Bị Lừa Xuyên Sách, Tôi Cầm Kịch Bản Và Hàng Tích Trữ Xuyên Về Những Năm 70

Chương 40

Cố Bảo Lâm nhìn những người ở khu thanh niên trí thức nghiêm túc nói,

 

“Hôm nay tôi đến đây là để nhắc nhở các cô các cậu, phải hiểu rõ nhiệm vụ và trách nhiệm khi về nông thôn.

 

Bỏ đi những thói xấu có thể ảnh hưởng đến đoàn kết.

 

Mọi hành vi có thể ảnh hưởng đến sự phát triển, ảnh hưởng đến tiến bộ đều phải dừng lại.

 

Đồng chí thanh niên trí thức Dương sẽ có người của phòng quản lý thanh niên trí thức đến đón vào sáng mai. Xin nghiêm túc nhắc nhở các vị, đây sẽ chỉ là hình phạt nhẹ nhất.

 

Đồng chí thanh niên trí thức Mạc, vì cô có quan hệ tốt với đồng chí thanh niên trí thức Dương, ngày mai cô hãy tiễn cô ấy.” Nói xong anh vẫy tay, rời khỏi sân khu thanh niên trí thức.

 

Đây là lần đầu tiên Cố Bảo Lâm nói chuyện một cách trang trọng, nghiêm túc như vậy ở khu thanh niên trí thức. Mọi người đều im lặng, rõ ràng là bị lời nói của Cố Bảo Lâm làm cho sợ hãi.

 

Các thanh niên trí thức đều cho rằng mình là thanh niên trí thức, là đến để xây dựng và giúp đỡ nông thôn.

 

Bà con nông dân ở Đại đội Hướng Dương cũng đều khách sáo với họ.

 

Nhưng hôm nay lời nói của Cố Bảo Lâm đã nói rõ cho họ biết, Đại đội Hướng Dương căn bản không hoan nghênh những người không có năng lực, không làm gì như bọn họ.

 

Anh chỉ vì vấn đề chính sách, mới bất đắc dĩ phải tiếp nhận một nhóm người thành phố không muốn, không nơi nào chứa.

 

Và loại người đó chính là những thanh niên trí thức trong miệng họ.

 

Nam Mạt là người phản ứng đầu tiên, nói với Lục Viên Viên và hai người kia, “Đi thôi, về phòng nấu cơm thôi.”

 

Thấy Nam Mạt và các cô rời đi, những người ở khu thanh niên trí thức cũng lần lượt làm những việc mình phải làm.

 

Dương Nguyệt Nga thấy Mạc Mỹ Lâm đứng bất động, đi đến an ủi, “Thôi Mỹ Lâm, tớ chấp nhận.

 

Sau này cậu ở đây một mình, hãy cẩn thận hơn. Cậu yên tâm, dù đi đâu tớ cũng sẽ viết thư cho cậu.”

 

Mạc Mỹ Lâm nghe xong lời cô ấy thì cứ nhìn chằm chằm vào cô ấy, Dương Nguyệt Nga có một thoáng cảm thấy ánh mắt cô ấy lạnh lẽo đáng sợ, “Mỹ Lâm, cậu làm sao vậy?”

 

Biểu cảm chỉ thoáng qua, Mạc Mỹ Lâm lại trở lại vẻ ôn hòa như thường lệ, “Nguyệt Nga, tớ không nỡ xa cậu. Ăn cơm xong, chúng ta ra ngoài đi dạo giải sầu nhé.”

 

Câu nói này khiến Dương Nguyệt Nga cảm động một hồi.

 

Nửa đêm, Nam Mạt đạp xe về Đại đội Hướng Dương, khi đi qua lùm cây nhỏ gần khu thanh niên trí thức thì nghe thấy tiếng động lạ.

 

Cô thu chiếc xe đạp vào không gian, rón rén đi vào lùm cây nhỏ.

 

Đi đến gần hơn một chút, có thể nghe rõ là giọng nói của một người đàn ông và một người phụ nữ. Nam Mạt tưởng là cặp đôi vụng trộm nào đó, liền định rời đi.

 

Vừa đi chưa được hai bước, liền nghe thấy tiếng kêu cứu nhỏ của người phụ nữ.

 

Nam Mạt quay đầu lại bước nhanh hai bước, liền thấy một người đàn ông đang đè lên người phụ nữ, một tay bịt chặt miệng người phụ nữ, tay kia ra sức xé rách quần áo trên người cô ấy.

 

Nam Mạt lấy ra một cây gậy bóng chày từ không gian, giáng một cú mạnh vào sau gáy người đàn ông, người đàn ông lập tức bị đ.á.n.h ngất xỉu ngã vật xuống người phụ nữ.

Mèo Dịch Truyện

 

Lúc này người phụ nữ vẫn đang giãy giụa, Nam Mạt đi đến đẩy người đàn ông sang một bên, lúc này mới nhìn rõ người phụ nữ bị đè chính là Dương Nguyệt Nga, người ngày mai sẽ bị đưa đi.

 



Dương Nguyệt Nga lúc này cũng nhìn thấy Nam Mạt đang cầm gậy bóng chày, “Nam…”

 

“Suỵt!” Nam Mạt ngăn tiếng của Dương Nguyệt Nga lại, “Về phòng trước đã!”

 

Nam Mạt không phải người tốt gì, chỉ là cùng là phụ nữ, Nam Mạt nhìn thấy chuyện như vậy không thể khoanh tay đứng nhìn, quan trọng nhất là Dương Nguyệt Nga còn không đáng phải chịu như thế.

 

Dương Nguyệt Nga nhanh chóng chỉnh đốn lại quần áo của mình, đi theo Nam Mạt ra khỏi rừng cây và đi về phía khu thanh niên trí thức.

 

Đẩy cửa sau sân khu thanh niên trí thức không được, Nam Mạt lại dùng sức đẩy một cái, cửa liền từ bên trong mở ra.

 

“Nhược Nam?”

 

“Mau vào đi! Vào phòng rồi nói chuyện.” Trần Nhược Nam đón Nam Mạt vào định đóng cửa, thì thấy Dương Nguyệt Nga phía sau, sững người một lát, rồi cũng để cô ấy vào sân sau đó khóa cửa lại.

 

Trần Nhược Nam thấy quần áo của Dương Nguyệt Nga rách, cũng để cô ấy vào phòng mình, lấy quần áo ra bảo cô ấy thay trước.

 

“Mặc của tớ trước đi, cậu bộ dạng này ra sân trước người khác còn không biết nghĩ gì.”

 

Dương Nguyệt Nga liên tục cảm ơn nhận lấy quần áo, cô ấy đến bây giờ toàn thân vẫn còn run rẩy, không dám tưởng tượng nếu không có Nam Mạt cô ấy sẽ phải đối mặt với điều gì.

 

“Nam… Đồng chí thanh niên trí thức.” Dương Nguyệt Nga thay quần áo xong tiến lên kéo tay Nam Mạt, ấp úng.

 

“Sao thế?” Nam Mạt nhìn cô ấy.

 

“Mỹ Lâm… Mỹ Lâm vẫn đang hôn mê ở bờ sông…”

 

Nam Mạt nhìn người ngốc nghếch này còn chưa nhận ra Mạc Mỹ Lâm đã làm gì với cô ấy, đến giờ vẫn còn nghĩ đến việc cứu cô ta thì cảm thấy thật nực cười.

 

“Là Cố Bình! Cố Bình đ.á.n.h cô ấy ngất xỉu rồi kéo tớ vào rừng…” Nghĩ đến cảnh tượng lúc đó lại khóc òa lên.

 

“Đều tại tớ, nếu không phải vì tớ, Mỹ Lâm sẽ không ở bờ sông với tớ lâu như vậy…”

 

Trần Nhược Nam nghe cô ấy nói vậy cũng đại khái biết tối nay đã xảy ra chuyện gì, nhìn Dương Nguyệt Nga, cười nhạo mở miệng,

 

“Cái Mỹ Lâm mà cậu nói đó, bây giờ ở sân trước chắc đã ngủ rồi.”

 

“Cái gì?” Dương Nguyệt Nga không thể tin nổi nhìn về phía Trần Nhược Nam.

 

“Chuyện này có gì lạ đâu? Nếu không thì cô nghĩ vì sao tôi lại đi mở cửa?” Trần Nhược Nam tiếp tục nói.

 

“Tiểu Mạt để đồ ở nhà chú cô ấy, nên nhờ tôi chừa cửa. Nửa tiếng trước có người đi vào từ cửa sau, tôi còn tưởng là Tiểu Mạt về, nhưng cái bóng người đó lại đi về phía sân trước. Cô nghĩ người đó sẽ là ai?”

 

“Không thể… không thể nào…” Dương Nguyệt Nga không dám tin vào những gì mình vừa nghe thấy.

 

Trần Nhược Nam nhìn Dương Nguyệt Nga vẫn còn tự lừa dối bản thân, cũng thấy cô ta có chút đáng thương, “Thật hay không, cô đi xem chẳng phải sẽ biết sao.”

 

Nam Mạt cũng nhìn Dương Nguyệt Nga, “Về đi, cô chỉ cần nhớ hôm nay không có chuyện gì xảy ra, ngày mai rời khỏi đây, đi nơi khác sống thật tốt.”

 

Dương Nguyệt Nga sững sờ, cúi mình thật sâu chào Nam Mạt và Trần Nhược Nam rồi đi về phía sân trước.

 

 

Chương không tồn tại | Mê Truyện