnh lùng từ chối đề nghị của cô, là anh giả vờ cao thượng, giả vờ lý trí. Giờ thành ra thế này, cũng chẳng trách được ai.

Thương Triệt ném chiếc khăn sang một bên, nhắm mắt, hít sâu một hơi, cố gắng ép tất cả cảm xúc xuống đáy lòng.

Bên kia, Lương Tư Vũ cũng quay lại phòng thay đồ vừa nãy.

Cô thay một bộ bikini mới, bộ cũ thì bị ném vào vali. Liếc mắt một cái, cô nhìn rõ vết ẩm dính trên đó.

Trêu chọc Thương Triệt một phen, nhưng bản thân cô cũng chẳng khá hơn, cả người vừa nóng vừa bức bối, ngoài việc chiếm chút lợi thế trên lời nói thì chẳng được gì.

Khi quay lại boong tàu, Thương Triệt đã thay đồ sạch sẽ và ngồi ngay ngắn, còn Lương Tư Vũ cũng giả vờ như không có chuyện gì xảy ra mà ngồi xuống.

Sau khi Bùi Thuật quay lại xin lỗi, mọi người cũng không ai để bụng. Nhạc Hân liền yêu cầu cậu ta đi nước BBQ, không khí lại trở nên náo nhiệt, chuyện vừa rồi coi như cho qua.

Không ai phát hiện ra sự bất thường giữa hai người họ.

Khoảng hơn bốn giờ chiều, du thuyền quay về bến.

Xe của ba gia đình đều đã đợi sẵn, chỉ có Lương Tư Vũ và Thương Triệt mỗi người một tài xế, trông có chút xa cách.

“Không về cùng à?” Nhạc Hân vô tư hỏi.

Sáng nay Lương Tư Vũ tưởng Thương Triệt không đi, nên đã gọi Địch Sâm đến đón. Ai ngờ sau đó anh lại xuất hiện, cô quên mất chưa hủy, thành ra bị trùng xe.

Nhưng chuyện này cũng dễ giải thích: “Anh ấy còn phải về công ty tăng ca, mình về trước.”

“Không cần.” Giọng Thương Triệt đột nhiên xen vào, “Tôi đi cùng xe cô.”

Lương Tư Vũ quay sang nhìn anh: “?”

Dù hơi bất ngờ, nhưng cô lập tức nở nụ cười xã giao: “Được thôi.”

Hai người chào tạm biệt xong, Thương Triệt lên xe của cô, Kenneth đi theo phía sau.

Trên xe, Lương Tư Vũ hỏi: “Mới 4 giờ 40, anh không về công ty à?”

Với thói quen làm việc của Thương Triệt, giờ này về nhà là rất bất thường.

Anh im lặng một chút, ánh mắt như có như không liếc về phía Địch Sâm:
“Vậy sao cô không về?”

Lương Tư Vũ không hề nhận ra ẩn ý trong lời nói của Thương Triệt: “Tôi mấy hôm nay không bận.”

Thương Triệt vẫn nhìn gương chiếu hậu.

Địch Sâm đúng là ngoại hình nổi bật, khí chất chính trực, ăn mặc chỉnh tề. Đặc biệt là chiếc cà vạt xám đậm trên cổ trông rất có chất.

Nhưng, không phải màu bạc.

Tống Ký sau đó đã nói với anh, chiếc cà vạt Lương Tư Vũ mua là màu bạc, giá 12.000 đô Hồng Kông, cả Hồng Kông chỉ có một chiếc.

Thương Triệt tự nghĩ, màu bạc dường như cũng không hợp với Địch Sâm.

Anh thu lại ánh nhìn, thản nhiên nói: “Tôi cũng không bận.”

Ánh chiều tà chiếu vào trong xe, nhuộm tất cả thành màu vàng dịu.

Gương mặt nghiêng của Thương Triệt dưới ánh sáng ấy rất đẹp, sắc nét mà lại mềm đi vài phần, giống như dáng vẻ của anh khi còn trẻ.

Lương Tư Vũ nhìn anh một lúc, rồi khẽ cụp mắt, thở dài trong lòng. Cô cũng không rõ mình đang cảm thán điều gì, có lẽ là khoảnh khắc này quá yên bình, trái ngược hoàn toàn với thực tế rối ren của họ.

Tương lai của cô và Thương Triệt sẽ ra sao?

Đến ngày mọi chuyện bại lộ, liệu họ có hoàn toàn đường ai nấy đi?

Cô cũng không biết.

…….

Hai mươi phút sau, xe đến số 16 trên đỉnh núi.

Lương Tư Vũ xuống xe trước, vẫy tay: “Cảm ơn anh nhé, anh Sâm.”

Địch Sâm: “Không có gì, bye.”

Cô liếc nhìn Thương Triệt một cái.

Thương Triệt sẽ đợi.

Nhưng cô chỉ nhìn vậy thôi, rồi quay người đi luôn.

Thương Triệt: “?”

“Ngài Thương, về số 22 phía trước phải không?” Địch Sâm hỏi.

Thương Triệt vẫn nhìn theo bóng lưng cô, một lúc sau mới quay đầu, cười nhạt: “Không thì sao, cô ấy có giữ tôi lại à?”

Địch Sâm: “……”

Lực công kích của vị thiếu gia này vẫn trước sau như một.

Bên kia, Lương Tư Vũ về nhà, ngâm mình trong bồn tắm.

Nhưng khi nằm trong làn nước ấm, những suy nghĩ ban ngày lại lặng lẽ trỗi dậy.

Cô thấy hơi ngứa ngáy trong lòng, tắm một lúc rồi quấn áo choàng, trở về phòng ngủ, mở ngăn kéo dưới cùng của tủ đầu giường.

Ánh mắt dừng lại trên những món đồ nhỏ xếp ngay ngắn bên trong. Cô tiện tay chọn một món thường dùng gần đây.

Lương Tư Vũ có chút sạch sẽ, nhất là trong chuyện này càng chú ý. Dù đã rửa sạch, cô vẫn sẽ bọc thêm một lớp bên ngoài.

Cô điều chỉnh ánh đèn đầu giường thành tông dịu nhẹ.

Phòng ngủ yên tĩnh tuyệt đối.

Đây là bí mật của Lương Tư Vũ, mang danh Thương phu nhân, gánh trên vai danh tiếng của hai gia tộc, cô không thể làm điều gì vượt quá giới hạn. Vì vậy, những món đồ nhỏ trong ngăn kéo kia chính là cách cô tự an ủi bản thân.

Nhưng tối nay không hiểu vì sao, có lẽ vì đã nếm qua cảm giác ngon ngọt hơn, Lương Tư Vũ nhắm mắt lại, thế nào cũng không tìm lại được cảm giác như trước.

Một lúc lâu sau, cô chán nản ném món đồ sang một bên, lần đầu tiên thấy nó vô dụng đến vậy, chẳng có chút trải nghiệm nào đáng nói.

Nói thật thì, không bằng Thương Triệt.

Cái cảm giác lơ lửng ngay điểm giới hạn, tiến không được mà lui cũng không xong khiến Lương Tư Vũ cực kỳ bực bội.

Cô trằn trọc rất lâu vẫn không ngủ được. Nhìn đồng hồ mới chỉ 9 giờ tối, nhưng đã thấy đêm dài dằng dặc, khó chịu vô cùng.

Nằm thêm một lúc, cô dứt khoát thay đồ, lái xe ra ngoài.

Tối nay đến lượt Kenneth dắt AK đi dạo.

Cũng không hiểu sao, vị thiếu gia trong nhà bỗng mất hứng như mấy ngày trước, vừa về đến nhà đã giao luôn việc dắt chó cho anh, còn mình thì lên lầu đóng cửa không ra.

Nói là Kenneth dắt chó, nhưng thực ra là anh đi theo AK. Con chó quen đường quen lối lại chạy đến nhà Lương Tư Vũ, nhưng vừa tới nơi đã thấy chiếc xe thể thao màu đỏ của cô rời đi.

Căn nhà phía sau tối om.

Tai AK lập tức cụp xuống, ủ rũ nhìn theo chiếc xe, trông đáng thương vô cùng.

Về đến nhà, Kenneth kể lại chuyện này cho Thương Triệt. Vốn định nói AK có vẻ rất thích Lương Tư Vũ, nhưng Thương Triệt lại hỏi: “Cô ấy ra ngoài rồi?”

Kenneth hơi sững lại: “Vâng, có lẽ là có việc gì gấp.”

Đã hơn 10 giờ đêm rồi, giờ này đáng ra phải đi ngủ, cô đi đâu?

Thương Triệt cúi mắt im lặng một lúc, xoa đầu AK: “Mày cứ chạy sang đó làm gì?”

Con chó cuộn tròn người lại, liếc anh một cái rồi lại cúi xuống, như kiểu “lười giải thích với mày”.

Thương Triệt cười lạnh: “Đồ vô ơn, một sợi dây chuyền là mua chuộc được mày rồi.” Anh nói xong còn giả vờ tháo dây chuyền của nó, “Mày là chó đực, đeo vòng ngọc trai làm gì.”

AK lập tức bật dậy như lò xo, chạy “lạch bạch” một mạch. Chạy được vài mét, nó cúi đầu dùng chân trước sờ thử xem dây chuyền còn không, xác nhận xong mới yên tâm, quay đầu sủa “gâu gâu” một tràng.

Thương Triệt nghe không hiểu, nhưng cảm giác như bị nó chửi rất nặng.

Cảnh này khiến Kenneth cũng phải bật cười: “AK rất thích mẹ.”

Thương Triệt không đáp.

Kenneth nhận ra mình dùng từ không phù hợp, vội giải thích: “Ý tôi là, khi chó lần đầu tiếp xúc với một loại cảm xúc chưa từng có, nó sẽ sinh ra cảm giác mới mẻ, khao khát hoặc say mê, đó là phản ứng bình thường.”

Lần này Thương Triệt mới ngẩng đầu lên.

Kenneth: “Ừm?”

Thương Triệt cảm thấy ông chú người Mỹ hơn 40 tuổi này càng ngày càng biết nói chuyện, nghe kiểu gì cũng giống đang mượn chuyện con chó để ám chỉ anh.

Anh mặt không biểu cảm chỉ về phía cửa, ra hiệu Kenneth có thể im lặng đi ra ngoài.

Kenneth nhún vai, trước khi đi còn rất lịch sự: “Chúc ngài một buổi tối vui vẻ.”

Thương Triệt: “……”

Đâm một dao rồi còn xoáy thêm cũng chỉ đến thế.

Thương Triệt ngồi gần ban công, không cần ra ngoài cũng có thể lờ mờ thấy căn nhà số 16 vẫn tắt đèn.

Nếu không phải Kenneth tình cờ thấy Lương Tư Vũ ra ngoài, anh còn tưởng cô đã nghỉ ngơi rồi.

Muộn như vậy rồi còn đi đâu? Tụ tập với bạn? Đi tìm Lương Huệ Trân? Hay là…

“Không được thì thôi, tôi tìm người khác.”

Câu nói nhẹ bẫng của Lương Tư Vũ cứ như bóng ma, luôn ghim chặt trong lòng Thương Triệt.

Trước giờ anh vẫn biết cô thích chơi, gan lớn, năng lực cũng mạnh, nhưng không ngờ ở phương diện này… cũng phóng khoáng như vậy.

Nhưng anh cũng biết, sự để tâm của mình thật vô nghĩa.

Chỉ là một thân phận chồng giả, anh không có tư cách gì để chỉ trích hành vi của cô.

Đêm đó của Thương Triệt không hề dễ chịu.

Anh không ngủ, cố ý sắp xếp cho mình đủ thứ việc để làm. Mãi đến 1 giờ sáng, căn nhà số 16 mới bật đèn.

Tim anh mới hơi thả lỏng.

Dù giờ này quả thực khá muộn, nhưng có thể là đi xã giao đột xuất, hoặc hẹn bạn ăn khuya, anh tự nhủ không cần làm quá lên.

Nhưng điều anh không ngờ là, những ngày tiếp theo, Lương Tư Vũ lại đều đặn 9 giờ tối ra ngoài, đêm khuya mới về.

Chính cô nói gần đây công ty không bận, nếu là công việc, cũng chẳng có khách hàng nào ngày nào cũng chọn giờ khuya để xã giao.

Thương Triệt ngoài miệng không hỏi, nhưng mỗi tối vẫn không nhịn được mà giống như một kẻ theo dõi trong bóng tối, ghi lại giờ cô về.

Rõ ràng trước đây anh là người kiên nhẫn nhất, có thể vì một chuyện mà chờ suốt bảy năm, hơn hai ngàn năm trăm ngày đêm, giấu kín tâm tư đến mức không ai nhận ra.

Ai cũng nghĩ anh là tam thiếu gia vô hại nhất nhà họ Thương.

Nhưng bây giờ, chỉ vài đêm thôi, Lương Tư Vũ đã khiến anh tâm thần bất định.

Suy đoán, bực bội, bất an, đủ loại cảm xúc lẫn lộn, tích tụ trong lồng ngực ngày càng nặng.

Đến đêm thứ tư, mọi kiên nhẫn của anh cuối cùng cũng cạn sạch.

Tối hôm đó, Lương Tư Vũ vẫn ra ngoài lúc 9 giờ. Thương Triệt cố dùng mọi cách để khiến mình không quan tâm, nhưng rất nhanh nhận ra, anh hoàn toàn không thể tập trung làm bất cứ việc gì.

Cầm điện thoại lên rồi lại đặt xuống suốt một tiếng, cuối cùng anh vẫn gọi cho cô.

Chuông reo vài tiếng, Lương Tư Vũ bắt máy: “Alo.”

Hơi thở cô không đều, giống như vừa vận động mạnh, khi nói vẫn còn thở nhẹ.

Thái dương của Thương Triệt khẽ giật một cái, dây thần kinh như bị ai kéo mạnh.

Nhưng anh vẫn cố giữ giọng bình tĩnh: “Ở đâu? Tôi có việc tìm cô.”

Đầu dây bên kia im lặng hai giây.

Hai giây đó đủ khiến Thương Triệt nín thở, tim đập như phát điên.

May mà Lương Tư Vũ kịp trả lời: “Gấp lắm không? Mai nói được không?”

Thương Triệt gần như nói dứt khoát: “Không được.”

Lương Tư Vũ do dự nhìn đồng hồ: “Vậy anh phải đợi tôi một chút.”

Lúc này, giọng một người đàn ông khác bỗng vang lên bên cạnh, gọi tên cô.

Ngón tay Thương Triệt siết chặt, hít sâu một hơi: “Không đợi được.”

“?”

“Địa chỉ.”

“Tôi qua tìm cô.”

“…..”

Sau khi cúp máy, Lương Tư Vũ cầm vợt, trong lòng có chút khó hiểu. Bạn cô bước lại hỏi: “Sao vậy?”

Cô lắc đầu, nhưng vẫn thu lại dụng cụ, “Tôi có việc, về trước nhé, hôm khác đánh tiếp.”

Mấy ngày nay buổi tối, Lương Tư Vũ đều đến sân tennis riêng của huấn luyện viên để tập. Sân không xa nhà, vận động mệt một chút rồi về tắm sẽ ngủ ngon hơn, cũng tránh cho cô cứ nằm nhìn trần nhà mà suy nghĩ lung tung.

Nhưng việc Thương Triệt đột nhiên gấp gáp tìm cô thế này, có phải trong nhà xảy ra chuyện gì không? Hay là bí mật hai người đã ly hôn bị phát hiện rồi?

Nếu không, Lương Tư Vũ thật sự không nghĩ ra lý do nào khiến anh phải tìm cô giữa đêm như vậy.

Cô không gửi địa chỉ cho anh. Vừa rồi cô mới khởi động, còn chưa chính thức tập, lái xe về cũng chỉ mất vài phút.

Thế nên cô nhắn lại: “Tôi đang về, mười phút.”

Cuộc gọi của Thương Triệt khiến Lương Tư Vũ cũng trở nên căng thẳng. Cô nhanh chóng thay đồ, lái xe về nhà, trên đường nghĩ đủ mọi khả năng, nếu bí mật bị lộ thì sao? Ngày mai phải đối phó truyền thông thế nào? Giá cổ phiếu của Lương Thụy Xương sẽ ra sao? Còn cả đám trưởng bối trong nhà.

Và— Sau này có phải không cần giả làm vợ chồng với Thương Triệt nữa không?

Có phải họ cũng sẽ không cần gặp lại nhau nữa?

Chính cô cũng không biết từ lúc nào lưng mình đã ướt mồ hôi lạnh. Cô ép bản thân giữ bình tĩnh, về đến nhà, đỗ xe xong liền vừa mở cửa vừa lấy điện thoại nhắn cho Thương Triệt.

Hoàn toàn không để ý rằng, trong bóng tối đã có một bóng người đứng đó từ lâu.

Thương Triệt cứ dựa vào cửa nhìn cô như vậy. Đến khi trong nhà bật đèn, Lương Tư Vũ thoáng thấy bóng người mà giật mình, lúc này mới nhận ra anh đứng ngay bên cạnh.

“Anh muốn dọa chết tôi à!” Cô vốn đã căng thẳng suốt quãng đường, giờ tim như nhảy lên cổ họng.

Thương Triệt dựa tường, liếc cô nhàn nhạt, “Tôi đã nhắn rồi, là cô không xem.”

Lương Tư Vũ cúi xuống nhìn điện thoại.

Vài phút trước, anh có gửi một tin: “Đợi cô ở cửa.”

Có lẽ vì cô vừa rồi mải suy nghĩ nên không chú ý.

Nhưng giờ không phải lúc để bận tâm chuyện này. Cô kéo anh vào trong, đóng cửa lại, “Rốt cuộc anh tìm tôi gấp vậy làm gì?”

Thương Triệt nhìn cô.

Khoảng cách giữa họ rất gần, gần đến mức anh có thể nhìn rõ làn da trắng mịn của cô, ngửi thấy mùi hương quen thuộc trên người cô, cảm nhận được hơi thở khẽ lướt qua má.

Hàng mi cô dài, môi khẽ hé, nhịp thở vẫn còn chưa ổn định.

Thương Triệt nhìn như vậy, lòng bỗng siết lại.

Cô rõ ràng ở ngay trước mắt, nhưng lại như cách xa cả chân trời.

Những cảm xúc dâng trào suốt cả buổi tối, vào khoảnh khắc này đột nhiên lắng xuống.

Thật ra anh có rất nhiều điều muốn hỏi, mấy tối nay cô đi đâu, vì sao không gửi địa chỉ cho anh, giọng nam trong điện thoại là ai, chiếc cà vạt màu bạc kia ở đâu…

Nhưng lời đến bên môi, lại cảm thấy chẳng còn quan trọng nữa.

Dù không muốn thừa nhận, nhưng Thương Triệt hiểu rõ, với thân phận hiện tại, trong trò chơi này anh chỉ có thể đảm nhận đúng một vai duy nhất. Có lẽ anh nên biết điều, thay vì ôm lấy chút tự tôn hư ảo, chi bằng nhìn thẳng vào thực tế.

Anh là một người tầm thường.

Một kẻ mâu thuẫn, tham lam, vừa muốn vừa giữ thể diện.

Thương Triệt khẽ hít một hơi, hạ mắt xuống, giọng bình tĩnh:

“Không phải em đã hỏi tôi có muốn không sao.”

Lương Tư Vũ ngơ ngác, “Cái gì?”

“Trên du thuyền, em hỏi tôi có muốn làm với em không.”

Khi nói câu này, anh ngẩng mắt lên, trong đáy mắt là sự nóng bỏng thẳng thừng.

Lương Tư Vũ: “……”

“Tôi trả lời em.”

Ánh mắt Thương Triệt dõi theo cô. Tay anh tự nhiên nắm lấy một đầu cà vạt, chậm rãi, từng chút một rút ra, cho đến khi hoàn toàn tháo xuống, rồi tiện tay ném lên sofa.

“Muốn.” Anh nói rất bình tĩnh.

Lương Tư Vũ bị câu trả lời của anh làm sững người, theo phản xạ lùi lại hai bước. Còn chưa kịp hoàn hồn, bên tai lại vang lên giọng anh:

“Và là bây giờ.”

[Lời của tác giả]

Anh Triệt nhà mình thật quyến rũ! Đúng vậy, phải vậy chứ, đừng giả vờ nữa, cứ nói thẳng với vợ mình điều mình muốn làm đi!! [Trái tim][Trái tim]
—-

Lời của editor: Chết chình chình, thêm 1 thằng cha độc mồm độc miệng không có danh phận mà đòi ghen lên ghen xuống nhé:)))