Huyền và Thảo đứng giữa không gian rộng lớn của khu vực thí nghiệm cũ, ánh sáng từ những bóng đèn nhấp nháy dường như phản chiếu sự căng thẳng trong lòng họ. Huyền đưa mắt nhìn quanh, cố gắng tìm kiếm manh mối nào đó có thể giúp họ hiểu hơn về Mạch Đất.
“Có vẻ như nơi này đã bị bỏ hoang từ lâu,” Thảo nhận xét, giọng cô có chút ngập ngừng. “Nhưng không thể để thời gian lãng phí.”
“Em xem bên kia,” Huyền chỉ tay về phía một chiếc bàn thí nghiệm đầy bụi bặm. “Có thể sẽ có thứ gì đó hữu ích.”
Họ tiến lại gần, Huyền cẩn thận lật mở các tài liệu cũ kỹ. Những trang giấy đã ngả màu, nhưng vẫn còn đủ chữ để đọc. Huyền nhanh chóng nhận ra đó là các ghi chép liên quan đến Mạch Đất, những thí nghiệm và dữ liệu chưa từng được công bố.
“Nhìn này,” anh nói, chỉ vào một dòng chữ. “Họ đã thử nghiệm việc kết nối Mạch Đất với các thực thể sống. Có thể điều này sẽ giải thích tại sao chúng ta cảm thấy Mạch Đất như một thực thể sống.”
Thảo chăm chú lắng nghe, đôi mắt xanh lam của cô ánh lên sự khát khao tìm hiểu. “Và nếu điều đó đúng, chúng ta có thể khai thác năng lượng từ nó mà không gây tổn hại.”
“Huyền,” Thảo đột ngột nói, “nếu chúng ta có thể thay đổi quá khứ, liệu có phải chúng ta sẽ cứu được cha mẹ anh?”
Huyền khựng lại, câu hỏi của cô như một nhát dao cắt vào tim anh. Anh đã từng nghĩ đến điều đó, nhưng giờ đây, khi phải đưa ra quyết định, nó trở nên phức tạp hơn bao giờ hết. “Thay đổi quá khứ có thể dẫn đến những hệ lụy mà chúng ta không thể đoán trước.”
“Nhưng nếu chúng ta có cơ hội?” Thảo thúc giục. “Chúng ta có thể cứu họ và cứu cả những người khác.”
“Thảo, em có hiểu rằng nếu chúng ta thay đổi một điều gì đó, tất cả những gì chúng ta biết có thể sẽ không còn nữa?” Huyền nói, giọng trầm xuống. “Có thể cả thế giới sẽ bị ảnh hưởng.”
“Nhưng không làm gì thì chắc chắn sẽ không có ai sống sót!” Cô kiên quyết. “Chúng ta có trách nhiệm phải làm gì đó.”
Huyền cảm thấy đầu óc mình quay cuồng. Giữa những lựa chọn khó khăn, anh không biết đâu là con đường đúng. “Em nghĩ rằng chúng ta có thể tìm cách hòa giải với quá khứ mà không cần phải thay đổi nó?”
Thảo nhìn anh, đôi mắt cô chứa đựng sự thấu hiểu. “Có thể. Nhưng chúng ta cần phải tìm hiểu kỹ càng trước đã. Hãy xem xét tất cả các dữ liệu này.”
Huyền gật đầu, quyết định tạm gác lại những suy nghĩ nặng nề. Họ bắt đầu lật từng trang, từng tài liệu, tìm kiếm manh mối. Một tiếng động bất ngờ vang lên từ phía cửa ra vào, khiến cả hai giật mình.
“Chúng ta không còn nhiều thời gian,” Huyền nói, giọng khẩn trương. “Phải nhanh lên!”
Họ tiếp tục lục lọi trong những tài liệu, nhưng đầu óc Huyền không ngừng quay cuồng với những câu hỏi. Sự thật về cha mẹ mình, về Mạch Đất, và cả về tương lai của họ. Anh cảm thấy như mình đang đứng giữa hai ngã rẽ, một bên là quá khứ đầy nỗi đau, bên còn lại là tương lai mờ mịt.“Đây rồi!” Thảo bất ngờ kêu lên, giọng cô đầy phấn khích. “Có một bản sao chép của thí nghiệm gần nhất. Nó có thể giúp chúng ta hiểu rõ hơn về Mạch Đất.”
“Đưa cho anh,” Huyền nói, tay anh nhanh chóng đón lấy tài liệu. Anh lướt qua những dòng chữ, và bỗng nhiên, một hình ảnh trong đầu anh hiện lên. Hình ảnh về cha mình, người đã từng say mê nghiên cứu Mạch Đất.
“Cha anh đã viết điều này,” Huyền thì thầm, cảm giác nghẹn ngào trào dâng trong lòng. “Ông đã gần như tìm ra cách để giao tiếp với Mạch Đất.”
“Điều đó có nghĩa là…” Thảo ngắt lời, đôi mắt cô ánh lên sự ngạc nhiên. “Chúng ta có thể kết nối với nó, có thể hiểu được ý chí của Mạch Đất?”
“Có thể,” Huyền đáp, nhưng sự lo lắng vẫn không rời khỏi tâm trí anh. “Nhưng nếu chúng ta làm vậy, chúng ta sẽ phải đối mặt với những điều mà chúng ta không thể kiểm soát.”
Tiếng bước chân ngày càng gần, Huyền và Thảo không còn thời gian để suy nghĩ. Huyền cuộn tài liệu lại, quyết tâm không để bất cứ ai cướp đi cơ hội tìm hiểu sự thật.
“Chúng ta đi thôi,” Huyền nói, kéo tay Thảo. “Hãy tìm một lối ra.”
Họ lao ra khỏi căn phòng, chạy qua những hành lang tối tăm, cảm giác như thời gian đang đuổi theo họ. Huyền không thể ngừng suy nghĩ về những gì họ vừa khám phá. Câu hỏi về việc thay đổi quá khứ hay cứu lấy tương lai cứ lẩn quẩn trong đầu anh, nhưng lúc này, điều duy nhất quan trọng là thoát khỏi nơi này.
“Phía trước có một lối ra!” Thảo chỉ về một cánh cửa sáng ánh lên trong màn đêm u ám.
Huyền gật đầu, cả hai chạy nhanh về phía đó, nhưng khi đến gần, họ nhận ra có một nhóm người đứng chắn ngang. Những ánh mắt sắc lạnh, những khuôn mặt nghiêm nghị.
“Không ai được phép đi qua đây,” một người trong số đó lên tiếng, giọng điệu đầy đe dọa.
Huyền và Thảo dừng lại, tim đập mạnh trong lồng ngực. Họ đã đến gần hơn bao giờ hết, nhưng giờ đây, tương lai của họ lại bị đe dọa. Huyền nhìn Thảo, rồi nhìn về phía những người đứng chắn ngang. Anh biết rằng họ không thể quay đầu lại.
“Chúng ta không còn lựa chọn nào khác,” anh nói, giọng trầm xuống. “Phải chiến đấu.”
“Nhưng làm thế nào?” Thảo hỏi, sự lo lắng hiện rõ trên gương mặt cô.
“Cùng nhau,” Huyền đáp, nắm chặt tay cô. “Chúng ta phải tin tưởng vào Mạch Đất và chính mình.”
Và khi họ chuẩn bị bước vào cuộc chiến, Huyền cảm thấy một sức mạnh mới trỗi dậy trong lòng. Họ không chỉ chiến đấu cho bản thân, mà còn cho những giấc mơ, cho quá khứ và cho tương lai. Mạch Đất đang chờ đợi, và họ sẽ không để bất cứ ai ngăn cản hành trình của mình.