Bị Lừa Xuyên Sách, Tôi Cầm Kịch Bản Và Hàng Tích Trữ Xuyên Về Những Năm 70

Chương 39

Lang thang trước cửa sân nhà Hồ Minh Lượng hơn mười phút, Lục Viên Viên vẫn không biết phải mở lời thế nào.

 

Tuy cô và người anh họ này từ nhỏ đã cãi nhau, nhưng trong số rất nhiều anh trai và anh họ, cô vẫn có tình cảm sâu sắc nhất với Hồ Minh Lượng.

 

Nghe nói cô phải về nông thôn, Hồ Minh Lượng không nghĩ ngợi gì đã từ bỏ công việc mà cô cô đã tìm cho anh. Anh miệng nói là đi theo cô xuống nông thôn chơi, nhưng thực ra cô biết anh họ không yên tâm về cô.

 

Cô đồng ý với Trần Nhược Nam đến tìm anh họ nói rõ mọi chuyện, một phần vì không muốn Trần Nhược Nam khó xử.

 

Mặt khác, vì tư tâm, cô không muốn tình cảm mà Hồ Minh Lượng thể hiện bị bất cứ ai từ chối, cô sợ Hồ Minh Lượng sẽ đau lòng.

 

Thấy Nhược Nam sắp nấu xong bữa tối, Lục Viên Viên hít sâu một hơi rồi gõ cửa phòng Hồ Minh Lượng.

 

“Anh ơi, mở cửa.”

 

Hồ Minh Lượng nghe Lục Viên Viên gọi anh trai thì hơi lạ, con bé này bao lâu rồi không gọi anh là anh trai.

 

“Ăn cơm tối được chưa?”

 

Lục Viên Viên đẩy anh vào trong, “Vào trong nói chuyện đi.”

 

Hồ Minh Lượng bị đẩy lảo đảo, mặt mũi ngơ ngác, “Em làm gì vậy?”

 

“Anh, anh có phải thích chị Nhược Nam không?” Lục Viên Viên nghĩ dù sao cũng nên nói thẳng, cô sợ không nói rõ ràng, Hồ Minh Lượng sẽ không hiểu.

 

Hồ Minh Lượng bị cô hỏi đến đỏ mặt lần nữa, ánh mắt lảng tránh, ấp úng mở lời,

 

“Em… em nói vớ vẩn gì vậy, anh… anh chỉ là… là. Ôi, dù sao em đừng nghĩ nhiều!”

 

Lục Viên Viên nhìn bộ dạng anh ấy như vậy thì còn gì không hiểu nữa, thầm nghĩ quả nhiên là vậy. Nhưng trên mặt lại là vẻ thở phào nhẹ nhõm,

 

Mèo Dịch Truyện

“Phù ~ Hù c.h.ế.t em rồi. May mà anh không thích, sau này anh phải chú ý một chút, em và Tiểu Mạt còn tưởng anh thích chị Nhược Nam cơ.

 

May mà chị Nhược Nam cũng không nghĩ nhiều, còn nói chúng em nghĩ quá rồi, nói chị ấy chỉ coi anh là em trai, ha ha!”

 

Hồ Minh Lượng nghe Lục Viên Viên nói, sắc đỏ trên mặt dần phai đi, ánh mắt cũng từ từ trở nên u ám.

 

Hồ Minh Lượng không biết bây giờ phải làm gì, đứng cũng không đúng, ngồi cũng không đúng.

 

Cuối cùng, anh đút hai tay vào túi quần, nắm c.h.ặ.t t.a.y ở chỗ Lục Viên Viên không nhìn thấy, giả vờ không để tâm nói,

 

“Anh thấy đó, là mấy đứa con gái các em hay nghĩ nhiều, anh nghĩ các em đều là con gái thì quan tâm nhiều hơn một chút thôi. Thế mà thành ra thế này, thật là khó xử.”

 

Lục Viên Viên thấy anh ấy cố chịu đựng thì hơi xót, không muốn ở lại nữa, “Chậc, có gì mà khó xử chứ. Em và Tiểu Mạt chỉ là hiểu lầm thôi mà, dù sao chị Nhược Nam cũng không nghĩ nhiều.

 

Thôi được rồi, em đi xem chị Nhược Nam nấu cơm xong chưa, anh cũng nhanh qua đi!”

 

Nói xong liền quay ra ngoài, đi được hai bước lại quay đầu lại, “Anh, bảo cô gửi xe đạp lên đây đi, em cũng không quen ngồi xe bò, sau này anh chở em nhé.”

 

Hồ Minh Lượng nhìn Lục Viên Viên, cuối cùng mỉm cười, “Được, anh biết rồi.”

 

Không ai biết Hồ Minh Lượng sẽ từ bỏ, hay sẽ giấu đi tình cảm đó kỹ hơn.

 

Chỉ là khi Hồ Minh Lượng xuất hiện trước mặt Trần Nhược Nam lần nữa, mọi chuyện đã trở lại bình thường.

 

Mọi người thực sự như Lục Viên Viên đã nói, mọi chuyện cứ như cũ.

 

Dương Nguyệt Nga được đưa về vào ngày thứ ba, gần lúc tan ca, Cố Bảo Lâm đã đến thành phố đón cô ấy.

 

Cố Thanh vừa về đến nhà đã kể lại mọi chuyện từ đầu đến cuối, nếu không phải mình là đội trưởng đại đội không thể không đi, Cố Bảo Lâm thật sự muốn để cô ấy cứ ở lại đó mãi.

 

Vừa đến sân khu thanh niên trí thức, mọi người đã thấy Dương Nguyệt Nga gầy đi một vòng, cả khuôn mặt sưng húp vì khóc, và Cố Bảo Lâm vẻ mặt nghiêm nghị.

 

“Nguyệt Nga, cậu về rồi à?”

 

“Mỹ Lâm… tớ… tớ không thể ở lại Đại đội Hướng Dương được nữa rồi. Phòng quản lý thanh niên trí thức muốn điều tớ đi. Mỹ Lâm, tớ không muốn đi, cậu giúp tớ cầu xin đội trưởng…”

 

Dương Nguyệt Nga kéo Mạc Mỹ Lâm không buông, cứ nài nỉ Mạc Mỹ Lâm giúp mình.

 

Cô ấy biết bị phòng quản lý thanh niên trí thức điều đi nơi khác nghĩa là gì, bất cứ nơi nào cũng không tốt bằng Đại đội Hướng Dương.

 

Cố Bảo Lâm nghe Dương Nguyệt Nga nói vậy thì lạnh lùng mở miệng,

 

“Đồng chí thanh niên trí thức Dương, việc điều cô đi nơi khác là quyết định của phòng quản lý thanh niên trí thức, không phải là điều mà một đội trưởng đại đội như tôi có thể kiểm soát được.”

 

Ý gì? Cô ta nghĩ anh đang lợi dụng công quyền để gây khó dễ cho cô ta sao?

 

Mạc Mỹ Lâm nhìn Cố Bảo Lâm, “Đội trưởng, Nguyệt Nga không phải đã được thả rồi sao? Điều đó chứng tỏ công an đã điều tra rõ ràng, cô ấy không phải là đặc vụ.

 

Xin anh có thể giúp cô ấy nói với phòng quản lý thanh niên trí thức một chút, tôi có thể bảo lãnh cho cô ấy, tôi có thể đảm bảo cô ấy không phải là…”

 

“Đồng chí thanh niên trí thức Mạc!” Cố Bảo Lâm ngắt lời Mạc Mỹ Lâm, “Cô bảo lãnh cho cô ấy? Cô lấy gì để bảo lãnh cho cô ấy?

 

Mỗi một thanh niên trí thức các cô đều là những người lên núi về nông thôn để được bần nông và trung nông hạ tái giáo dục, cô nghĩ cô có quyền bảo lãnh cho người khác sao?

 

Còn bảo tôi đi nói với phòng quản lý thanh niên trí thức, nếu tôi có tiếng nói ở phòng quản lý thanh niên trí thức, ở đây tôi muốn điều đi không chỉ riêng một mình Dương Nguyệt Nga đâu!”

 

Mạc Mỹ Lâm bị anh nói đến đỏ bừng mặt, trong lòng không ngừng suy nghĩ làm thế nào để giữ Dương Nguyệt Nga lại.

 

Dương Nguyệt Nga và Cố Bình cô đều không muốn từ bỏ, hai người này đều là hai con d.a.o sắc bén nhất mà cô dùng rất thuận tay, một người công khai một người bí mật đã giúp cô giải quyết rất nhiều vấn đề.

 

Cố Bình… đúng rồi! Tìm Cố Bình!