Huyền và Thảo đứng đối diện với những người chắn ngang lối đi, cảm giác căng thẳng lấp đầy không gian. Mỗi giây trôi qua như kéo dài thêm, tạo ra một áp lực nặng nề. Huyền nhìn Thảo, ánh mắt cô đầy quyết tâm nhưng cũng không kém phần lo lắng.
“Chúng ta phải tìm cách,” Thảo thì thầm, tay nắm chặt.
“Đúng vậy. Nhưng không thể liều lĩnh,” Huyền đáp, cảm nhận sự hồi hộp trong lòng. “Nếu chúng ta có thể kết nối với Mạch Đất, có thể nó sẽ giúp chúng ta.”
“Đó là một rủi ro lớn,” Thảo nhấn mạnh. “Nhưng có thể đây là cơ hội duy nhất của chúng ta.”
Huyền gật đầu. Anh biết rằng thời gian không đứng yên. Họ cần phải hành động. “Chúng ta sẽ phải đánh lạc hướng họ,” anh nói. “Thảo, em tìm một đường khác, trong khi anh sẽ thu hút sự chú ý.”
“Không! Anh không thể làm như vậy,” Thảo phản đối, lo lắng.
“Không còn thời gian để bàn cãi. Hãy tin tưởng vào nhau,” Huyền khẳng định, quyết tâm hiện rõ trong giọng nói.
Với một cú gật đầu đầy quyết tâm, Thảo lùi lại, chuẩn bị cho kế hoạch của mình. Huyền bước về phía trước, hướng ánh nhìn về nhóm người đang chắn lối. “Chúng tôi không phải kẻ thù của các người!” anh hét lên, cố gắng thu hút sự chú ý. “Chúng tôi chỉ muốn tìm hiểu về Mạch Đất!”
“Im miệng!” một người trong số họ quát, tiến về phía Huyền với một vẻ mặt dữ tợn.
Huyền không chần chừ. Anh biết rằng nếu không hành động ngay, mọi thứ sẽ kết thúc trước khi bắt đầu. “Mạch Đất là một nguồn năng lượng mà các người không thể kiểm soát!” anh nói, giọng mạnh mẽ. “Chúng tôi có quyền khám phá nó!”
Những người kia dừng lại, ánh mắt họ chuyển từ Huyền sang Thảo, người đang tìm kiếm một lối thoát. Huyền cảm nhận được sự bất an trong không khí, nhưng không thể dừng lại. Anh tiếp tục nói, “Nếu các người muốn khai thác Mạch Đất, thì hãy để chúng tôi tham gia. Chúng tôi có thể giúp các người hiểu rõ hơn về nó!”
Một vài người trong nhóm bắt đầu thì thầm với nhau, ánh mắt nghi ngờ. Huyền cảm thấy cơ hội đang đến gần. Thảo, thấy được sự phân tâm của họ, nhanh chóng lướt qua một lối đi nhỏ phía bên trái.
“Giữ vững nhé!” Huyền hô lớn, vừa nói vừa bước lùi lại, tạo khoảng trống cho Thảo.
Thảo chạy nhanh về phía lối ra, không dám nhìn lại. Huyền quay lại, nhưng nhóm người đã nhận ra hành động của cô. Một trong số họ lao về phía Thảo, nhưng Huyền lập tức chặn lại. “Không phải hôm nay!” anh gào lên, đẩy người đó ra.
“Đi đi!” Huyền quát, mắt nhìn theo Thảo.Thảo không quay lại, chỉ chạy nhanh hơn, cho đến khi cô đến được một cánh cửa dẫn ra ngoài. Huyền cảm thấy tim mình thắt lại khi nghe tiếng chân bước vội vã phía sau. Anh biết rằng không thể chần chừ thêm nữa.
Cánh cửa mở ra, ánh sáng chiếu rọi vào bóng tối, và Thảo lao ra ngoài, hít thở không khí trong lành. Nhưng Huyền vẫn còn ở lại, đang phải đối mặt với những người kia.
“Thả tôi ra!” anh hét, nhưng họ không có ý định dừng lại. Huyền cảm thấy sự phẫn nộ dâng trào trong lòng. Anh không thể để những kẻ này ngăn cản hành trình của mình.
“Đừng cố gắng,” một người trong nhóm nói, giọng điệu lạnh lùng. “Chúng ta sẽ không để các người đi qua.”
“Vậy thì hãy chuẩn bị cho một trận chiến,” Huyền đáp, tựa như một ngọn lửa bùng cháy trong lòng. Anh không thể lùi bước, không thể để mọi thứ kết thúc ở đây.
Ngay lúc này, một tiếng động vang lên từ xa, khiến mọi người đều dừng lại. Âm thanh đó như một tiếng gọi, một sức mạnh từ Mạch Đất đang kêu gọi Huyền. Anh cảm nhận được, như thể có một mạch nối giữa mình và nguồn năng lượng kỳ bí đó.
“Mạch Đất!” Huyền thầm nghĩ. Có lẽ đây là cơ hội để anh thực hiện điều mà cha mình từng mơ ước. Anh không chỉ chiến đấu cho bản thân mà còn cho cả những người đã khuất.
Những người kia cũng cảm nhận được, và vẻ mặt họ bắt đầu thay đổi. Huyền nắm chặt tay, quyết tâm không để cơ hội trôi qua. “Hãy để tôi đi!” anh gào lên, không chỉ cho họ mà cho chính bản thân mình.
Nhưng ngay lúc này, một ánh sáng chói lòa từ phía Mạch Đất bùng lên, lan tỏa xung quanh. Cả nhóm người đều choáng váng, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Huyền cảm thấy như mình đang được nâng lên, sức mạnh từ Mạch Đất chảy vào cơ thể anh, mang theo hy vọng và sức mạnh.
“Đừng để điều này kết thúc ở đây!” Huyền hét lên, ánh sáng càng lúc càng mạnh, như thể đang kêu gọi anh tiến tới.
Mọi thứ trở nên hỗn loạn, và Huyền nhận ra rằng đây chính là thời điểm quyết định. Anh phải quyết định liệu có nên tiếp tục hành trình này, hay sẽ để Mạch Đất dẫn dắt con đường phía trước.
Thời gian trôi đi, và Huyền đứng giữa dòng chảy của ánh sáng, giữa quá khứ và tương lai. Cảm giác hồi hộp, lo lắng lẫn lộn trong lòng. Anh cảm nhận được sự hiện diện của Mạch Đất, như một người bạn, như một người hướng dẫn.
“Quyết định đi, Huyền,” giọng nói trong anh vang lên, rõ ràng và mạnh mẽ. Anh biết rằng sự lựa chọn này sẽ định hình không chỉ tương lai của bản thân mà còn cho cả thế giới.
Cuộc chiến chưa kết thúc, mà mới chỉ bắt đầu. Huyền và Thảo sẽ phải đối mặt với những thử thách lớn hơn, nhưng ánh sáng từ Mạch Đất sẽ dẫn lối cho họ. Họ sẽ không bao giờ từ bỏ, không bao giờ lùi bước. Mạch Đất đang chờ đợi, và hành trình của họ sẽ tiếp tục.